Cô ấy học trường cảnh sát
Tác giả: Hn
"Sơ Hạ cậu thi vào trường cảnh sát à?"
Cô gái rất tự hào mà "Ừ." một tiếng.
"Sao, Cậu coi thường con gái làm c*ảnh s*át à?"
Chàng trai vội biện minh cho mình.
"Không, không, Tôi không có ý đó."
"Tôi chỉ sợ, lúc Cậu làm nhiệm vụ gặp ng*uy hi*ểm thôi."
Chàng trai cúi đầu xuống, đá đá chân nói lí nhí.
"Dù... dù sao sức con gái, cũng không khỏe bằng con trai."
Sơ Hạ nhìn Quân Tư Thâm cười nói.
"Ồ sức con gái, không khỏe bằng con trai, vậy mà thằng con trai như cậu, từ bé đến giờ toàn bị đứa con gái như tôi đ-á-nh."
Nói rồi Sơ Hạ còn cười Haha.
"Mà Cậu thi trường nào?"
"Trường Y."
"Ồ, tuy chúng ta học khác trường, nhưng chung một lý tưởng nha."
"Cậu cứu người,tôi cũng cứu người."
7 Năm Sau.
"Alo."
"Sơ Hạ bao giờ em về?,anh có chuyện muốn nói với em."
Giọng nói của Quân Tử Thâm dịu dàng, nhìn hộp nhẫn trong tay mình, vừa mân mê, vừa gọi điện cho Sơ Hạ.
Đầu dây bên kia vẫn đang ồn ào.
Sơ Hạ Mặc quần áo C*ảnh S*át.
"Sắp bắt được người rồi, Tối mai em về."
Nói rồi Sơ Hạ xoa xoa vào bụng mình nói tiếp.
"Đợi em về, em cũng có chuyện quan trọng nói với anh."
"Được."
Cho dù hai người đang ở nơi khác nhau, nhưng cả hai đều đang mỉm cười, mong chờ đến ngày mai.
Ngày hôm sau.
Quân Tử Thâm xin nghỉ làm sớm, muốn trước khi Sơ Hạ về chuẩn bị cầu Hôn Cô.
Hai người là thanh mai trúc mã từ nhỏ, bên nhau mười mấy năm,chính thức yêu nhau cũng được 7 năm rồi.
Giờ cô là c*ảnh s*át, hắn là Bác sĩ.
Mẹ của Quân Tử Thâm đã bỏ Quân Tử Thâm từ bé, là một người đàn ông đến Cô Nhi Viện nhận nuôi Quân Tử Thâm.
Sau đó Quân Tử Thâm quen cô bé nhà bên, Quân Tử Thâm không có mẹ, lên người con gái duy nhất Quân Tử Thâm yêu nửa đời này là Sơ Hạ.
Quân Tử Thâm đã mua một căn nhà, trang trí rất đẹp để cầu hôn Sơ Hạ, hắn muốn nửa cuộc đời còn lại của mình vẫn tiếp tục ở bên cạnh Sơ Hạ.
3 giờ chiều.
Quân Tử Thâm gọi điện thoại cho Sơ Hạ nhưng cô không bắt máy.
Quân Tử Thâm nghĩ, chắc cô vẫn chưa làm nhiệm vụ xong, nghĩ rồi hắn tắt máy, muốn trở về để trang trí lại nhà, và mua hoa tươi, cầu Hôn nhất định phải có hoa tươi.
Nhưng vừa đi ra cửa, thì đồng nghiệp chạy vào, nói có tai n”ạn liên hoàn cần Quân Tử Thâm đến cấp cứu.
Quân Tử Thâm vội mặc áo blouse trắng vào rồi đi theo đồng nghiệp,là một bác sĩ khác.
Vốn Quân Tử Thâm muốn nghỉ làm về sớm, nhưng cứu người, như cứu hỏa không thể chậm trễ.
Phẫu thuật ba ca liên tục.
Đến lúc Quân Tử Thâm ra khỏi phòng mổ là 7 Giờ Tối.
Lúc nhìn đồng hồ, Quân Tử Thâm vội chạy đi mua hoa, không biết Sơ Hạ về chưa, nhìn điện thoại trên tay nhưng không có cuộc gọi nhỡ nào.
Vừa lúc Quân Tử Thâm đi vội qua nhà xác, đột nhiên có một cánh tay kéo mạnh người của Quân Tử Thâm lại.
Quân Tử Thâm vì đang vội mà có chút tức giận, nhưng khi nhìn thấy là C*ảnh S*át, nhất là khi hai mắt của người Cảnh Sát này đỏ ngầu như vừa mới khóc xong, cơn tức giận của Quân Tử Thâm cũng bớt đi.
Nam Cảnh Sát sốt sắng kéo người Quân Tử Thâm vào nhà Xác.
"Bác sĩ pháp y, anh mau khám nghiệm t*ử th.i cho Cô ấy đi."
Quân Tử Thâm đang muốn nói, "Tôi không phải Bác sĩ pháp y" thì Nam Cảnh Sát nói tiếp.
"Cô ấy là c*ảnh s*át, đi làm nhiệm vụ thì bị kẻ s.á.t nh.â.n g.i.ế.t ch.ết."
"Anh mau khám nghiệm t*ử th*i, để chúng tôi nhanh chóng bắt kẻ s.a.t nh.â.n đó."
Khi nghe thấy nam c*ảnh s*át nói," Cô ấy là c*ảnh s*át" trái tim của Quân Tử Thâm khẽ run lên, đôi chân vô thức mà tiến lại.
Bàn tay của Quân Tử Thâm cũng run rẩy mà vén chiếc khăn trắng xuống, khi nhìn thấy gương mặt của cô gái.
Cả người Quân Tử Thâm sững sờ, miệng cũng mở lớn, không tin được, mặt cô gái trắng bệch,thâm đen kia lại là bạn gái mình.
Trái tim của Quân Tử Thâm như bị bóp nghẹt lại, cổ họng cũng như bị bóp nghẹt không thể nói thành câu.
Đôi môi của Quân Tử Thâm cũng run rẩy, mãi mới mấp máy nói:
"Không... Không thể nào, sao lại là em."
Quân Tử Thâm như không tin mà muốn nắm lấy bàn tay ấm áp, của người con gái mình yêu.
Nam c*ảnh s*át như muốn nói gì đó nhưng không kịp.
Lúc Quân Tử Thâm muốn cầm bàn tay của Sơ Hạ lên, cánh tay của cô đã rơi xuống đất, Quân Tử Thâm nhìn cánh tay của Sơ Hạ bị rơi xuống đất, cả người hắn như ch.ết lặng.
Quân Tử Thâm run rẩy mà cúi xuống nhặt cánh tay lên.
Nam c*ảnh s”át giờ mới nói:
"Cô ấy bị kẻ s.á.t n.h.â.n chặt ra thành mấy phần, c*ơ th*ể của cô ấy không được lành lặn."
Quân Tử Thâm muốn gào lên, nhưng sao cổ họng lại như bị bóp nghẹt lại thế này?.
Lúc bác sĩ pháp y đến, chỉ thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang ôm t.h.i thể cô gái.
Trong Miệng lẩm nhẩm.
"Cô ấy là bạn gái của tôi."
Nước mắt của Quân Tử Thâm lăn xuống, nói với cái x.á.c của Sơ Hạ:
"Hạ Hạ à."
"Thật ra hôm nay anh chuẩn bị cầu hôn em, anh mua nhà cho chúng ta rồi."
Vừa nói, Quân Tử Thâm vừa cầm hộp nhẫn trong túi áo ra, bàn tay Quân Tử Thâm run run đưa đến trước mặt của Sơ Hạ.
"Em xem, nhẫn anh cũng mua rồi, Hạ Hạ em tỉnh lại được không?"
Nhìn cái x.á.c lạnh ngắt của Sơ Hạ, Quân Tử Thâm mỉm cười nói, nhưng nước mắt của hắn không ngừng rơi xuống.
"Hạ Hạ, sao em không tỉnh lại? em nói gì với anh đi được không?"
Bàn tay của Quân Tử Thâm run rẩy, trên môi cố gượng cười nói tiếp.
"Hạ Hạ, em không nói gì, là đồng ý phải không? Vậy anh đeo nhẫn cho em nhé?"
Nam Cảnh Sát và những bác sĩ pháp y đều rơi nước mắt, anh ta là bác sĩ cứu người, nhưng lại bất lực nhìn cái x.á.c lạnh ngắt của bạn gái mình.
Lúc bác sĩ pháp y muốn khám nghiệm t*ử th*i, Quân Tử Thâm như mất khống chế mà phát đ*iê*n lên.
Giọng của Quân Tử Thâm gầm lên, rồi lại nghẹn ngào nói như bất lực, tuyệt vọng và đau khổ.
"Các người không được chạm vào cô ấy."
Đôi mắt của Quân Tử Thâm đỏ ngầu, như muốn g.i.ế.t người, Bác sĩ pháp y bàn tay cũng run rẩy, Quân Tử Thâm không thể chấp nhận được cái ch.ết của người con gái mình yêu nhất đã không còn.
Nam c*ảnh s*át tiến lại nói:
"Cậu phải để Bác sĩ pháp y khám nghiệm, để tìm được kẻ s.a.t .n.h.â.n nhanh nhất có thể."
Nghe xong, Quân Tử Thâm mới bình tĩnh lại, phải tìm được kẻ s.á.t n.h.â.n đó, trong mắt của
Quân Tử Thâm tăm tối như dưới đáy địa ngục.
Sau khi Bác sĩ pháp y, khám nghiệm t.ử t.h.i xong đi ra, nhìn Quân Tử Thâm thẫn thờ.
Ông ta thương xót cho cô gái, rồi nói với nam c*ảnh s*át.
"Sau khi n**ạn nhân bị s.á.t h.ạ.i, Cô ấy đã bị hung thủ c.ư.ớ n.g h.i.ế.p, xong mới bị ch**ặt ra làm bốn ph**ần."
Nói rồi, Ông bác sĩ pháp y còn quay lại nhìn Quân Tử Thâm rồi nói tiếp.
"Cô ấy còn đang có t.h.a.i."
Quân Tử Thâm như ch.ết lặng, ôm lấy cơ thể không lành lặn của Sơ Hạ bật khóc lớn, tiếng khóc đau thương của người đàn ông vang vọng khắp hành lang bệnh viện.
Quân Tử Thâm gần như sụp đổ.
Thì ra lúc đó Cô ấy nói: "Đợi em về, Em cũng có chuyện quan trọng nói với anh." là chuyện này.
Quân Tử Thâm gương mặt đau khổ, vừa cười, vừa khóc, đứa con còn chưa thành hình của hắn, người con gái hắn yêu nhất.
Một Tuần Sau.
Quân Tử Thâm như cái x*ác không hồn, ôm hũ tro cốt của Sơ Hạ, nam s*ảnh s*át lại đến, Anh ta cũng là đồng nghiệp của Sơ Hạ.
Nhìn Quân Tử Thâm như cái xác không hồn, Anh ta không đành lòng nói.
"Xin lỗi."
"Chúng tôi không tìm thấy hu*ng th*ủ."
Quân Tử Thâm im lặng, nhưng ánh mắt của Quân Tử Thâm sắc lạnh, âm u khiến người bên cạnh lạnh người.
Quân Tử Thâm ôm hũ tro cốt của Sơ Hạ trong lòng mình vuốt ve, miệng lẩm nhẩm, lập đi, lập lại câu nói:
"Không tìm thấy h*ung th*ủ, không tìm thấy h*ung th*ủ sao."
Mấy ngày sau.
Ở ngôi nhà bỏ hoang, người đàn ông bị trói tứ chi nằm trên bàn mổ đ**ộng v**ật.
Quân Tử Thâm xách hộp dụng cụ phẫu thuật đi vào, người đàn ông nằm trên bàn, khi nhìn thấy Quân Tử Thâm, gương mặt ông ta xanh mét, rồi lại tái nhợt.
Ông ta nhìn Quân Tử Thâm như thần ch.ết đi đến, ông ta bị trói chặt tứ chi, và bị bịt kín miệng, cả người ông ta không có tí sức lực nào, nhưng thần trí lại rất tỉnh táo.
Quân Tử Thâm cả người âm u đi đến, đôi mắt sắc lạnh lẽo như không có linh hồn.
Quân Tử Thâm mở hộp, đeo găng tay vào, ánh mắt ch.ết chóc của Quân Tử Thâm nhìn ông ta một lượt.
Giọng của Quân Tử Thâm trầm khàn cất tiếng như kiềm chế.
"Tay nào của ông chạm vào cô ấy?"
Giọng nói của Quân Tử Thâm nghe vào tai của ông ta như thần ch.ết đang gọi cả người ông ta run rẩy.
Quân Tử Thâm nhìn miệng ông ta bị bịt không thể nói, Quân Tử Thâm nhắm mắt nhớ lại rồi nói:
"Tay trái."
Bàn tay này đã g.i.ế.t ch.ết người con gái hắn yêu nhất, và cũng hạ*i ch.ết đứa con còn chưa thành hình của hắn.
Quân Tử Thâm đôi mắt đi*ê*n cuồng, nở một nụ cười, cả người ông ta run lên.
Ông ta là cha dượng của Sơ Hạ, cũng là tên tội p.h.ạ.m Sơ Hạ đã theo dõi rất lâu để tìm bằng chứng bắt giữ.
Quân Tử Thâm cầm dao phẫu thuật trong tay, tỉ mỉ mà cắt từng đốt ngón tay của ông ta, trong đôi mắt điê*n cuồng của Quân Tử Thâm.
“Ông khiến Cô ấy đau đớn bao nhiêu, thì tôi khiến ông đau đớn hơn gấp trăm nghìn lần."
Quân Tử Thâm t.i.ê.m th*u*ốc cho ông ta tỉnh táo nhất có thể, để ông ta phải cảm nhận được sự đ*au đ*ớn khi c*ơ th*ể mình bị tách ra thành từng phần.
Ông ta đau đớn nhưng không thể gào thét, cả người không có sức lực, ông ta đau đớn đến nỗi chỉ muốn ngất đi, nhưng cả người lại rất tỉnh táo.
Quân Tử Thâm tỉ mẩn chậm chạp từ từ c*ắ*t từng đ*ố*t ngón tay ông ta ra, rồi đến bàn tay, khửu tay, rồi đến cánh tay.
Quân Tử Thâm tỉ mẩn chậm chạp từ từ c*ắ*t từng đ*ố*t ngón tay ông ta ra, rồi đến bàn tay, khửu tay, rồi đến cánh tay.
Khi Quân Tử Thâm nhớ lại, lúc hắn muốn nắm lấy bàn tay của Sơ Hạ, cả cánh tay của Cô đã rơi xuống đất, đôi mắt của hắn càng đỏ lên.
Ông ta đau đớn chỉ muốn ch.ết đi, nhưng Quân Tử Thâm làm gì cho ông ta ch.ết dễ thế.
Quân Tử Thâm như một người thợ tỉ mỉ, tháo hết từng tứ chi của một c*on độ*ng v**ật biến thể.
Nỗi đau đớn này ông ta không thể chịu nổi, nhìn tứ chi của mình bị c**ắt ra, tất cả nỗi thống khổ đấy còn hơn là cái ch.ết.
Tất cả ch**ân ta**y của ông ta được Quân Tử Thâm tách nhỏ, ông ta chỉ còn cái thân và cái đ**ầu, nỗi đau đớn, hoảng sợ đều hiện lên mặt ông ta.
Quân Tử Thâm nhìn ông ta cười lạnh lẽo nói:
"Lúc đấy cô ấy đã sợ hãi đến thế nào?, đau đớn biết bao."
Quân Tử Thâm nghiến răng, nghiến lợi mà gầm lên.
"Là ông g.i.ế.t ch.ết Cô ấy, Cô ấy ch.ết rồi ông vẫn không tha mà c.ư.*ơ.n.g h.i.ế.p cô ấy, cũng là ông h*ại ch.ết đứa con còn chưa thành hình của chúng tôi."
Gương mặt của Quân Tử Thâm thống khổ, nước mắt cũng cứ thế mà rơi xuống, cũng càng làm Quân Tử Thâm đ**iên cuồng hơn.
Gương mặt của ông ta trắng bệch, không còn tí huy**ết sắc nào.
Quân Tử Thâm nhìn xuống bộ phận bên dưới của ông ta, đi**ên cuồng mà c.h.é..m xuống, ông ta đau đ*ớn như ch.ết đứ người, cả một góc nhà hoang toàn là m.a..u.
Sau khi Quân Tử Thâm bình tĩnh lại đã tiêm cho ông ta thu**ốc cầm m.a.u, Quân Tử Thâm muốn cho ông ta không thể ch.ết ngay mà phải chịu đựng đau đ*ớn.
Nhìn ông ta đau đớn từ từ ch.ết đi, Quân Tử Thâm mới quay về.
Sau khi trở về, Quân Tử Thâm tắm rửa sạch sẽ.
Tối hôm đó, Quân Tử Thâm ở trong căn phòng hắn mua để cầu hôn Sơ Hạ.
Quân Tử Thâm bỏ chiếc nhẫn vào hũ tro cốt của Sơ Hạ, rồi lại ôm chặt hũ tro cốt của Sơ Hạ vào lòng vuốt ve.
"Hạ Hạ, anh trả th*ù cho em và con rồi."
"Hạ Hạ đừng sợ."
"Đợi Anh một chút, Anh sắp đến tìm em rồi."
Quân Tử Thâm ôm tro cốt của Sơ Hạ mỉm cười.
Đêm đó, căn nhà bố*c ch*áy, biển lửa hoàn toàn che lấp đi hình bóng của Quân Tử Thâm ở bên trong vẫn đang mỉm cười ôm hũ tro cốt của Sơ Hạ.