Tôi bước vào thang máy thì đã thấy một cô bé tầm 6 tuổi mặc váy trắng ở đó trước. Tôi mỉm cười rồi lên tiếng chào thế mà cô bé vẫn im lặng. Đèn trong thang máy chạy bỗng chập chờn, cô bé hét lên: “có ai trên thang máy, con sợ lắm”! Tôi nhìn ngược lên. Không thấy gì. Điện đã có trở lại. Tôi mỉm cười, cúi xuống bảo “không sao”. Nhưng cô bé không còn đó nữa. Thang máy vẫn chưa dừng!Tôi chuyển đến chung cư mới, ở tầng 13, vị khách đầu tiên là một cậu bé thân thiện. Tôi tặng cậu bé mọi thức ăn tôi có, ngược lại cậu san sẻ cho tôi rất nhiều đồ chơi. Một hôm cậu bé rủ tôi chơi trò mới. Tôi gật đầu. Thế là cậu bé nhảy liền nhảy ra ngoài cửa sổ. Tôi hét lên sợ hãi cực độ. Nhưng tìm mãi vẫn không thấy cậu bé đâu.Tôi trằn trọc mãi mà vẫn không sao ngủ được. Tôi nghĩ về cậu bé kia. Thực lòng thấy thiếu vắng khi nó không còn chơi với tôi nữa. Bỗng có tiếng gõ nhẹ vào cửa sổ làm tôi tỉnh giấc. Tôi vừa định xuống giường xem thì có tiếng vang đến: “Sao chú không chơi cùng con”!Tôi hay chơi game đến tận khuya. Thói quen khó bỏ của tôi là vừa chơi vừa ăn bỏng ngô. Hôm nay cũng vậy nhưng khi với tay lấy bỏng ngô thì tôi nắm lấy một bàn tay khác, lạnh toát. Tôi sống một mình mà?
3.Truyện ma ngắn cho những người sống một mình
Đèn sáng. Tôi thấy bóng của mình hắt lên sàn nhà. Bên cạnh nó là một cái bóng khác. Tôi sống một mình.Ma quỷ à? Tôi không sợ! Vì tôi luôn thấy trong căn nhà mình. Bạn không tin ư? Bạn có thể nhìn sang phải, nhìn sang trái, dưới gầm giường, sau tủ đồ hay sau lưng bạn. Nhưng đừng nhìn lên trần nhà, họ không thích bị nhìn thấy đâu.Khuôn mặt cười toe toét ngoài cửa sổ nhìn chằm chằm vào tôi lúc 2 giờ sáng. Tôi sống trên tầng 14.Cái bóng trong gương đang nháy mắt với tôi.Tôi ngả lưng xuống giường sẵn sàng cho một giấc ngủ ngon, nhưng có ai đó sát bên thầm thì tên tôi. Tôi sống một mình.Sống một mình rất vui. Thích nhất là cảm giác sáng nào mở điện thoại ra cũng thấy ảnh chụp mình đang ngủ.Tôi đi khám bác sĩ bảo nên tập hít vào thở ra thật nhẹ. Tôi làm đúng y chang. Thế mà tôi nào tôi cũng nghe tiếng ai thở mạnh phải lại sau gáy.Cánh cửa nhà tôi có vấn đề. Bằng chứng đêm nào cũng tự nó mở vào và đóng lại.Tôi nghe thấy tiếng thét ở cuối hành lang. Thế rồi điện đột ngột tắt. Trời tối om. Và hai chân tôi cứng lại.Nhờ bác sĩ tâm lý và vài liều thuốc an thần, cuối cùng tôi cũng ngủ được. Tôi ngủ một mạch đến sáng, thoải mái và tỉnh táo. Nhưng khi thõng 2 chân xuống đất, có một bàn tay lạnh ngắt nắm chân tôi. Kèm tiếng nói quen thuộc “sao chú ngủ say thế?”.