Ma Đế, khiến cho ai nghe cũng phẫn nộ tột cùng, là một kẻ người người muốn diệt !
Hắn tàn ác!
Hắn cuồng ma!
Hắn tàn nhẫn tuyệt tình...!
Nhưng... Đâu ai biết được...
Hắn... Chính là kẻ si tình nhất thế gian...
Cũng chính là một kẻ đáng thương...
Đâu ai biết được...
Bảy ngàn năm trước yêu ma quấy phá, tàn hại muôn dân... Là ai dẫn đám Ma Quân đến ra áp chế?
Là ai tiêu diệt quái thú ở Huyết Long Tinh?
Cũng là ai đứng ra áp chế đám Hung Thi khát máu?
Là hắn... Huyết Phong...!
Y nhi! Ba tháng ta đã xa nàng, ta thật nhớ.., từ khi ta bị ma khí quấn lấy thì ta không thể khống chế được chính mình, nhưng ta hứa sẽ kiểm soát bản thân, nàng yên tâm, ta sẽ bảo vệ chính mình mà!
Dạo gần đây ta nghe nói có một đám yêu ma tác quái, thật là tức giận, ta thân là Ma Đế nhưng lại có một đám yêu nghiệt lộng hành ở trước mặt ta và còn làm hại người dân vô tội, ta sẽ trừng trị bọn chúng cho thích đáng.
Y nhi, ta biết được ở Huyết Long Tinh có một quái thú rất lợi hại, nó còn làm vô số tiên sĩ phải bỏ mạng, ta liền đến để tiêu diệt quái thú đó, nhưng... Tại sao đám tiên nhân tu sĩ kia lại nói chính ta là kẻ đã thả quái thú đó ra?
Ta khi biết ma khí kì lạ đột ngột ở đâu ra, nó đã làm cho những người đi ngang qua Bách Quỷ Quan trở thành cái xác không hồn, lại còn tấn công một người thêm một người.., thật may ma khí đó phù hợp với ta nên ta đã khống chế và ra lệnh tiêu thất, nhưng... Mọi người nói ta là người đứng sau thao túng đám Hung Thi đó...
Một ngày qua một ngày đám tiên nhân tu sĩ đó đến tìm ta, nói tiêu diệt ta để trừ hoạ cho dân, thật buồn cười phải không? Cho nên ta đã sai Ma Quân đuổi hết đám người đó đi rồi, nàng yên tâm!
Bọn họ đến tìm ta thì ta chấp nhận, nhưng họ lại dám phá những cây Lê Hoa chính tay này trồng cho ta, ta thật sự phẫn nộ, ta giận dữ nên đã giết 800 ngàn tiên nhân tu sĩ đó, bây giờ ta là kẻ cuồng sát vô tình, Y nhi... Nàng có giận ta không?
Lí trí của ta... Càng ngày càng khó khống chế...
Ma Khí của ta... Cũng ngày một tăng lên...
Trí nhớ của ta... Y nhi...
Ta... Sắp không nhớ nổi được nàng nữa rồi.., kí ức của ta...
Tuyết Y Liên... Nàng là ai..?
Một kẻ không còn một mãnh kí ức, tính cách trở nên càng lãnh khốc, nhưng tâm trí lại cảm thấy trống rỗng vô bờ... Một trái tim tịnh mịch...
Như thể...
Muốn yêu... Nhưng không thể yêu...lại càng không có tư cách để yêu...
Đó là một loại bi ai nhất trên thế gian này...
Dưới gốc cây Lê Hoa diêu linh, Một bạch y nữ tử tóc bay trong gió, trên trán trắng ngần điểm tô một đoá Hồng Liên diễm lệ, phượng mâu thanh lãnh nhàn nhạt nhìn nhân sinh, tiếu dung khuynh thành được phát hoạ tuyệt mỹ như đoá phù dung, vô thần thức nhìn về phương xa...
Một khúc cầm vang vãng , như thể đang nói lên tiếng lòng...
" Tiểu thư, người đang nhìn đến cái gì đâu?" Tiểu nha hoàn đứng bên cạnh tò mò khẽ hỏi.
" Ta nghĩ... Lê Hoa này... Rất đẹp, lại rất giống..." Nàng cúi đầu lẩm bẩm, ánh mắt trở nên miên mang mờ mịt.
" Giống? Giống cái gì?"
" Rất giống... Nó rất giống... Ta không biết..." Tuyết Y Liên có chút hoảng hốt, rồi lại lắc đầu.
Nàng không biết nó giống những gì...
Hay là... Rất giống ai...?
" Tiểu thư, vậy sao người lại thẩn thờ? Ơ... Tại sao người lại khóc?"
Tuyết Y Liên vội vàng lau khóe mắt rồi có chút ngơ ngác ngẩn người ra, vô thức nói " tại sao... Ta lại khóc..?"
Nước mắt của nha hoàn cũng vô thức rơi...
Tiểu thư, rốt cuộc người đã trải qua những gì mà sao lại thê lương đến thế.., khiến cho người khác cảm thấy tịch mịch đến thấu xương, một cảm giác hoang vu vắng vẻ, vô hỉ vô bi như người... Cũng sẽ rơi lệ hay sao...?
Tiểu thư, rốt cuộc người đã quên đi những gì? Quên đi ai..?
Mờ mịt nhìn về phương xa, đang tưởng niệm ai..?
Tâm vô thức đau nhói, người đang nhung nhớ đến ai...?
Lệ nhòa nơi khóe mắt, người vì ai mà rơi..?
Một khúc tương tư, rốt cuộc... Người vì ai mà gãy...?
#thuongdu