Tôi thường đi ngang qua tiệm hoa tươi của em, chỉ để được nhìn thấy em một lát.
Tôi thấy em mặc một chiếc váy màu trắng, cúi đầu khẽ ngửi một bông hoa màu hồng đỏ, thấy em vừa ngâm nga một khúc hát vừa dọn dẹp cửa hàng, thấy em cười với những người khách ghé thăm, thấy em gắn những sợi ruy băng lên từng bông hồng đỏ, thấy em trêu đùa một chú mèo hoang, thấy em viết lên trên cửa kính của tiệm hoa dòng chữ EVOL. Có lẽ lúc đó em chỉ vô tình viết ra mấy chữ đó, mà có thể em sớm đã quên mất điều đó, vì nó đã xảy ra quá lâu rồi.
Nhưng, tôi vẫn còn nhớ như in, như thể mới diễn ra ngày hôm qua đây thôi vậy!
Đó là một mùa Tường Vi nở rộ, tôi lại ngang qua trước cửa tiệm của em. Em đứng cạnh cửa kính, bâng quơ viết lên đó… EVOL, em quay ra, ánh mắt hai ta gặp nhau. Cả hai cùng nhìn đối phương, nhưng không phải cả hai đều quên lãng. Có lẽ với em, tôi chỉ là một vị khách qua đường trước cửa hàng hoa. Nhưng với tôi, em đã in sâu trong tim giống như những cây Tường Vi thâm căn cố đế.
Tôi thậm chí còn không biết cả tên em, và em cũng chẳng rõ tôi tên gì.
Đến tận phút cuối cùng, tôi cũng không đủ can đảm mở cánh cửa bước vào cửa tiệm của em.
Tôi là đứa hướng nội và rất tự ti. Mỗi lần ngang qua nơi em đứng, trái tim tôi lại đập liên hồi. Nhìn thấy dáng em ở đó, tôi lại hồi hộp đến khó thở. Tôi nghĩ rằng tiến về phía em giống như tiến về một vườn hoa tuyệt mỹ. Đã bao lần, tôi muốn mở cánh cửa ấy, chỉ để bước vào mua một bó hoa như bao người khách khác. Có lúc tôi đã mơ tưởng rằng, mình bước vào nơi em đang đứng, mua một bó hồng. Em gói lại cẩn thận, đưa cho tôi rồi nhẹ nhàng hỏi: “Để tặng cho bạn gái anh hả?” Tôi sẽ đưa bó hoa lại cho em và nói: “Hoa này anh tặng em!”
Đối với tôi mà nói, cửa hàng hoa của em giống như cánh cửa lên Thiên đường. Tôi càng cố gắng tiến lại gần, bước chân lại càng chậm lại, do dự, và do dự, rồi tôi sẽ mất hết dũng khí, tự mình không hiểu có chuyện gì đang xảy ra. Rồi cứ thế, và cho đến những lần sau cũng vậy, mỗi khi đặt chân tới gần đó, tôi lại cảm thấy mình không thể nào bước tiếp. Những xáo trộn và giày vò trong lòng đó không khác gì một cuộc đại chiến Thế giới, không biết em có hiểu không?
Có lẽ Tường Vi thích hợp với tôi hơn.
Tôi có thể cho em hàng trăm kỉ niệm về hoa Tường Vi nhưng lại không đủ dũng cảm tặng em một đóa hồng.
Đến một ngày, tôi thấy em có bạn trai… Tôi nghe thấy em và người ấy than phiền việc không có tiền mua nhà.
Tôi chỉ có thể chúc phúc cho hai người.
Em có biết không, tôi đã khóc!
Tôi không biết mình phải làm gì cho em.
Bất kể thời gian có trôi đi như thế nào, đất trời có thay đổi ra sao, cho dù Tường Vi nở rồi lại tàn, tàn rồi lại nở, cho dù thành phố này có thay đổi thế nào, và dù cho tôi có còn hay đã chết, thì em cũng sẽ không bao giờ biết, ở nơi góc đường kia, dưới cột đèn đường, trong cơn mưa thành phố, có một người con trai cô độc đã yêu em như vậy…”