Lớp 12A1 có giáo viên chủ nhiệm mới—thầy Duy, dạy Lịch sử. Thầy nghiêm khắc nhưng đầy tâm huyết. Giọng thầy trầm ấm, ánh mắt sáng lên mỗi khi kể về những trang sử cũ.
Tuệ An ban đầu không thích Lịch sử, nhưng rồi cô bị cuốn vào những bài giảng của thầy. Cô thích dáng vẻ trầm tư của thầy, thích những buổi thầy nán lại sửa bài cho cô. Cô biết tình cảm này không nên có, nhưng chẳng thể ngăn lòng mình rung động.
Rồi một tin đồn ác ý lan ra: “Thầy Duy có mối quan hệ đặc biệt với một nữ sinh.” Ban giám hiệu vào cuộc. Thầy bị điều chuyển công tác. Ngày rời đi, thầy chỉ nói với cô: “Em còn tương lai phía trước, đừng vì thầy mà đánh mất nó.”
Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, Tuệ An tình cờ đọc một mẩu tin nhỏ trên báo:
“Một giáo viên trẻ qua đời trong vụ tai nạn khi đến điểm trường vùng cao.”
Tên người đó là Le Hoàng Duy.
Tuệ An chết lặng. Cô cố gắng tìm thêm thông tin, nhưng chỉ có vài dòng vắn tắt về vụ tai nạn. Không ai nhắc đến giấc mơ còn dang dở của một người thầy trẻ, không ai nhớ đến một người từng cháy hết mình với bục giảng.
Nước mắt cô rơi xuống, loang lổ trên mặt giấy.
Có những người, dù đã đi xa, vẫn mãi mãi ở lại trong ký ức của ta—như một mùa hạ không bao giờ trở lại.
Tuệ An lặng người, siết chặt tờ báo, những dòng chữ trước mắt trở nên nhòe nhoẹt. “Một giáo viên trẻ qua đời trong vụ tai nạn khi đến điểm trường vùng cao.” Cô đọc đi đọc lại, hy vọng đó chỉ là một sự nhầm lẫn, nhưng không—tên người đó vẫn rõ ràng: Le Hoàng Duy.
Gió chiều lướt qua, mang theo hơi thở của mùa hạ. Ký ức năm ấy ùa về, từng đoạn từng đoạn như một cuốn phim cũ kỹ: lớp học nhỏ ngập nắng, giọng thầy trầm ấm giảng về những trang sử cũ, đôi mắt sáng lên khi nói về lý tưởng. Cả khoảnh khắc thầy lặng lẽ thu dọn giáo án sau những tin đồn ác ý, rồi rời đi mà không một lời oán trách.
Cô đã từng muốn chạy đến, giữ thầy lại, nhưng rồi chẳng thể.
Thầy đi rồi, để lại cô với những câu hỏi chưa kịp nói ra, những tình cảm chưa kịp đặt tên.
Chiều hôm đó, Tuệ An tìm về ngôi trường cũ. Tất cả vẫn như xưa, chỉ có điều bục giảng ấy vĩnh viễn thiếu đi một người.
Cô đứng lặng trong lớp học, nơi ngày xưa cô từng ngồi chăm chú nghe thầy giảng bài. Trên bảng đen, vẫn còn nét phấn mờ của lớp học trước. Cô bất giác cầm viên phấn lên, viết hai chữ “Thầy Duy”.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, nước mắt bất giác rơi xuống.
Hóa ra, cô chưa từng quên.
Hóa ra, có những người dù rời đi, vẫn mãi mãi tồn tại trong lòng ta.
Nhiều năm sau, Tuệ An đứng trên bục giảng của chính mình, đối diện với những học trò nhỏ. Cô khẽ mỉm cười, bắt đầu bài giảng đầu tiên về lịch sử.
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng mùa hạ rực rỡ chiếu qua, như một bóng dáng quen thuộc vẫn âm thầm dõi theo cô.
Hoàn Văn