Chương 5: Những Ký Ức Mất Tích
Nam tỉnh dậy trong một căn phòng lạ lẫm. Cảm giác mệt mỏi vẫn chưa tan hết, nhưng một sự thôi thúc kỳ lạ khiến anh phải đứng dậy. Cánh cửa gỗ cũ kỹ, với những vết nứt lạ, đã đóng lại từ khi anh bước vào ngôi đền. Mọi thứ đều trở lại im lặng, chỉ có tiếng thở của Nam và những âm thanh nhè nhẹ của gió từ ngoài cửa sổ.
Anh nhìn quanh, nhận ra đây không phải là nơi anh đã thấy trước đó. Căn phòng này tối tăm, nhưng lại có cảm giác rất quen thuộc. Một chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng, trên đó có một chiếc hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo. Nam tiến lại gần, cảm giác như có một lực kéo anh đến gần hơn với chiếc hộp. Khi mở nắp, bên trong là một bức tranh cũ, vẽ một ngôi nhà cổ, giống hệt ngôi nhà mà anh đã khám phá trong những ngày qua. Nhưng bức tranh không chỉ vẽ ngôi nhà, mà còn có hình ảnh của những người đàn ông và phụ nữ, trong đó có cả anh.
Nam run rẩy khi nhận ra một điều: những người trong tranh không phải ai khác mà chính là tổ tiên của anh.
Tay anh bất giác chạm vào bức tranh, và ngay lập tức, những ký ức từ quá khứ dường như ùa về. Anh nhìn thấy mình, một đứa trẻ đứng trong vườn hoa của ngôi nhà, mẹ anh cười tươi nhìn anh từ cửa sổ. Nhưng đột ngột, hình ảnh thay đổi. Ngôi nhà bị cháy, ánh lửa sáng rực trong đêm tối, và những tiếng thét đau đớn vọng lại từ phía trong.
Bức tranh từ từ tan biến, và Nam ngã quỵ xuống đất, cảm giác hoang mang xâm chiếm trái tim anh. Những ký ức về ngôi nhà, về gia đình anh, mọi thứ đều không rõ ràng. Anh không thể hiểu tại sao mình lại nhìn thấy những hình ảnh đó. Tại sao anh lại có một kết nối mạnh mẽ như vậy với những người đã mất?
"Nam, đừng sợ."
Giọng nói của người phụ nữ vang lên từ phía sau, khiến anh giật mình quay lại. Cô đứng trong bóng tối, ánh mắt nhìn anh đầy sự dịu dàng nhưng cũng chứa đựng những nỗi buồn sâu thẳm.
"Những ký ức này không phải ngẫu nhiên. Chúng là chìa khóa để bạn mở ra cánh cửa của quá khứ. Tất cả những gì bạn đang trải qua chỉ là một phần trong quá trình thức tỉnh."
Nam gắng gượng đứng dậy, cố gắng hỏi: "Cô là ai? Tại sao lại dẫn tôi đến đây? Những ký ức này là gì?"
Người phụ nữ không trả lời ngay, chỉ bước tới gần và đặt tay lên vai anh, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. "Tôi là người sẽ giúp bạn hiểu được tất cả, Nam. Nhưng bạn phải sẵn sàng đối diện với sự thật. Gia tộc của bạn không phải chỉ là một gia tộc bình thường. Mẹ bạn, cha bạn, tất cả những người ấy đều có một mối liên hệ đặc biệt với ngôi nhà cổ và những sức mạnh huyền bí mà bạn chưa thể hiểu hết."
Nam cảm thấy những lời nói của cô như thấm vào da thịt, gợi lên trong anh sự tò mò và sợ hãi lẫn lộn. "Vậy tôi phải làm gì?"
Cô mỉm cười. "Đi theo tôi, và tôi sẽ chỉ cho bạn cách mở ra cánh cửa cuối cùng. Để giải thoát cho gia tộc bạn, bạn cần phải hiểu rõ về quá khứ, chấp nhận những hy sinh, và quan trọng nhất là vượt qua nỗi sợ hãi trong chính mình."
---
Người phụ nữ dẫn Nam ra khỏi căn phòng, đi qua những hành lang tối tăm, cho đến khi họ dừng lại trước một cánh cửa đá lớn. Trên cánh cửa là những ký tự cổ xưa mà Nam không thể đọc, nhưng lại có một cảm giác rất mạnh mẽ rằng nó có liên quan đến gia tộc anh.
"Đây là cửa ngục, nơi những ký ức bị khóa chặt. Chỉ có người thừa kế mới có thể mở được nó," cô nói. "Khi bạn bước qua cánh cửa này, mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng."
Nam cảm thấy trái tim mình đập mạnh, như thể có một điều gì đó không thể cưỡng lại được. Anh hít sâu một hơi, và rồi tay anh đặt lên cánh cửa đá lạnh lẽo. Những ký tự trên cửa bắt đầu sáng lên, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn xung quanh. Một âm thanh vang lên, và cánh cửa từ từ mở ra, hé lộ một căn phòng rộng lớn bên trong, đầy những bóng tối u ám.
"Chào mừng bạn đến với quá khứ của gia tộc mình," người phụ nữ nói, giọng trầm ấm.
Nam bước qua cánh cửa, và tất cả những gì anh nhìn thấy là những bóng hình mờ ảo của quá khứ, những ký ức đau đớn mà anh phải đối mặt. Anh đã sẵn sàng cho những gì sẽ đến chứ?
---
Chương sau sẽ tiếp tục khám phá quá khứ gia tộc của Nam, những bí mật đang chờ anh giải mã và những thử thách tiếp theo mà anh sẽ phải đối mặt để giải cứu gia tộc khỏi lời nguyền.