Tập 24 TỪ MÊ CHUYỂN GIÁC, TỪ NHIỄM CHUYỂN TỊNH 25/3/2020
Tác giả: PHÁP MÔN TÂM LINH
Luân lý
Người có quả thanh tịnh thì có thể chiến thắng phiền não của mình. Quá trình của đời người, thực ra cuộc sống có tốt đẹp hay không hoàn toàn do quý vị và sinh mệnh tốt hay xấu cũng hoàn toàn là do quý vị, đừng đổ lỗi cho người khác, đừng đổ lỗi cho cha mẹ quý vị đã nuôi dạy quý vị những thói quen hay vấn đề tốt, xấu và đừng đổ lỗi cho bạn bè của quý vị. Khi quý vị chết, trái cũng hận phải
cũng hận, cuối cùng là hận đến chết. Đó là điều mà những người trẻ thường nói “Tôi hận anh ta tới chết”, khi quý vị hận người khác đến chết, tâm của quý vị sẽ chết đi, cho nên có rất nhiều người khi mà tâm của họ đối với người nào đó đã chết đi rồi thì cũng chính là do sự hận thù gây ra. Họ đã không thấy rằng cuộc đời này vốn dĩ vô thường và có thể thay đổi nên đừng đổ lỗi cho người khác. Bởi vì tâm niệm của chúng ta không tốt, cho nên tâm của chúng ta mới tham luyến; Bởi vì trong tâm chúng ta có hư ảo nên những thứ chúng ta nhìn thấy đều là ảo ảnh. Vì lòng tham của chúng ta khiến người khác dễ dàng đến để lừa gạt. Nếu quý vị không tham lam, làm sao người khác có thể lừa dối quý vị? Cái tôi giả tạo khiến quý vị luôn không buông bỏ được cái sĩ diện của mình. Hãy nghĩ xem, quý vị được sinh ra, quý vị là ai? Khi quý vị còn trẻ, ở trường học thể diện của quý vị cũng rất quan trọng, bây giờ thể diện của quý vị ở đâu? Đừng để số phận của quý vị lên men và thối rữa mỗi ngày, bởi vì mỗi ngày quý vị suy nghĩ không thông, phúc khí của quý vị sẽ giảm mạnh và phúc khí của quý vị sẽ dần biến mất.
Rất nhiều người nói, khi còn trẻ thầy bói nói phúc khí rất cao, vì sao hiện tại không còn phúc khí này? Bởi vì mỗi ngày quý vị ở trong phiền não, thống khổ, nó không ngừng tiêu hao phước báo của quý vị. Tâm của quý vị từ không tốt đến càng không tốt, đến càng ngày càng không tốt và đến mức liên tục không tốt, luôn luôn không tốt, đây chính là sự khởi đầu của việc những ác niệm nó sống nhờ vào nhau (dựa vào nhau mà tồn tại). Nếu như tâm của quý vị từ không tốt đến tốt, đem ác niệm dần dần chuyển đổi thành thiện niệm, từ ác chuyển thiện, từ tà chuyển chánh, từ mê chuyển giác (từ mê đến ngộ), từ nhiễm chuyển tịnh (từ nhơ nhớp đến trong sạch), đây là một quan niệm hướng thiện rất tốt. Mỗi ngày trong đầu óc quý vị tràn đầy tinh tấn, giác ngộ, trong sạch, năng lượng tích cực quyết tâm vươn lên thì quý vị sẽ càng ngày càng càng tốt. Cũng giống như
khi quý vị đang đi, có người nói với quý vị rằng con đường lớn này có thể dẫn đến đích mà quý vị muốn tới, nhưng quý vị nhất quyết đi theo con đường nhỏ, càng đi trên con đường nhỏ càng không tìm được đường, càng đi càng sợ, cuối cùng sẽ không tìm thấy đường và có thể sẽ rơi xuống vực sâu. Nếu có người nói với quý vị, con đường lớn này quý vị chỉ cần tiếp tục đi, nhất định sẽ đi ra được, quý vị cứ đi chậm rãi, cho dù cảm giác có xa hơn nữa, khó khăn hơn nữa, dài như vậy, thì đó vẫn chỉ là ảo tưởng. Bởi vì một con đường trí tuệ chân chánh đã được tạo ra trong tâm quý vị, trước tiên quý vị phải sử dụng con đường trí tuệ này để thay đổi chính mình, cứ như vậy kiên trì đi tiếp. Cho nên nhất môn tinh tấn, là giúp quý vị đạt được trí tuệ mãi mãi.
Sư phụ thường xuyên nói với mọi người, chỗ nào sai, ta sửa trước, nơi này ta sai, ta liền sửa. Khi sang một vị trí khác, quý vị lại sai ở vấn đề đó thì quý vị cũng cần cải sửalại, nếu đúng quý vị có thể tiếp tục. Quý vị đã từ tà chuyển thành chánh, từ ác niệm chuyển thành thiện niệm, dần dần có chánh niệm thì trong tâm thức của quý vị, thức thứ sáu, thức thứ bảy và thức thứ tám đều sẽ trồng lên hạt giống thiện lương. Mỗi ngày đều ở trong hạt giống của sự thiện lương và tận hưởng niềm vui của một vụ mùa bội thu là điều mà trong Phật giáo thường nhắc tới, đó chính là “Phản Phác Quy Chân”. Con người rất cần “Phản Phác Quy Chân”. Ngu si điên đảo là bản chất của con người chúng ta nhưng có Phật tánh để cải sửa sự ngu si điên đảo đó.
Bởi vì nghiệp và phước khác nhau nên có chúng sinh có thể được cứu độ ở kiếp này, có chúng sinh kiếp sau mới có thể được cứu độ, có chúng sinh chỉ có thể được cứu trong nhiều kiếp luân hồi, đây chính là sự khác biệt giữa phước báo và nhân duyên. Phước có kiếp trước cũng có kiếp này, nhân duyên có kiếp trước cũng có kiếp này, tùy quý vị sử dụng nó như thế nào. Hiện nay rất nhiều người không hiểu Phật Pháp, thậm chí còn phỉ báng Phật Pháp. Người học Phật chúng
ta có lúc tự mình hiểu rõ lý lẽ của chính mình, phải không ngại phiền phức đi giúp đỡ họ và cố gắng đừng bỏ rơi họ.
Có đôi khi chúng ta đối mặt với họ, có một ít cơ duyên giao lưu trò chuyện, nhưng những cơ duyên này thực sự chỉ lướt qua. Nếu họ không trân trọng nó, thì họ sẽ đánh mất nó. Và nếu quý vị không làm điều đó, thì quý vị đã mất đi cơ hội phát tâm, phát nguyện cứu độ người khác. Cho nên hãy luôn nghĩ trong tâm: Mong sao họ cũng được gặp Phật trong tương lai. Trong lòng có phát tâm như vậy quý vị sẽ làm tăng trưởng công đức và phước lành của mình. Phải thường xuyên nghĩ như vậy, phải phát thiện tâm khắp nơi, phải kết thiện duyên khắp nơi, như vậy tương lai ác duyên của quý vị sẽ ít, thiện duyên sẽ nhiều, phạm vi lợi ích chúng sinh sẽ ngày càng rộng lớn.
Đối xử tốt với chúng sinh, chúng sinh nhất định cũng sẽ đối xử tốt với quý vị. Quý vị cảm thấy họ không tốt, cả ngày làm tổn thương họ, chúng sinh cũng không nhất định cần phải biết, đây hoàn toàn là cảm ứng của tâm. Có đôi khi một câu nói, một biểu hiện, quý vị có thể khiến người khác cảm nhận được cái ác và cái thiện trong người quý vị. Quý vị có “cảm giác” tốt thì sẽ có “ứng” tốt, quý vị có “cảm giác” không tốt thì sẽ có “ứng” không tốt, cho nên “cảm ứng cảm ứng” là do cảm giác mà ứng.
Bản thân phải có phát tâm vững chắc, học Phật làm người không nên bị ảnh hưởng bởi người khác. Người tu theo Phật giáo Đại thừa phải biết từ bi thương xót tất cả chúng sinh, đây cũng là điều mà một người học Phật cần phải làm được. Ngày nay muốn học Phật, nhất định phải chánh tín chánh niệm, điều này rất quan trọng. Khi tâm ta chỉ dừng lại ở một niệm, là một niệm rất trong sạch, “Ta sẽ học Phật, ta không màng gì cả”, tâm tánh của quý vị đơn thuần, đơn giản, thanh tịnh thì cuộc sống của quý vị sẽ không trở nên phức tạp; nhưng khi tâm
tánh của quý vị mỗi ngày đầy những tạp niệm thì cuộc sống và số phận của quý vị sẽ bắt đầu trở nên phức tạp hơn. Và khi tâm tánh quý vị ngày ngày tạp niệm phân phi thì cuộc sống và vận mệnh của quý vị bắt đầu biến thành phức tạp.
Thường xuyên dùng chánh niệm, thiện niệm để nghĩ đến người khác, trong tâm quý vị không có so đo, quý vị đã có từ bi rồi. Nếu quý vị nghĩ người khác tốt, quý vị sẽ khôngdính mắc; nếu quý vị nghĩ người khác xấu, quý vị sẽ dính mắc với điều ác. Khi quý vị đã tu đến một trình độ nào đó, quý vị nghĩ đến người khác ở chỗ tốt, tạo thành trạng thái tự nhiên, thì quý vị không dính mắc vào chỗ tốt.
Cho nên đây chính là không nghĩ thiện, không nghĩ ác. Nhìn thấy người khác, bất kể là ai, đều coi họ là một người tốt, một người thiện lương, chính là không dính mắc (chấp trước) vào thiện. Người không có thiện cũng không có ác, cho dù hôm nay quý vị không có thiện, quý vị cũng không thể làm ác. Rất nhiều người cả đời mất đi rất nhiều thiện tâm, nhưng họ bảo vệ tốt chính mình và không làm tổn thương người khác, đó cũng là một loại không nghĩ thiện cũng không nghĩ ác. Nhưng rất nhiều người bởi vì không có thiện tâm, thiếu từ bi, chỉ cần trong lòng nảy ra ác niệm, họ không kiềm chế được, không biết đây là ác mà vội làm, họ sẽ tiếp nhận tất cả đạo lý sai trái, họ sẽ nhận định những đạo lý tà ác này là chính nghĩa. Vì vậy, trong lòng họ không có thiện lương, không có chánh niệm, cho nên họ sẽ không bao giờ có thể chấp nhận những đạo lý khác biệt của người khác. Từ tâm lý học mà nói, từ triết lý Phật học mà nói, chính là chướng ngại của ý thức - ý thức có chướng ngại. Vì vậy, quý vị thấy đấy, một số người luôn nghĩ về người khác theo hướng xấu, và ý thức của họ nảy sinh trở ngại. Còn có người luôn nghĩ về người khác theo hướng tốt, ý thức của họ sẽ không có chướng ngại.
Tâm tánh của chúng ta đôi khi rất vi tế, bởi vì chúng ta có thể nhìn thấy khuyết điểm của người khác, nghĩ người khác rất phức tạp, mà không quan sát chính mình. Giống như quý vị bảo một số người nói về khuyết điểm của người khác, anh ta có thể nói rất nhiều. Quý vị yêu cầu anh ta nói về vấn đề của mình, và anh ta nói, “Tôi ổn, tôi không có vấn đề gì”. Quý vị nói loại người này có vấn đề gì hay không? Anh ta thậm chí không thể phát hiện ra lỗi của mình, vì vậy khi nhân duyên của anh ta đến, nhân duyên vừa đến, khởi tâm động niệm của anh ta liền học được thói quen bảo vệ mình là trên hết. Đây chính là lý do vì sao luôn tìm lý do để phủ định người khác, gặp phải chuyện gì thì theo thói quen bảo vệ chính mình trước, bởi vì anh ta không nhìn thấy đúng sai của mình mà chỉ bị vướng mắc bởi thói quen bảo vệ chính mình, rồi nhân quả vừa đến, nhân duyên vừa đến, trước hết trong đầu anh ta tự xét, “Trong chuyện này mình có được lợi hay không, có thể sai lầm, tổn thất gì hay không”, bởi vì anh ta chưa thấy được tà niệm, tham lam, ma tính, ích kỷ của mình. Nếu một người thường xuyên có thể nhìn thấy vấn đề không tốt của bản thân thì người này chính là đang “giác” (giác ngộ).
Sư phụ từng kể với quý vị, có một tiểu hòa thượng thường xuyên làm những việc sai trái, cậu ta nói: “Con không biết cái nào là đúng, cái nào là sai”. Kết quả là Sư phụ của cậu ta nói với cậu ta: “Nếu con sinh ra một ý niệm là ý niệm không tốt, con hãy bỏ một hạt đậu đen vào trong cái bát này; nếu con sinh ra một ý niệm tốt, con hãy bỏ một hạt đậu tương vào trong cái bát đó. Sau một tuần lễ, con có thể nhìn xem đậu tương của con nhiều hay đậu đen của con nhiều”. Tuần đầu tiên, một bát đậu đen, chỉ một ít đậu tương, cậu ta mới biết được trong ý thức và ý niệm của một người có bao nhiêu thứ dơ bẩn; dần dần, cậu ta sửa đổi nhiều đậu tương và ít đậu đen hơn.
Con người chúng ta đang trong sự không ngừng chuyển đổi của lý niệm mà tu tâm, chính là trong sự nhận biết chính mình mà tu tâm, chính là quan sát chính mình ─ quan sát nghiệp chướng và quan sát những cảm giác không tốt của chính mình, xem xem mình có đủ và đã giác ngộ hay không. Cho nên “Quán Tự Tại Bồ Tát” chính là có thể thường xuyên “Chiếu kiến ngũ uẩn giai không”, cái “Chiếu” này chính là thấy tất cả mọi vấn đề không tốt trên thân mình. Cho nên người nào biết tự soi xét mình, biết hiểu biết, biết ăn năn sám hối, biết quán chiếu, người ấy mới là người giác ngộ chân chính. Chúng ta phải thường xuyên học hỏi từ những người khác, và thật sự học tập trí tuệ trong tâm họ. Ai cũng đang khiêm nhường đi trên con đường chưa từng đi qua, nhiều lần vấp ngã sẽ khiến ta hiểu rằng tiến lên mới là điều đáng quý, nếu không buông bỏ được tất cả những gì đang có là ta đang dần hại trí tuệ của mình. Sư phụ nói với quý vị, bất kể làm việc gì, chúng ta phải luôn học cách thấu hiểu người khác.
Đôi khi những cảm xúc tiêu cực của một người thu hút sự chú ý của chúng ta nhiều hơn những cảm xúc tích cực, bởi vì những cảm xúc tiêu cực có thể dễ dàng lây lan trong đám đông, trong tất cả chúng sinh, giống như dịch bệnh. Nếu một người nói một số điều không vui thì nhiều người sẽ không hài lòng với họ.
Giống như khi một người đang tranh luận, một bên rất kích động, sẽ điều động cảm xúc của bên kia. Vì quý vị hào hứng nên đối phương cũng sẽ hào hứng, khiến cuộc cãi vã ngày càng trở nên gay gắt và mất kiểm soát. Cho nên người học Phật nên hiểu, chúng ta không nên phóng đại những cảm xúc tiêu cực. Một số người thích bày tỏ sắc mặt với người khác, động một tí là không vui, nhìn người khác với ánh nhìn không tốt, cố ý bày tỏ “Tôi không hài lòng về anh”, và hy vọng rằng người khác sẽ nhận ra “Hãy nhìn xem, tôi đã cho anh thấy cảm xúc của tôi, tôi không hài lòng về anh”, và hy vọng rằng bên kia có thể thỏa hiệp. Thực ra, trong cuộc sống của chúng ta chiến lược này không hề hiệu quả, bởi vì
sự rầu rĩ không vui của bản thân quý vị sẽ lây lan cho những người xung quanh, bởi vì quý vị cố ý thể hiện sự bất mãn của quý vị với người khác, quý vị sẽ vô tình để người khác chấp nhận sự lây nhiễm cảm xúc của quý vị. Quý vị không vui, anh ta cũng không vui, quý vị có ý kiến với anh ta, anh ta cũng sẽ cố ý thể hiện sắc mặt với quý vị, khiến quý vị cũng trở nên không vui, chính anh ta cũng trở nên không vui, rồi ăn miếng trả miếng, rất khó để đưa ra những nhượng bộ hợp lý.
Nhiều người nói rằng đạo Phật là dành cho người già. Sư phụ nói với quý vị, 2500 năm trước, Đức Phật đã truyền thụ trí tuệ giải quyết các vấn đề tâm lý của nhân loại đến nhân gian rồi, mà chúng ta không cố gắng học, chúng ta không hiểu được cảm xúc bị lây nhiễm. Quý vị thể hiện sắc mặt với người khác, họ sẽ nhận được năng lượng tiêu cực và họ nhất định cũng sẽ thể hiện sắc mặt với quý vị; nếu quý vị cho người khác thấy khuôn mặt tươi cười, họ sẽ nhận được năng lượng tích cực và họ nhất định cũng sẽ mỉm cười với quý vị. Quý vị nên hiểu rằng Phật Pháp chính là một phương pháp trí tuệ, chỉ có hiểu đạo Phật thì quý vị mới có thể từ từ thay đổi cuộc sống, thay đổi cuộc đời của chính mình. Hãy học cách buông bỏ và hiểu được ý nghĩa thực sự - ý nghĩa thực sự nơi thế gian là khổ
- không - vô thường, thế gian này là đau khổ cả một đời, và cuối cùng khi quý vị chết đi, không còn gì cả. Cả cuộc đời là một quá trình của vô thường, và không có gì có thể kéo dài mãi mãi. Cho nên, vì vô thường nên chúng ta phải học cách buông bỏ, vì không bao giờ có được nên phải đi tìm cái mình có được mãi mãi - đó chính là sự phong phú trong tinh thần của chúng ta, là sự hiểu biết trong tinh thần của chúng ta và đó là trong tinh thần của chúng ta có được chân lý của Bồ Tát. Có thể hiểu được những điều này, chúng ta mới có thể dũng cảm tiến tới, có thể khắc phục đủ loại phiền não của nhân gian và đạt được sự giác ngộ vô thượng của Đức Phật.
“Bạch Thoại Phật pháp” hôm nay giảng cho đại chúng đến đây, lần sau chúng ta gặp lại.