Hoàng Quân chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi có một bụi hoa đang nở rộ dưới ánh nắng mặt trời. Tôi chưa bao giờ được nhìn thấy loài hoa nào đẹp như thế. Những cánh hoa trắng ngần, mỏng manh nhưng lại không hề yếu ớt trước gió, lá xanh mướt, vô cùng rực rỡ. Hoa mọc từ trong các hốc đá, khe núi, mở ra một thế giới hoang dã.
Hoàng Quân nói đó là hoa bách hợp, nở vào tháng tư, mùa hoa bách hợp rất ngắn nhưng khi nở lại mang một vẻ đẹp hết sức lộng lẫy. Đột nhiên anh xoay người tôi lại đối diện với anh. Hoàn toàn bất ngờ, tôi không có bất kỳ phản ứng nào ngoài việc nhìn gương mặt tuấn tú của anh như hoà vào biển hoa bách hợp trắng muốt. Gương mặt vừa kiêu ngạo vừa ấm áp khiến tim tôi như thắt lại. Tôi gục đầu lên vai anh khóc rấm rứt.
Một tháng trước. Tôi nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ bảo tôi đến đồn cảnh sát. Một trong những người thẩm vấn tôi chính là Hoàng Quân. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đã cãi nhau một trận kịch liệt. Hôm đó anh mặc chiếc áo sơ mi màu be, quần jogger làm từ chất liệu kaki cộng thêm đôi sneaker năng động, trông rõ là một chàng trai nam tính và đầy cuốn hút.
Anh ta nhìn tôi vài giây rồi hỏi tôi có quen cô gái nào tên Bách Hợp không? Tôi gật đầu xác nhận. Bách Hợp là bạn thân nhất của tôi, hơn cả bạn cô ấy còn là tri kỷ quan trọng nhất cuộc đời tôi.
Bách Hợp chết rồi, Hoàng Quân gõ cây bút lên bàn, trước khi chết người cuối cùng cô ấy gọi là cô nên tôi có một vài điều cần hỏi. Mong cô hợp tác...
Không đợi Hoàng Quân nói hết câu, tôi đứng phắt dậy chỉ thẳng tay vào mặt anh, nói dối, sao có thể như thế chứ? Sau đó tôi còn nói nặng lời với Hoàng Quân.
Cô bình tĩnh, tôi chỉ muốn hỏi cô một vài điều.
Tôi không có gì để nói với anh hết. Nghe tin sốc từ miệng anh ta, dường như tôi đã mất hết lý trí. Cách đây hai tiếng đồng hồ, Bách Hợp còn gọi cho tôi, bảo cô đang ở trung tâm mua sắm, hỏi tôi thích quà sinh nhật gì để cô mua mặc dù còn những một tuần nữa mới tới sinh nhật tôi.
Vậy thì cứ để ở chỗ tớ, đến ngày đó cậu tới lấy, Bách Hợp lúc nào cũng chu đáo như thế.
Nhưng tớ biết chắc là tới ngày đó cậu sẽ mua thêm một món quà khác nữa cho tớ bất ngờ đúng không, tôi cười.
Cậu thật là, tôi nghe tiếng cười của Bách Hợp ở bên kia điện thoại. Chúng tôi bằng tuổi nhau nhưng có vẻ trưởng thành hơn, là người bạn đáng tin cậy, cô hiểu tôi còn hơn cả ba mẹ tôi. Nhiều lúc tôi nghĩ chúng tôi có duyên nên mới gặp nhau.
***
Tôi và Bách Hợp
Ký túc xá ngày đầu tiên. Tôi và một cô bạn cùng phòng gây xích mích. Cô ta cao lớn, tóc vàng hoe, tính tình kiêu căng. Tôi vô ý làm rơi chiếc áo của cô xuống sàn nhà, tôi cũng đã xin lỗi nhưng cô ta vẫn không bỏ qua cho tôi. Vốn là người hiền lành lại không khéo ăn khéo nói, nên chỉ mới hai câu, tôi đã bị cô ta làm cho cứng họng.
Lúc ấy Bách Hợp xuất hiện ở cửa, tay cầm chiếc vali to đùng. Cô đứng yên khoảng một phút rồi ném phịch vali xuống, bước tới túm lấy tay cô gái kia, hừ giọng, tôi ghét nhất là những kẻ ưa bắt nạt người khác.
Tôi sửng sốt. Dáng người Bách Hợp nhỏ nhắn, gầy gầy nhưng lại khoẻ vô cùng. Cô gái kia giằng co đến đỏ mặt tía tai vẫn không thoát ra được bàn tay Bách Hợp.
Cảnh cáo vài câu, Bách Hợp buông cô ta ra.
Bách Hợp có vầng trán cao cùng đôi mắt to toát lên vẻ lanh lợi, kiên cường. Tôi thích tính cách cuồng nhiệt của cô, thích cái cách cô đưa ra những lời khuyên chân thành thay vì nhận lời cảm ơn từ tôi, cuộc sống này không phải là một màu hồng, có những lúc nên biết đứng lên đấu tranh để bảo vệ bản thân.
Tôi nghĩ cô nói rất chính xác.
Giường của cô ở trên, giường tôi ở dưới. Mỗi giường đều có ghi họ tên của sinh viên đó nhưng Bách Hợp thì không có họ. Tôi bèn hỏi, cô lắc đầu, cười mỉm, tớ là cô nhi nên không có họ.
Tôi lặng người đi ít phút. Giờ tôi mới nhận ra nét u sầu trong đôi mắt to tròn ấy. Bách Hợp lớn lên trong trại trẻ mồ côi. Ngày cô được đưa vào đó là một ngày tháng tư, đúng dịp hoa bách hợp bung nở nên người ta đặt tên cho cô là Bách Hợp.
Cô hỏi tôi đã nhìn thấy hoa bách hợp chưa?
Chưa, tôi lắc đầu, hoa có đẹp không?
Đẹp, cánh hoa trắng ngần, là loài hoa của những điều mong chờ viên mãn, mùa hoa bách hợp ngắn lắm nhưng khi nở lại khiến say đắm lòng người. À, còn nữa tuy nhìn hoa mỏng manh nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt.
Có phải cô đang nói đến bản thân mình. Đằng sau ánh mắt sáng trong là cả một nỗi niềm ưu tư được giấu kín.
Chúng tôi trở thành bạn kể từ lúc đó. Tôi thích vẻ ngoài sôi nổi, hoạt bát của cô. Cô thích sự ấm áp, dịu dàng của tôi. Vào mùa hạ tôi và Bách Hợp vừa tròn mười chín, chúng tôi đã có một mối liên kết.
***
Tôi và Hoàng Quân
Tại sở cảnh sát
Giọng anh nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng lại làm dịu đi cơn nóng giận trong người tôi một cách kỳ lạ. Lúc này tôi mới để ý đến chiếc túi giấy đặt trên bàn. Theo hướng nhìn của tôi, Hoàng Quân mở túi lấy ra một chiếc hộp nhỏ xinh. Bên trong hộp là sợi dây chuyền bằng bạc rất đắt tiền. Viên kim cương đính trên sợi dây chuyền ánh lên tia sáng lấp lánh rồi bất chợt tối sầm lại.
Vài phút sau tôi tỉnh dậy do có bàn tay khẽ vỗ vào má mình. Hoàng Quân gọi tên tôi, từng tiếng một. Đôi mắt tôi ráo hoảnh. Trái tim tôi cũng không thấy đau. Tôi nhìn chằm chằm vào những bông hoa bách hợp ngoài ô cửa sổ, cảm thấy đầu óc trống rỗng, không nhận thức được điều gì cả.
Hoàng Quân không hỏi nữa mà dìu tôi bước lại chiếc sofa êm ái duy nhất trong phòng, anh ta đưa cho tôi cốc nước. Khi tâm trí hoàn toàn tỉnh táo, tôi xin lỗi anh ta vì đã xử sự quá nóng nảy. Nhưng rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với Bách Hợp.
Cô ấy tự sát, anh ta đáp.
Nhưng... vì cớ gì, tôi không hét lên nữa mà cất giọng yếu ớt.
Theo như những gì chúng tôi điều tra được thì buổi tối trước khi Bách Hợp tự sát, cô ấy có cãi nhau với một người đàn ông, cô có biết người này không? Hoàng Quân đưa tôi một bức ảnh.
Không, tôi lắc đầu, bàn tay run run suýt làm đổ cốc nước.
Hoàng Quân nhìn tôi, nhíu mày, nhưng đúng thật là như vậy, Bách Hợp và người đàn ông đó quen nhau thì phải.
Bịa đặt, tôi đứng phắt dậy ném mạnh cốc nước ra xa, gương mặt căm phẫn lại bắt đầu hét toáng lên. Những mảnh vỡ thuỷ tinh đã chấm dứt cuộc đối thoại giữa tôi và Hoàng Quân. Anh ta không nói gì, lẳng lặng thu gom đống đổ nát mà tôi vừa gây ra. Tôi đứng im, sững người nhìn anh nhặt từng mảnh vỡ bỏ vào túi ni lông rồi sau đó rời khỏi phòng.
Tôi từ từ khuỵu gối, ôm chặt lấy ngực mình. Những giọt nước mắt ngay giờ phút này mới tuôn rơi. Tôi đã nói dối Hoàng Quân vì không muốn thừa nhận sự tồn tại của Minh Khang trong cuộc đời Bách Hợp nhưng tôi không gạt được chính mình. Người đàn ông mà Hoàng Quân nhắc tới chỉ có thể là Minh Khang.
***
Bách Hợp và Minh Khang
Sau khi tốt nghiệp đại học, từ chối sự giúp đỡ của gia đình tôi, Bách Hợp nộp hồ sơ và được nhận vào làm ở bộ phận thiết kế của công ty quảng cáo, thuê một căn phòng nhỏ chừng mấy mét vuông gần nơi làm việc để đỡ một khoản tiền đi lại. Tôi hiểu, lòng tự tôn của Bách Hợp quá cao.
Nửa năm sau, Bách Hợp giới thiệu Minh Khang với tôi. Anh chàng còn rất trẻ, tuổi xấp xỉ cô, cũng có đôi mắt u buồn mênh mang giống cô, trang phục luộm thuộm. Nhìn bề ngoài biết ngay không phải là con nhà giàu hay những tay ăn chơi lêu lỏng. Tôi nhanh chóng hiểu vì sao Bách Hợp lại thích anh ta. Từ nhỏ Minh Khang sống với mẹ kế, mười lăm tuổi bỏ học tự bươn chải. Vất vả bao nhiêu năm anh cũng dành dụm được một số tiền mở tiệm sửa chữa đồng hồ.
Không biết vô tình hay hữu ý, tiệm đồng hồ của Minh Khang nằm đối diện nhà trọ Bách Hợp. Cô có thói quen sưu tập đồng hồ từ cổ điển cho đến những kiểu đồng hồ hiện đại. Vì thế mà cô đếm tiệm của Minh Khang mỗi ngày. Họ có nhiều điểm giống nhau, đều là những kẻ cô đơn và không có một mái ấm gia đình trọn vẹn. Họ nhanh chóng đến với nhau là điều dễ hiểu. Nhưng thật sự tôi không thích Bách Hợp quen với Minh Khang, tôi vẫn luôn hy vọng rằng cô ấy có thể tìm cho mình một bờ vai ấm áp, vững chắc, một chàng trai chân thật, gia cảnh khá giả một chút để cô nương tựa đến cuối cuộc đời.
Tiếc thay người mà làm tim Bách Hợp xao xuyến lại là anh chàng quá đỗi tầm thường. Tôi hiểu Bách Hợp, rất dứt khoát trong chuyện tình yêu, một khi cô đã yêu ai thì sẽ không bao giờ thay lòng. Điều tôi làm là chỉ có thể mong cô hạnh phúc dài lâu.
Một lần chỉ có tôi và Bách Hợp cùng nhau đi ăn khuya, tôi hỏi cô, Minh Khang mang hạnh phúc đến cho cậu chứ?
Dĩ nhiên rồi, cô nói, mắt long lanh cười.
Hiện tại thì cậu thấy thế nhưng tương lai là điều khó xác định, tôi hối hận khi nói ra lời này.
Bách Hợp trầm ngâm một lúc, giọng cô nhẹ đi, cậu nói đúng, tớ không biết bọn tớ có nắm chặt tay nhau đi hết quãng đường hay không nhưng nếu không ở bên anh ấy tớ sẽ rất buồn.
Tôi không còn gì để nói. Trong những buổi hẹn hò giữa hai người, tôi thường đi chung. Điều này là do Bách Hợp năn nỉ mãi. Thường thì, Minh Khang ngồi yên một góc lắng nghe chúng tôi buôn chuyện, thi thoảng xen vào một hai câu. Đến một ngày kia sự trầm lặng quen thuộc của anh ta đột ngột bị phá vỡ.