(Góc nhìn của Tama)
Tôi và Trần Quán Tuấn chia tay trong êm đẹp, không cãi vả, không xích mích,chỉ là.. không còn tình cảm.Nói vậy thôi,chứ tâm trí tôi lúc nào cũng hiện hình bóng hắn.
Vào một hôm,vì quá bế tắc,nói thẳng ra là tôi bị hiểu lầm,bị vu oan,và rồi.. một cách nào đó,tôi lại nhắn tin cho hắn trong cơn buồn.Tuyệt nhiên thay,tôi vừa nhắn,hắn đã seen và bắt đầu hỏi han quan tâm
Cuối cùng,tôi trút hết sự buồn bã vào tin nhắn,và Trần Quán Tuấn đã dỗ tôi,như chưa có một cuộc chia li nào..
Sau khi xả hết,tôi ngại ngùng nhắn lại
"Xin lỗi,lỡ làm phiền anh rồi."
Hắn seen, rồi gõ ra dòng chảy khiến tim tôi chậm một nhịp
"Không sao,có gì cứ tâm sự với anh nhé."
Dòng chữ ấy khiến tôi phải tự hỏi mình rằng "Liệu còn yêu,hay là không..?"
Sau ba ngày, tôi lại có thêm sự việc khiến tôi street, khiến tôi buồn bực.Trong mess,chỉ còn tin nhắn hắn là xanh.Tôi liền nhắn
"Jun oi,em buon qua,anh oi,do em dc ko..?"
Hắn liền đáp với những dòng tin nhắn vội vã đến lạ
"Anh đây,Tama buồn gì sao?Tâm sự với anh nhé."
Một lần nữa,tôi lại trút hết những buồn bực, những tâm trạng hỗn độn trong lòng tôi kể với hắn
Cuối cùng, kết thúc câu chuyện,hắn chúc tôi ngủ ngoan,như một lời chúc như hồi còn yêu nhau..
Sau vài lần như vậy, cuối cùng..
"Tama ơi"
"Đừng gọi tên em,gọi vợ yêu đi."
"Vợ yeu của anh ơi."
Sau những lần ấy, khiến chúng tôi quay về bên nhau,tôi biết,hắn không thể sống thiếu tôi,và tôi cũng vậy.
Ông trời chỉ muốn thử thách sự bền vững trong tình yêu, không phải là sự chia ly và tách rời.