D: Quang Anh ơi
R: Nói lẹ
D: Hôm nay anh rảnh không ạ?
R: Bận
D: Vậy mai thì sao ạ?
R: Bận nốt
D: Thế c-
R: Em phiền quá rồi đó
D: Em hỏi anh một câu được không?
R: Lẹ
D: Anh thật sự yêu em chưa?
R:…
D: Anh không yêu em vậy sao anh lại chọn em làm người yêu anh
R: Em lại hỏi mấy câu vớ vẩn nữa đó
D://cười chua// Em biết mà
D: Anh chọn em vì em giống chị ấy
D: Đúng không?
R: Em lại suy nghĩ lung tung à
D: Anh biết hôm nay là ngày gì không?
R: À đúng rồi!
D: //có chút hy vọng//
R:Cảm ơn em nhé!
D: ???
R: Hôm nay là sinh nhật của Uyên
R: Nay anh không về
R: Em không cần để cửa đâu//bỏ đi//
D: //ngồi bệt xuống sàn khóc// Hôm nau cũng là sinh nhật em mà
D: Đến cả câu "em nhớ ngủ sớm nhá" anh cũng chẳng thể nói ra
D: Hôm nay em nhường anh cho chị ấy nhé//cầm d.a.o//
Tiếng còi cảnh sát và cấp cứu vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng, trên tay em là hình xăm không ai muốn có mà em tự xăm cho mình, đau không? Đau lắm chứ! Nhưng vết thương ấy không đau bằng cảm giác em chỉ là người thay thees…
R: //ôm người D khóc lớn//Đừng ngủ mà…
R: Em yêu anh đúng không
R: Em đừng bỏ anh ở lại chứ
R: Em tỉnh lại đi
R: Anh biết lỗi rồi, anh hối hận rồi Duy ơi…
Cứ thế, em bỏ anh ở lại, từ lúc em đi, anh cứ như một người khác. Cọc tính, đánh cả chị ấy, coi chị ấy như người lạ dù anh đã từng mặc kệ em mà tới chăm sóc chị ấy. Đêm đến, 4-5 chai rượu nằm lăn lóc trên sàn, ảnh của em ở trong tủ kính không ai được đụng vào, anh cứ thế ôm ảnh em mà khóc, tự trách bản thân mình…
Với những ngày tự dằn vặt bản thân mình, anh cũng chọn từ bỏ cõi đời để đến bên em, anh yêu em lắm nhưng đó là bây giờ. Lúc trên thiên đường, anh gặp em, em bất ngờ lắm nhưng chẳng làm gì được thêm ngoài ôm lấy anh mà an ủi. Em sốc lắm chứ, người từng bỏ bê em nay lại vì em mà 44. Anh thấy em, anh vui lắm! Anh cứ xin lỗi em, hứa với em rằng anh không bao giờ bỏ em nữa. Cứ thế mà hai người cùng bên nhau những ngày tháng ở trên thiên đường.