Học trưởng Nghiêm Hạo Tường khối 12 có một hồ sơ danh bạ loá mắt với nhiều cuộc thi lớn nhỏ đã từng tham gia và đạt giải nhất. Điểm số các môn của anh không phải dạng vừa vì hầu hết các môn đều đạt điểm tối đa.
Nghiêm Hạo Tường có vẻ không có điểm yếu nào, nhưng thực ra vấn đề lớn nhất trong cuộc sống của anh lại là cái cục tròn tròn xinh xinh ở ngay trước mặt anh đây.
Chàng trai thư sinh hiền lành gục mặt ngủ thiếp trên bàn. Sách vở được đặt ngay ngắn, anh chống cằm đắm đuối nhìn ngắm bạn học nhỏ kia đang ngủ ngon lành.
Hạ Tuấn Lâm không biết đã bị cô giáo nhìn trúng, giây sau một viên phấn đã trúng thẳng vào đầu cậu. Hạ Tuấn Lâm bực dọc xoa đầu mà đành rời khỏi giấc ngủ, ngẩng đầu tỉnh dậy nhìn xem là ai. Tiếp đến cậu phải chịu đựng cảnh bị giáo viên đi đến mà la mắng vì cậu không tập trung học hành mà lại đi ngủ gật trong lớp.
- Thưa cô, nhưng em thật sự cảm thấy không khoẻ trong người...
Giáo viên nghe vậy đã định nổi cáu mắng lại cậu một trận thì Nghiêm Hạo Tường lập tức đứng bật dậy, mạnh dạn đi đến trước mặt mà giải vây cho Hạ Tuấn Lâm vẫn còn đang ngái ngủ chưa tỉnh.
- Thật ra hệ thần kinh của bạn ấy vốn yếu nên cần thời gian để nghỉ ngơi. Xin lỗi đã làm phiền đến cô, xin phép cho em dẫn bạn đến phòng y tế.
Đích thị học trưởng - học trò cưng của cô lên tiếng nên cô cũng không nói gì nữa, gật đầu đồng ý cho anh dẫn Hạ Tuấn Lâm đi y tế nghỉ ngơi.
Sau đó bạn học Hạ nhất thời im lặng vì không muốn làm lớn chuyện thêm, chỉ biết bẽn lẽn đi sau lưng theo anh như một cái đuôi nhỏ đáng yêu.
...
Đến phòng y tế, bên trong nồng mùi sát trùng và rất lạnh lẽo. Hạ Tuấn Lâm bắt đầu sờ tay vào nhau để cố tạo hơi ấm, Nghiêm Hạo Tường thấy vậy liền điều chỉnh lại nhiệt độ phòng cho thích hợp một chút, nhẹ nhàng xin nhân viên y tế của trường cho anh ở lại để chăm bạn.
Phòng y tế trường sẽ có hai gian chính, một gian đi vào sẽ là khu để chữa trị những vết thương ngoài da hay bệnh nhẹ. Còn gian thứ hai nằm đằng sau là gian cho học sinh có thể nằm nghỉ ngơi tùy theo tình trạng sức khỏe. Anh đỡ cậu ngồi xuống một chiếc giường, cẩn thận lấy mền đắp lên người cậu.
- Cảm ơn học trưởng.
- Không cần khách khí.
Học trưởng Nghiêm cùng nằm xuống rồi chui rúc trong mền, thoả sức ôm ấp cậu mà không cần chút khoảng cách nào.
Hạ Tuấn Lâm cũng là học bá nổi trội trong lớp, tuy nhiên nhược điểm lớn nhất của cậu là dễ mất tập trung và lơ là việc học tập. Nhưng một khi cậu đã chăm chỉ thì nhất định không thua kém gì học trưởng Nghiêm tí nào.
- Tôi–yêu–cậu!
Anh thì thầm vào tai cậu, từng lời ngon tiếng ngọt làm cậu bất giác nổi da gà vì thấy anh đúng là không phải người bình thường trên Trái Đất này nữa.
- Xì, sến quá đi.
Hạ Tuấn Lâm chọt một cái vào trán anh vừa tỏ ý chê bai. Nhưng sau đó chỉ im lặng nhìn nhau, cậu rướn người tới đặt một cái hôn nhẹ lên môi anh, liền bật cười khúc khích như đứa trẻ con mới lớn.
- Lâm Lâm bây giờ đã bao nhiêu tuổi rồi?
Nghiêm Hạo Tường bỗng nhiên hỏi, cậu dù khó hiểu không biết anh muốn hỏi cậu nhằm mục đích gì nhưng cũng vui vẻ đáp lời.
- Tất nhiên là mười tám tuổi.
- Vậy một cặp đôi mười tám tuổi thường khi ở riêng với nhau sẽ làm gì?
- Hừm, không biết nữa...
- Thế bây giờ cậu có muốn biết không?
- Có thể sao? Cũng được thôi...
Nói rồi Nghiêm Hạo Tường không nhịn được mà hôn lấy cậu, đưa lưỡi cậy miệng ra, trêu chọc chiếc lưỡi nhỏ nhắn bên trong vì e ngại mà trốn tránh khỏi anh.
Đâu thể trách Hạ Tuấn Lâm vô tâm không cho anh hôn, bởi cậu cũng có lí do riêng. Tính cậu nhút nhát, không biết cách hôn, nên khi đối phương tấn công cậu cũng chỉ biết thuận theo một cách hời hợt chứ không muốn chủ động.
Nhưng lần này có vẻ anh không những hôn mạnh hơn mà tay không thể yên phận được mà mò mẫm lung tung trong áo cậu. Nghiêm Hạo Tường rất nhanh đã trèo lên người cậu, bắt lấy cổ tay thanh niên nhỏ mà đặt lên đầu giường. Hai vật không xương trong miệng tiếp tục cuốn lấy nhau không thể dứt được.
Hạ Tuấn Lâm nhắm mắt hôn vừa cau mày khó hiểu vì sao học trưởng bây giờ lại không đáp lời mình, mà còn kịch liệt chỉ có hôn và hôn. Không nhịn thở được lâu hơn, cậu đành lòng quay mặt đi mà bỏ dở nụ hôn nọ.
Nghiêm Hạo Tường không từ bỏ mà tiếp tục gặm nhấm môi cậu, mặc dù đã nhận được sự từ chối trước đó. Anh mút mát đôi môi đỏ ửng, lưỡi đảo quanh trong khoang miệng rồi chẳng mấy chốc mà đã tiếp cận tới vị trí mới mẻ khác.
Hạt đầu nhũ chịu sự ma sát mãnh liệt với ngón tay và đầu lưỡi anh, liên tục nổi da gà khiến người nọ bật cười. Hạ Tuấn Lâm xấu hổ vén áo lên cao hơn, muốn che khuất đi gương mặt.
- Bỏ xuống nào, tôi muốn nhìn thấy cậu.
Người nằm đằng dưới vẫn vờ như không nghe thấy, chỉ lén lút mở mắt ra nhìn. Nghiêm Hạo Tường không nhịn được nên chủ động kéo xuống, cắn lấy môi cậu. Bàn tay đặt ngang eo, vội mò xuống nơi cạp quần. Lôi từ trong một Tiểu Hạ đáng yêu màu da đậm, nắm lấy vuốt ve không ngừng.
- Ưm...cậu làm gì?
Hạ Tuấn Lâm mỗi lần bị chạm đến đầu khấc đều bất giác giật nảy lên, bấu vào tay áo anh làm điểm tựa. Anh nhìn thấy biểu cảm kia mà không khỏi tự đắc, càng được nước làm tới. Anh kéo quần cậu xuống, trọng tâm cũng hạ thấp, cúi xuống nhìn vào trong vùng tư mật của cửa huyệt.
- Đừng có nhìn mà.
- Nằm im nào, chỗ này cần được nới rộng.
Anh chạm vào dũng đạo, đưa ngón tay thô ghề của mình cậy nộn huyệt kia. Ngón giữa đã cho vào được một nửa đã biến mất, càng về sau càng rúc sâu vào, liền không nghĩ gì nhiều cho thêm một, hai ngón nữa.
- Ư..ưm haa~
Âm giọng cậu rên rỉ vì có cảm giác hưng phấn bắt đầu len lỏi vào dây thần kinh. Nghiêm Hạo Tường cởi quần ra, giơ cao tiểu đệ đang trướng căng. Hạ Tuấn Lâm nhắm mắt lại khi anh chuẩn bị đưa chúng nhét vào bên trong.
Gian buồng kín đáo che khuất bởi tấm rèm màu trắng dày dặn đủ để không một ai nhìn thấy anh và cậu đang làm gì trong này. Nghiêm Hạo Tường thầm nghĩ, làm một chút thôi, đến khi xong xuôi là vừa đủ hết tiết vừa rồi về sau cũng không muộn.
- Đừng sợ, một khi cậu làm rồi sẽ phát nghiện cho xem.
Côn thịt tiến tới nơi sâu thẳm như một hàng xe lửa đi qua đường hầm tối tăm. Hạ Tuấn Lâm bị kéo chân rộng hơn, như nhấc cả nửa người lên trên, tất cả nơi tư mật của cậu đều phơi bày ra trước mặt cho học trưởng nhìn.
Cậu không dám che mặt đi vì sợ trong lần đầu của bản thân anh sẽ không hài lòng mà trách cứ. Nên cậu ngoan ngoãn câu bắp chân qua ngang hông anh, ngẩng đầu lên vừa nhìn xuống mọi diễn biến ở phía dưới.
Nghiêm Hạo Tường đến khi đưa vào được một nửa, cậu lập tức trợn mắt, người giật nảy, miệng lắp bắp rên rỉ, nước mắt đã bắt đầu tiết ra trào nơi khóe mi.
- A–ha học trưởng à, đau quá..
Anh kéo hông ra sau một chút, rồi ưỡn nhẹ ra trước, cậu như muốn nổ tung lên vì mỗi lần đâm vào Hạ Tuấn Lâm liền muốn khóc lớn nhưng lại không thể.
- Thả lỏng ra một chút nữa, sẽ hết đau ngay thôi.
Nghiêm Hạo Tường đẩy vào hơi nhanh hơn ban đầu, chống tay xuống giường vừa dây dưa giữa những cái ân ái trong khi để cậu làm quen nhịp độ mới mẻ này.
Cậu vừa rên rỉ vừa nắm lấy áo sơ mi anh vò lại, mi mắt nheo lại khó chịu, mũi và má đều hồng lên như bị say rượu. Nộn huyệt kêu vài tiếng khi va chạm da thịt với anh, dần dần trả lại cảm giác hào hứng vui sướng từ tận đáy lòng.
Sẽ không xong mất, cách anh đưa đẩy chúng vào càng nhanh cậu lại càng thấy thích, Hạ Tuấn Lâm không nén được tính cách rụt rè, kiệm lời của mình được mà trực tiếp thủ thỉ từng tiếng rên ngọt ngào bên tai anh.
- Học trưởng...aa ha~ sướng thật.
- Sao cơ? Đằng này không nghe rõ.
Nghiêm Hạo Tường nghe thấy nhưng vẫn giả vờ giả vịt. Ý muốn cậu nói sướng thêm một lần nữa để phía dưới càng có động lực mà đâm rút mạnh.
- Sướng a, cậu thao thế nào lại thấy sướng như vậy~
- Vậy...bây giờ cậu đã biết cặp đôi khi đủ mười tám tuổi thì sẽ làm gì chưa?
Nghiêm Hạo Tường xoay người cậu nằm úp lại, nâng mông chổng vênh lên cao vừa bị xuyên xỏ vào trong. Cứ mỗi lần bị thúc như thế cậu lại bị đẩy lên phía trước, nắm chặt ga giường của mình nỉ non.
- Ư..ưm a–tớ sẽ chết mất~
Ngón tay xinh xắn chủ động tuốt lấy cự vật đã cứng của cậu. Nghiêm Hạo Tường bắt lấy bàn tay còn lại của cậu để ngược về sau, đầu Hạ Tuấn Lâm ngẩng cao, nước mắt rơi thành dòng trên khuôn mặt.
- Bạn học Hạ của tôi gợi cảm thật đấy, rất rất đáng yêu.
- Aa..aa-~ m-mau bắn vào tớ...hức~
Lỗ nhỏ không ngừng nuốt lấy, nhả ra mệnh căn, bên trong nóng ran mà ra sức co bóp để làm thoải mái mệnh căn đang thao lộng mạnh mẽ. Lực nhấp phát ra lại dồn dập hơn, Hạ Tuấn Lâm cắn lấy môi nghe âm thanh xấu hổ đang phát ra khe khẽ bên tai. Học trưởng Nghiêm đột ngột dừng lại khi cả cơ thể đã đạt tới cực khoái, thân thể cả hai dính chặt vào nhau, tiểu đệ mất kiểm soát mà xuất ra không ít tinh dịch ở trong làm bụng cậu hơi căng lên một chút.
Những cái hôn trìu mến sớm được đặt lên khắp cơ thể cậu, sau cùng là ở môi, anh bồng Hạ Tuấn Lâm lên như thể đang bế công chúa mà bước vào trong nhà tắm ở phòng y tế để vệ sinh lại cơ thể hai người.
Anh cười khẩy nhìn cơ thể bé bỏng của cậu lọt thỏm trong vòng tay anh trông thật đáng yêu. Trong lòng chợt có thêm ham muốn mà trực tiếp hỏi cậu:
- Lần sau có thể tiếp tục làm chuyện này với cậu ở nhà tôi không?