" Linh Hồn Thứ Mười Hai "
Tác giả: Thanh Nguyet
Trong thành phố Linh Vân – nơi ranh giới giữa thực tại và siêu nhiên mờ nhòa – từng xảy ra hàng loạt vụ mất tích bí ẩn không để lại dấu vết. Cảnh sát bó tay. Truyền thông im lặng. Người dân thì thầm về một tổ chức dị nhân ngầm đang thao túng mọi thứ trong bóng tối.
Lúc ấy, Huyền Linh – một cô gái có vẻ ngoài thanh tú nhưng bên trong ẩn giấu một sức mạnh tà thuật cổ xưa, đã sống sót qua bao đời, mang trong mình lời nguyền bất tử – xuất hiện như một bóng ma giữa những câu chuyện truyền thuyết. Cô không sống... mà tồn tại. Trái tim đã đóng băng hàng thế kỷ, cho đến khi cô gặp Lục Thần Ca – một chàng trai mang sức mạnh Lôi Pháp, có thể điều khiển thiên nhiên, vạn vật, và nghe được tiếng nói từ cõi vô hình.
Hai con người, một tà – một chính, một lặng lẽ – một rực rỡ như sấm sét, bị vận mệnh đẩy đến gần nhau khi cùng điều tra về một linh hồn thứ mười hai bị phong ấn dưới tầng hầm của Bệnh viện Tân Sinh – nơi không ai dám bén mảng sau nửa đêm.
Càng đào sâu, họ càng phát hiện ra những bí mật khủng khiếp: tổ chức dị nhân ngầm kia thực chất là những kẻ muốn tái tạo thế giới mới bằng việc hiến tế các linh hồn mạnh mẽ để giải phóng một Thần Hồn cổ xưa từng hủy diệt cả lục địa.
Huyền Linh, với sức mạnh tà thuật từng bị tổ chức ấy săn lùng, nay lại là chìa khóa mở phong ấn cuối cùng. Còn Lục Thần Ca – người duy nhất có thể chế ngự được cô, cũng là người đầu tiên khiến trái tim bất tử của cô run rẩy.
Liệu họ sẽ chọn hi sinh bản thân để cứu lấy thế giới? Hay chọn nhau… để một lần sống thật?
---
Trong màn đêm đẫm sương nơi khu bệnh viện Tân Sinh, Huyền Linh bước từng bước nhẹ như khói, tay cầm bùa trấn hồn được vẽ bằng máu rồng. Bên cạnh, Lục Thần Ca đưa mắt quan sát mọi thứ bằng trực giác lôi pháp bén nhọn như lưỡi kiếm — từng luồng khí lệch, từng nhịp thở lạ cũng không thoát khỏi cảm nhận của anh.
Họ tiến sâu vào tầng hầm thứ mười hai – nơi từng được ghi nhận là phòng tra tấn thời chiến tranh, nay là ổ chứa linh hồn bị nguyền rủa. Bức tường ẩm mốc run rẩy khi Linh đưa tay chạm vào phong ấn cổ: những ký hiệu tà thuật cô từng học, từng bị cấm sử dụng.
“Muốn giải phong ấn này, ta phải dùng máu của chính mình...” – Huyền Linh khẽ nói, giọng đều đều nhưng đáy mắt thoáng chút do dự. Máu bất tử của cô – thứ có thể đánh thức Thần Hồn, nhưng cũng có thể khiến cô bị nuốt trọn linh hồn.
“Để anh làm cùng,” – Lục Thần Ca ngăn lại. Tia sét nhỏ lóe lên giữa các ngón tay anh, chạm vào từng ký hiệu tà thuật, phá giải từng lớp kết giới bằng sức mạnh tự nhiên thuần khiết – đối nghịch hoàn toàn với tà khí quanh đây.
Khi phong ấn cuối cùng vỡ tan, một bóng đen tràn ra, kéo theo tiếng khóc rền rĩ như đến từ hư vô. Trong nháy mắt, Huyền Linh bị hút vào ảo cảnh – nơi những kiếp trước của cô bị bóc trần: bị thiêu sống như phù thủy, bị phản bội, bị hiến tế… Cô run rẩy.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể yêu? Một sinh vật như ngươi sinh ra để bị nguyền rủa!” – tiếng thì thầm vang lên, từng giọng nói ghép từ hàng trăm linh hồn oán niệm.
“Linh!” – Lục Thần Ca hét lên, nhảy vào giữa vùng xoáy hắc khí, kéo cô ra khỏi ảo cảnh bằng cú sét rạch thẳng vào hư không.
Khoảnh khắc hai tay nắm lấy nhau, ánh sáng lôi pháp và bóng tối tà thuật xoắn lại, bùng phát thành luồng năng lượng mạnh mẽ đến mức... tất cả các linh hồn trong tầng hầm bị quét sạch.
Không khí trở nên yên ắng lạ thường.
Huyền Linh nhìn anh, đôi mắt từng đóng băng ngàn năm nay ánh lên một tia ấm lạ. Còn Lục Thần Ca, tay vẫn siết chặt lấy cô, ánh mắt kiên định: “Anh không để em chiến đấu một mình đâu.”
Nhưng họ đều không biết – phong ấn tuy đã vỡ, nhưng linh hồn thứ mười hai… vẫn chưa thực sự xuất hiện.
Và kẻ đứng sau tổ chức dị nhân – kẻ mang mặt nạ xương trắng – đang mỉm cười trong bóng tối: “Hai mảnh ghép cuối cùng... đã hợp lại rồi.”
---
Lục Thần Ca và Huyền Linh rời khỏi tầng hầm Tân Sinh với thân thể bầm dập, nhưng trái tim lại đập cùng một nhịp – không chỉ bởi những bí ẩn họ vừa chạm tới, mà còn vì cái tên vừa được thì thầm từ tầng hầm: Kẻ Đội Mặt Nạ Xương.
Tại căn cứ của tổ chức dị nhân – Cục Điều Tra Dị Tượng, một cuộc họp khẩn được triệu tập. Bức ảnh mờ ghi lại từ camera tầng hầm được phóng to: một bóng người cao gầy, khoác áo choàng rách, gương mặt bị che phủ bởi chiếc mặt nạ làm từ xương người, đôi mắt rỗng tuếch nhưng ánh lên một tia đỏ rực như máu.
“Đó là kẻ đã dẫn dắt Linh Hồn Thứ Mười Hai trỗi dậy trong các truyền thuyết cấm. Hắn không thuộc về thế giới này, không sống, cũng chẳng chết…” – Trưởng lão Dị Tộc trầm giọng.
Huyền Linh cau mày: “Ý ông là hắn… cũng bất tử?”
“Không, hắn là kẻ vượt qua cả sự bất tử. Hắn tồn tại nhờ ký ức của những kẻ đã từng thù hận.”
Đêm hôm đó, hai người không ngủ. Lục Thần Ca đứng trước cửa sổ căn phòng tập kích, tia sét nhẹ rỉ quanh tay, ánh mắt thâm trầm. Huyền Linh bước lại, đặt tay lên vai anh.
“Anh đang lo điều gì?”
“Anh sợ... em sẽ phải đối mặt với quá khứ mà chính em còn không nhớ.”
Bỗng, một tiếng nổ long trời phát ra từ trung tâm thành phố. Mọi tín hiệu dị năng đồng loạt cảnh báo. Cả hai lập tức lao ra — và trước mặt họ, trên mái tòa nhà cao nhất thành phố, Kẻ Đội Mặt Nạ Xương đứng đó.
Hắn giơ tay, từng linh hồn đen kịt bay lên trời tạo thành cột xoáy. Giữa tiếng cười ma mị, hắn gằn giọng:
> “Linh Hồn Thứ Mười Hai... đã chọn được vật chủ rồi, và chính là người đứng bên cạnh ngươi, Huyền Linh à.”
Mặt đất rung chuyển. Một linh hồn đỏ như máu trồi lên từ lòng đất, nhập thẳng vào cơ thể Huyền Linh. Cô khuỵu gối, mắt giãn ra, môi bật máu.
“Linh!” – Lục Thần Ca gào lên, nhưng trước khi anh kịp lại gần, một kết giới hắc ám đã bao phủ cả hai.
Một trận chiến không chỉ bằng sức mạnh… mà còn bằng ký ức và bản ngã chuẩn bị bắt đầu.
---
Huyền Linh rơi vào một vùng không gian hư vô. Mọi âm thanh bên ngoài tan biến. Thứ duy nhất còn lại là một giọng nói... vang lên như từ chính tâm trí cô:
> “Ngươi thật yếu đuối, Huyền Linh.”
Cô mở mắt, xung quanh là một thế giới phủ đầy sương đen, cây cối mục nát, bầu trời không có sao, chỉ có một mặt trăng đỏ sậm vỡ làm đôi. Trước mặt cô là một bản thể khác của chính mình — mái tóc dài chảy máu, đôi mắt đen thẳm không đáy, khoác áo choàng rách nát thấm máu.
> “Ta là ngươi, là cái ‘ta’ bị phong ấn trong ngươi từ ngày ngươi sinh ra. Ta là Linh Hồn Thứ Mười Hai… là phần bóng tối mà ngươi luôn chối bỏ.”
Huyền Linh siết chặt tay. “Ta không phải ngươi. Ta sẽ không để ngươi điều khiển.”
Bóng tối bật cười.
> “Vậy thử đi, xem một mình ngươi liệu có chống lại được chính bản thân.”
Một trận chiến nội tâm bắt đầu. Mỗi bước bóng tối tiến lại là một ký ức đau thương trỗi dậy: cảnh cha mẹ cô bị thiêu rụi trong một nghi lễ tà thuật, người thầy đầu tiên phản bội cô để đổi lấy sự sống, và… một hình ảnh mờ nhòe — khuôn mặt của chính cô, đã từng ra tay giết một người không nên giết.
“Không… ta chưa từng…” – Huyền Linh lùi lại, hai tay run rẩy.
> “Ngươi đã quên. Nhưng ta thì không.”
Khi Huyền Linh gần như gục ngã, một tiếng sét xé rách không gian vang lên, và một bàn tay nắm lấy tay cô — là Lục Thần Ca.
Anh đứng đó, giữa cơn bão của ký ức, lôi cô khỏi vực sâu:
> “Linh, em không đơn độc. Anh sẽ không để em biến mất.”
Sức mạnh của Lục Thần Ca bùng nổ, những tia sét quét qua từng mảng bóng tối. Cánh tay mang pháp ấn điều khiển vạn vật của anh phát sáng. Với một đòn sấm sét khổng lồ, anh phá tan kết giới nội tâm, kéo Huyền Linh ra ngoài thực tại.
Cô thở dốc, nằm trong vòng tay anh giữa đêm đen còn cháy sáng từ trận giao tranh. Nhưng… từ xa, Kẻ Đội Mặt Nạ Xương vẫn đứng đó, mỉm cười.
> “Trò chơi mới chỉ bắt đầu…”
---
Ba ngày sau trận chiến nội tâm, Huyền Linh tỉnh lại trên lưng của một con Cự Hồ Tuyết – thần thú của Lục Thần Ca. Gió lạnh thấu xương, bầu trời phủ đầy tro bụi từ dãy núi Tử Vong đang đến gần.
> “Chúng ta đang đi đâu…?” – Giọng cô yếu ớt nhưng đã tỉnh táo hơn.
Lục Thần Ca nhìn về phía chân trời. “Tử Địa Cổ. Nơi có bí thuật cổ đại có thể gỡ bỏ phong ấn tà hồn trong em. Nhưng… cũng là nơi mọi pháp sư từng đặt chân đến đều không quay lại.”
Cô khẽ cười, “Không quay lại thì đi cùng nhau.”
Họ đến chân núi lúc mặt trời lặn. Một cánh cổng đá khổng lồ hiện ra giữa rừng tàn úa – khắc đầy ký hiệu lạ và… một dòng chữ đỏ như máu:
> "Muốn vào, hãy để lại một phần linh hồn."
Lục Thần Ca giơ tay. Một tia chớp cắt đôi không khí, đánh tan phong ấn ngoài cùng, nhưng một tiếng gào rú ghê rợn vang vọng từ sâu bên trong. Những bóng đen vô hình trườn ra từ lòng đất, đám “Ngạ Hồn Vô Diện”.
> “Giữ sát ta!” – Anh hét lên.
Huyền Linh vận sức, ánh trăng từ mắt cô bừng sáng, tạo thành Khiên Nguyệt Ảnh, bao bọc cả hai. Nhưng đám Ngạ Hồn cứ mỗi lần bị tiêu diệt lại sinh ra thêm, như thể không thể chấm dứt.
Chỉ khi Huyền Linh dùng đến một đoạn hồn của chính mình để đánh đổi, chiếc cổng đá mới vỡ vụn, mở ra một không gian đen như vực sâu.
> “Đừng…” – Lục Thần Ca giữ tay cô.
Cô nhìn anh, ánh mắt kiên định. “Chúng ta đến đây để tìm sự thật. Nếu không đánh đổi, mãi mãi sẽ không biết ta là ai.”
Cả hai bước vào… phía sau cánh cổng, thế giới thay đổi. Mặt đất là gương phản chiếu, trời không có trăng, nhưng có một giọng nói cổ xưa vang lên:
> “Người mang Lôi Thần Ấn và Tà Hồn Ấn, các ngươi dám bước vào nơi này… thì chuẩn bị trả giá.”
Trong lòng Tử Địa Cổ, mọi quy tắc đều bị bẻ gãy. Không có bóng tối, không có ánh sáng – chỉ là vô định và ảo ảnh. Mỗi bước chân Huyền Linh và Lục Thần Ca đi qua như giẫm lên ký ức của chính mình, khiến họ dần cảm thấy chính mình cũng không thật nữa.
> “Đây không phải thế giới của người sống…” – Huyền Linh thì thầm.
Tiếng bước chân vang vọng. Lục Thần Ca siết chặt tay. “Không. Nhưng cũng không phải cõi chết.”
Họ bước vào một khoảng không gian bị xé rách như vết cắt giữa trời đất, nơi có một ngọn đồi lơ lửng, trên đó là một người đàn ông khoác áo lông dài màu đen bạc, ngồi trên ngai đá lạnh như băng.
Khi anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt quen thuộc như xé rách thời gian.
> “Sư huynh… Tư Dạ?” – Lục Thần Ca chết lặng.
Tư Dạ – vị sư huynh đã chết mười năm trước khi phá giải Phong Ấn Lôi Ấn, là người từng cứu mạng Lục Thần Ca nhưng… thi thể không bao giờ được tìm thấy.
> “Lục Thần Ca. Cuối cùng ngươi cũng đến. Cùng với… Linh Hồn Thứ Mười Hai.” – Tư Dạ mỉm cười, nhưng giọng nói lại vô cùng trống rỗng.
Huyền Linh bước lên, ánh mắt không lùi. “Tại sao gọi tôi như vậy?”
Tư Dạ từ từ đứng dậy. “Vì em là mảnh hồn cuối cùng của Thánh Linh Cổ Đại, người từng muốn xóa sổ cả lục giới. Em bị phong ấn và phân tách thành mười hai phần, mười một đã bị tiêu diệt. Em là phần cuối cùng… cũng là phần mang ý chí mạnh nhất.”
Không gian chấn động. Một đoạn ký ức hiện ra phía sau Tư Dạ: Một cô gái với đôi mắt trăng bạc, đứng giữa biển máu, bị mười một đạo phù ấn đánh nát linh hồn.
> “Không… tôi không muốn giết ai. Tôi không phải cô ấy!” – Huyền Linh gào lên.
Tư Dạ nhắm mắt. “Nhưng sự thật không cần em thừa nhận. Nó chỉ cần… tồn tại.”
Anh đưa tay, tạo ra một lưỡi kiếm ánh lôi đen – pha trộn giữa sức mạnh Lôi Pháp và Tà Thuật.
Lục Thần Ca chắn trước Huyền Linh, mắt lóe sáng. “Nếu là sự thật, ta sẽ cùng cô ấy viết lại nó. Chứ không phải để nó nhấn chìm tất cả.”
Hai luồng sức mạnh va chạm – một bên là ý chí bất tử đã vặn vẹo theo năm tháng, một bên là tình cảm chưa kịp đặt tên nhưng đủ mạnh để nghịch thiên.
---
"Linh Hồn Thứ Mười Hai" – Chương Bảy: Thiên Mệnh Đảo Lộn
Lưỡi kiếm lôi đen của Tư Dạ đánh xuống, không mang theo sát ý, mà là một nỗi đau tận cùng của linh hồn đã đánh mất nhân tính. Lục Thần Ca giơ tay triệu hồi Thiên Lôi Ngân Phách, sấm sét cuộn trong lòng bàn tay, ngăn đòn tấn công trong gang tấc.
> “Huynh thật sự… không còn là Tư Dạ của ngày trước nữa sao?” – Lục Thần Ca hỏi, ánh mắt vẫn kiên định.
> “Tư Dạ đã chết cùng thế giới cũ.” – Gã cười, mái tóc xám bay trong không khí u tối – “Cái còn lại là một tàn tích… và nhiệm vụ: xóa sạch mọi di tích cổ thần, bắt đầu từ Huyền Linh.”
Huyền Linh lúc này cảm nhận được trong lòng mình… một giọng nói khẽ gọi tên cô.
> “Huyền Linh… ta là ngươi. Linh hồn nguyên thủy. Ngươi không thể trốn mãi.”
Thế giới trước mắt cô rung chuyển. Trong khoảnh khắc đó, hai mảnh ký ức chạm nhau – một bên là hình ảnh cô giết sạch tộc nhân trong quá khứ khi bị phong ấn mất kiểm soát, một bên là đôi mắt của Lục Thần Ca nhìn cô… không phán xét, không nghi ngờ.
> “Nếu số phận em là tai họa… thì tôi sẽ nghịch thiên đổi mệnh, chứ không để ai định đoạt.” – Giọng Lục Thần Ca vang lên, kéo cô về thực tại.
Ầm!
Hai người kết hợp tung ra đòn – Thiên Lôi hợp tà thuật tinh lọc, tạo nên một thần giới tạm thời bao phủ lấy Tư Dạ.
Tư Dạ gào lên, cơ thể rạn nứt, nhưng trong nỗi đau, gã cười – “Muộn rồi… Các ngươi tưởng rằng đây là trận chiến quyết định sao? Không, đây chỉ là lời mở đầu… Người đứng sau tất cả… đang chờ ở Di Tích Cấm Thần.”
Trước khi bị phong ấn tạm thời, Tư Dạ để lại một tấm bản đồ cháy dở, dẫn tới Thung Lũng Vong Thần, nơi có dấu tích cuối cùng của Cổ Thần Chân Thực.
Thung Lũng Vong Thần không tồn tại trên bất kỳ bản đồ nào, chỉ truyền miệng trong giới dị nhân rằng đó là nơi các Cổ Thần rơi xuống, và cũng là nơi mọi dị nhân đặt chân đến đều không quay lại.
Lục Thần Ca và Huyền Linh, theo mảnh bản đồ cháy dở của Tư Dạ, đã phải băng qua Địa Giới Quỷ Môn Quan, vượt qua dòng suối máu và cánh rừng vọng hồn. Bên cạnh họ là một dị thú trung thành tên Bạch Diên, từng bị nguyền rủa nhưng nay thề bảo vệ Huyền Linh đến cùng.
> “Nơi này… không giống bất kỳ đâu em từng đi qua.” – Huyền Linh khẽ thì thầm, tay nắm chặt chuỗi ngọc phong ấn tà thuật trong tim.
Gió lạnh như dao cắt da. Trong không gian tĩnh mịch đó, giọng hát bỗng vang lên – mềm mại, nhưng đầy bi ai…
> “Mười hai linh hồn, một người mang huyết lệ…
Mười hai cánh cửa, một mệnh định diệt thế…”
Một thiếu nữ bạch y, tóc dài che mặt, từ giữa màn sương bước ra. Không phải người – cũng không phải hồn ma. Cô ta tên là Sương Chi, người gác Cánh Cổng Vọng Tâm – nơi thử thách cuối cùng trước khi tiến vào Vong Thần.
> “Muốn bước vào, hãy để linh hồn các ngươi đối mặt với chính mình.”
Cả Huyền Linh và Lục Thần Ca bị hút vào Ảo Cảnh Vọng Tâm – nơi mỗi người phải đối mặt với bản thể đen tối nhất của mình.
Lục Thần Ca thấy chính mình – khi từng giết hàng trăm người để bảo vệ một đứa bé duy nhất còn sống trong trấn.
Huyền Linh… thấy chính cô, với cặp mắt đỏ như máu, đứng giữa đống thi thể, cười điên dại, linh hồn tà thuật trỗi dậy… là cô của quá khứ.
> “Ta… là ngươi. Ngươi sinh ra để hủy diệt.” – Bản ngã tà thuật nói.
> “Không. Ta sinh ra để lựa chọn. Và ta chọn không giết thêm bất kỳ ai vô tội nào nữa.” – Huyền Linh trả lời, đặt tay lên trán mình, giải phong ấn tự nguyện, hấp thụ sức mạnh thay vì từ chối nó.
Ánh sáng bùng nổ. Họ vượt qua Ảo Cảnh.
Sương Chi khẽ gật đầu: “Các ngươi xứng đáng. Nhưng nhớ… kẻ đứng sau chưa lộ mặt. Tư Dạ chỉ là quân cờ nhỏ. Và điều tồi tệ nhất… vẫn chưa bắt đầu.”
Cánh cổng vào Thung Lũng Vong Thần mở ra. Không khí đổi màu. Mặt đất rạn nứt. Một phần của trời… dường như không còn thuộc về thế giới này.
Thung Lũng Vong Thần – cái tên đã khiến biết bao dị nhân khiếp sợ. Khi Huyền Linh và Lục Thần Ca bước qua cánh cổng, một luồng khí lạnh buốt xương như xuyên qua từng lớp da thịt, từng tế bào.
> “Anh… có cảm giác thời gian ở đây đang chết dần không?” – Huyền Linh khẽ nói.
Lục Thần Ca không đáp. Ánh mắt anh dán chặt vào vách đá phía trước—nơi khắc chi chít huyết văn cổ ngữ, nhưng đáng sợ hơn là dòng máu vẫn còn tươi nhỏ từng giọt từ đá. Dường như có ai đó vừa mới… bị tế.
Bỗng từ xa vang lên tiếng cười khan.
> “Thần Ca, Huyền Linh… cuối cùng các ngươi cũng tới.”
Cả hai quay phắt lại. Trên đỉnh một cột đá dựng đứng, Tư Dạ đang ngồi khoanh chân, máu rỉ ra từ hai mắt… nhưng hắn vẫn sống.
> “Ngươi… đã chết!” – Lục Thần Ca giận dữ.
> “Chết? Không. Ta chỉ được… gọi về. Thung Lũng này không chứa linh hồn—nó dùng chúng.”
Huyền Linh lao lên, nhưng Tư Dạ vung tay, cả không gian lập tức đổi màu. Những bức tượng đá xung quanh vỡ toác, hiện ra mười một bóng đen.
> “Mười một dị nhân… từng mạnh nhất các thời đại. Giờ là vật tế.”
Một bóng người tiến lên. Là La Tĩnh, sư phụ cũ của Lục Thần Ca – người từng bị sát hại bởi dị thú, nay ánh mắt vô hồn, lao vào tấn công học trò cũ.
Lục Thần Ca siết chặt nắm tay, lôi điện ngưng tụ, gào lên:
> “Em đi tìm Cốt Linh Thạch – nó ở tầng đá cuối thung lũng. Anh sẽ giữ chúng lại!”
Huyền Linh gật đầu, quay người lao đi. Cô biết: Chìa khóa phong ấn Vực Vong Thần nằm dưới lòng đất, nơi những linh hồn bị giết không thể siêu thoát đang bị trói buộc.
Trên đỉnh thung lũng, Lục Thần Ca đơn thân nghênh chiến. Mỗi đòn sét giáng xuống là một phần máu trên tay anh nhỏ ra—anh đang đốt sinh lực để cường hóa sức mạnh.
Dưới đáy thung lũng, Huyền Linh đối mặt với Bản Ngã Tà Thuật của mình thêm lần nữa.
> “Muốn lấy Cốt Linh Thạch, phải từ bỏ ánh sáng.”
> “Ta không cần ánh sáng. Nhưng ta sẽ dùng bóng tối theo ý ta.”
Cô vươn tay, hợp nhất hắc khí và nguyên lực, rồi giật Cốt Linh Thạch từ bàn tay một bộ xương khổng lồ đang bốc cháy.
Trên đỉnh, đúng lúc Lục Thần Ca sắp gục xuống, ánh sáng màu tím từ dưới thung lũng bắn vọt lên trời—Huyền Linh xuất hiện, mắt phát quang, tay nắm Cốt Linh Thạch, cả đất trời chấn động.
Tư Dạ khựng lại. “Không… không thể nào… cô ấy đã thức tỉnh?”
“Thức tỉnh… Linh Hồn Thứ Mười Hai.”
Ánh sáng từ Cốt Linh Thạch lan rộng khắp Thung Lũng Vong Thần. Mặt đất nứt toác, những bức tượng đá sụp đổ, bầu trời như bị xé rách.
Huyền Linh đứng giữa vầng sáng tím, cơ thể cô thoát ra luồng khí lạnh và cổ xưa hơn bất kỳ dị nhân nào từng thấy.
> “Ngươi… ngươi không phải Huyền Linh. Ngươi là…” – Tư Dạ lùi lại, giọng run rẩy.
> “Ta là chính ta. Nhưng ta cũng là một phần của Thánh Chiến xưa.”
Bên trong Cốt Linh Thạch, một ký ức tràn vào tâm trí cô—một trận chiến huyết lệ giữa Mười Hai Linh Hồn chống lại Kẻ Vô Diện, kẻ muốn hấp thụ tất cả dị năng để thống trị mọi thời đại.
Huyền Linh là Linh Hồn cuối cùng chưa thức tỉnh. Cô được tái sinh trong thân xác phàm nhân, chờ đúng thời khắc để trở lại.
> “Ta không chỉ là một dị nhân mang tà thuật… ta là người giữ phong ấn cuối cùng.” – Cô thì thầm.
Lục Thần Ca gượng đứng dậy, máu từ khóe môi chảy ra nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.
> “Thì ra… em là hi vọng cuối cùng của thế giới này.”
Huyền Linh bước tới, đưa tay chạm vào ngực anh. Một luồng sáng truyền sang—vết thương lập tức liền lại.
> “Em chưa từng nói… em là người duy nhất cứu được anh, phải không?”
ẦM!!!
– Tư Dạ hét lớn, dùng toàn bộ linh lực, hóa thân thành một con thú khổng lồ, nửa người nửa bóng tối, nuốt trọn linh hồn của Mười Một dị nhân cổ đại.
> “Nếu ta không thể có thế giới này… thì ta sẽ chôn nó cùng ta!”
Huyền Linh và Lục Thần Ca nắm tay nhau. Một người mang Lôi Pháp – điều khiển vạn vật, một người mang Bóng Tối – bất tử và bị nguyền rủa.
> “Thế thì chôn ngươi trước.”
Bầu trời nứt toác khi cả hai đồng loạt lao vào kẻ thù. Sấm sét giáng xuống như lưỡi dao thần. Bóng tối xoáy tròn như cơn lốc xé linh hồn.
Và rồi—mọi thứ nổ tung trong luồng sáng trắng chói lòa.
Ánh sáng tan đi, mặt đất rạn vỡ im lìm. Thung Lũng Vong Thần – nơi từng là chiến trường của các dị nhân cổ đại – giờ chỉ còn lại tro bụi và tàn tích đổ nát.
Gió thổi qua làn khói mù mịt, mang theo mùi máu, bụi đá và… thứ gì đó cổ xưa hơn cả thời gian.
Lục Thần Ca tỉnh lại đầu tiên.
> “Linh Nhi…” – Anh bật dậy, hoảng hốt tìm kiếm.
Một chút tia sáng mờ nhạt phát ra từ lòng bàn tay anh—là dấu ấn Hồn Liên Kết, minh chứng rằng Huyền Linh vẫn còn sống.
Cách đó không xa, Huyền Linh nằm bất động giữa những mảnh vỡ linh thạch, áo choàng rách tả tơi, nhưng gương mặt vẫn an nhiên đến lạ.
> “Em nghe thấy rồi… giọng nói của những linh hồn xưa…” – Cô khẽ thì thầm khi anh đỡ cô dậy.
> “Chúng ta thắng rồi sao?”
> “Không.” – Một giọng nói vang lên từ bóng tối.
Tư Dạ… vẫn sống. Nhưng hắn không còn là hắn nữa. Cơ thể hắn giờ là một linh thể trống rỗng, chứa hàng ngàn giọng nói, như thể… hắn đã trở thành vật chứa cho những thứ không nên tồn tại.
> “Các ngươi đánh thức ta rồi… kẻ đầu tiên.” – Giọng hắn trầm và kéo dài, như vọng từ đáy vực.
> “Ngươi là ai?” – Huyền Linh lùi lại, ánh mắt siết chặt.
> “Không phải Tư Dạ, cũng không phải Dị Nhân… Ta là Ký Ức của Chiến Tranh. Là linh hồn đầu tiên bị hiến tế, bị quên lãng… và giờ, ta đã trở lại.”
Lục Thần Ca đỡ Huyền Linh, ánh lôi quang rực lên lần nữa, nhưng lần này không đủ mạnh. Sức họ đã cạn. Phong ấn tan rã. Mọi thứ đang bước sang một giai đoạn mới.
> “Nếu chúng ta thua… thế giới sẽ bị nuốt sạch.” – Huyền Linh thì thào.
> “Vậy thì… ta sẽ bảo vệ nó bằng cả phần đời còn lại.” – Lục Thần Ca siết chặt tay cô, mắt không rời “thứ” kia.
---
Cái giá của chiến thắng là sự thức tỉnh của một tai họa cổ xưa.
Huyền Linh và Lục Thần Ca chỉ vừa mới bắt đầu con đường thật sự của mình.
Sau trận chiến tại Thung Lũng Vong Thần, cả Huyền Linh và Lục Thần Ca đều bị thương nặng. Nhưng họ không thể nghỉ ngơi lâu, bởi khi một quái vật cổ đại tỉnh dậy, thế giới không còn thời gian để thở nữa.
Họ rời khỏi thung lũng vào lúc bình minh, bầu trời xám xịt như mang điềm báo. Trên đường đi, Linh cảm nhận được một điều gì đó rất lạ. Không chỉ là khí tức tà thuật lan rộng… mà là sự biến dạng của không gian.
> “Lục Thần Ca, anh cảm thấy không? Không gian ở đây… như đang bị xé rách từng chút một.”
> “Anh cảm thấy. Và thứ gây ra điều đó… không phải từ thế giới này.”
---
Ba ngày sau, họ đặt chân đến một vùng đất đã biến mất khỏi bản đồ: Địa Vực Lãng Quên.
Nơi đây từng là thành cổ của Dị Nhân, đã bị phong ấn từ hàng ngàn năm trước. Nhưng giờ… cánh cổng đá phủ đầy ký tự dị ngữ đã mở ra. Từ trong đó, khí đen đặc cuộn lên như khói độc.
Họ không còn lựa chọn. Phải vào.
---
Bên trong là một không gian hoàn toàn khác.
Trời đen như mực. Mặt đất nứt vỡ như từng chịu vô số cuộc tàn sát. Hàng trăm bức tượng người bị giam trong cơn đau đớn đứng sừng sững. Huyền Linh siết chặt thanh kiếm – Kiếm Nguyệt phát ra ánh sáng yếu ớt như cảnh báo.
Rồi họ nghe thấy nó…
> Tiếng gọi từ quá khứ.
"Người thừa kế… đã đến..."
---
Một linh hồn xuất hiện, mờ ảo nhưng toát ra khí tức cổ xưa: Linh Hồn Thứ Mười Hai – người duy nhất sống sót sau cuộc chiến với “nó” từ thuở sơ khai.
> “Các ngươi… chính là chìa khóa.” – Linh hồn ấy cất giọng.
> “Chìa khóa cho điều gì?” – Lục Thần Ca hỏi, tay sẵn sàng triệu hồi sấm lôi.
> “Cho sự kết thúc… hoặc khởi đầu mới.”
---
Cánh cửa cuối cùng của Vực Lãng Quên mở ra, nhưng không dẫn đến một nơi, mà là một thời đại khác.
> “Ta thấy rồi,” – Huyền Linh thì thầm – “Đây không chỉ là chiến tranh giữa dị nhân và tà thuật… mà là sự đứt gãy của thời gian.”
Họ phải đi xuyên thời gian. Trở về nơi tất cả bắt đầu.
> “Vào đi,” – Linh Hồn Thứ Mười Hai nói – “Muốn cứu thế giới… trước tiên, các ngươi phải biết sự thật.”
---
Cánh cửa xoáy thời gian mở ra, cuốn lấy cả hai người.
Hành trình vượt thời không… chính thức bắt đầu.
Ánh sáng lóe lên, rồi tất cả tan biến.
Huyền Linh choàng tỉnh trong làn gió lạnh buốt. Xung quanh là một ngôi làng cổ, kiến trúc như thời xa xưa, mờ sương, yên bình… nhưng có thứ gì đó không đúng.
> “Lục Thần Ca? Anh đâu rồi?” – nàng gọi lớn, nhưng không ai trả lời.
Thay vào đó, từ xa vọng lại tiếng hô hào, tiếng lửa cháy, và tiếng trẻ con khóc giữa đêm đen.
---
Đây không phải một ảo ảnh. Đây là ký ức… là quá khứ.
Nàng chạy về phía tiếng động và chứng kiến một cảnh tượng chấn động: một ngôi làng của dị nhân – bị thiêu rụi bởi một thế lực đen tối, dẫn đầu là những kẻ vận áo choàng bạc, tay cầm bùa chú kỳ quái – Tổ Chức Diệt Dị.
Họ không giết người, mà phong ấn linh hồn, biến dị nhân thành vũ khí. Và trong số đó, nàng thấy… một cậu bé quen thuộc.
> “Không thể nào…”
---
Cậu bé ấy – chính là Lục Thần Ca.
Huyền Linh chết lặng khi thấy bản thể thuở bé của anh bị kéo đi trong xiềng xích, ánh mắt vô hồn, tay run run.
Một tiếng nổ vang lên. Gió lốc cuốn xoáy. Không gian lại thay đổi.
---
Giữa cơn hỗn loạn, nàng gặp lại anh.
> “Anh đã thấy chưa?” – Huyền Linh hỏi.
> “Ừ. Đó là… thời điểm ta bị biến thành thí nghiệm.” – Lục Thần Ca trả lời, mắt trầm như đá.
> “Anh không còn nhớ sao?”
> “Không. Họ đã xóa ký ức của anh. Nhưng giờ… mọi thứ đang quay lại.”
---
Linh Hồn Thứ Mười Hai xuất hiện.
> “Đây là ký ức gốc. Quá khứ mà các ngươi bị buộc phải quên. Hắn – kẻ đang thao túng thời gian – là người đứng sau tất cả.”
> “Ai?” – cả hai đồng thanh hỏi.
> “Tên hắn là Vô Ảnh Vương – kẻ đã từng là một dị nhân… rồi phản bội, cướp lấy sức mạnh của Thời Không Pháp.”
---
Hắn muốn gì?
> “Hắn không muốn thống trị, mà muốn xóa bỏ sự tồn tại của dị nhân trong tất cả dòng thời gian.”
> “Nếu không ngăn được hắn, các ngươi… sẽ chưa từng sinh ra.”
---
Một lối đi cuối cùng xuất hiện – Cánh Cổng Đen dẫn đến Vương Tháp Thời Không.
Đó là nơi sẽ diễn ra cuộc chiến quyết định giữa sự thật và giả dối, giữa ký ức và tương lai.
Huyền Linh siết chặt thanh kiếm.
Lục Thần Ca triệu hồi lôi đình bao phủ quanh tay.
> “Đi thôi,” – anh nói – “Lần này, ta sẽ không để bất kỳ ai chạm vào ký ức của chúng ta nữa.”
Hồi chuông cuối cùng đã vang lên.
---
Bầu trời phía trước xé toạc như có kẻ dùng lưỡi dao khổng lồ rạch ngang tầng mây. Trước mặt Huyền Linh và Lục Thần Ca, Tháp Thời Không hiện ra – sừng sững, lạnh lẽo, và méo mó như được đúc từ hàng ngàn mảnh ký ức vỡ vụn.
Từng tầng tháp mang một màu sắc khác nhau, phát ra âm thanh hỗn tạp – tiếng khóc, tiếng cười, tiếng gọi từ hàng trăm thế giới song song. Nó không chỉ là nơi canh giữ thời gian, mà còn là nơi giam cầm hàng triệu linh hồn dị nhân bị tước đoạt quá khứ.
---
> “Muốn vào trong… chúng ta phải vượt qua ba tầng đầu tiên.” – Huyền Linh nói, đôi mắt phát sáng, cảm nhận được dao động năng lượng.
> “Tầng một là gì?” – Lục Thần Ca hỏi, tay anh đã ngập trong lôi quang.
> “Ký ức giả.” – nàng trả lời.
---
Tầng Một: Ký Ức Giả
Ngay khi đặt chân lên bậc thang đầu tiên, họ bị kéo vào một vùng không gian khác.
Huyền Linh thấy mình quay lại năm mười sáu tuổi – lúc nàng chưa đánh thức dị năng, còn là một thiếu nữ bình thường sống cùng cha mẹ, vô lo vô nghĩ.
> “Nếu… em chọn ở lại đây, sống một đời yên ổn, quên đi tất cả, em có chọn không?” – một giọng nói vang lên.
Nàng cười nhạt:
> “Dù là ký ức ngọt ngào… cũng không đáng giá bằng một sự thật tàn nhẫn.”
Thanh kiếm ánh nguyệt rực sáng – nàng xé rách không gian, kéo bản thân trở lại thực tại.
---
Cùng lúc đó, Lục Thần Ca đứng giữa một đồng cỏ ngập nắng, nơi có một người phụ nữ tóc dài, ánh mắt ấm áp – mẹ anh.
> “Con trai, ở lại đây đi, đừng chiến đấu nữa. Con đã đủ đau rồi.”
>“Mẹ… nếu đây là ảo ảnh, thì chính con sẽ phá nát nó.” – Anh bật lôi chưởng, khiến không gian nổ tung.
---
Tầng Hai: Tâm Ma Chi Ảnh
Hai người bị nhốt vào hai chiến trường khác nhau, phải đối đầu… với chính mặt tối trong lòng họ.
Huyền Linh chiến đấu với bản thể độc ác, lạnh lùng – bản ngã từng khát máu khi sức mạnh tà thuật bùng phát. Mỗi đòn tấn công là một lời thì thầm: “Ngươi sinh ra để hủy diệt.”
Lục Thần Ca lại đối diện với một "anh" khác – kẻ mất hết cảm xúc, biến lôi pháp thành công cụ giết chóc vô nhân đạo.
> “Ngươi nghĩ mình là công lý? Không! Ngươi là sự trừng phạt!” – Bản thể kia cười như điên.
Nhưng cuối cùng, sức mạnh từ chính lòng tin và ý chí giúp họ vượt qua. Không giết tâm ma, họ chấp nhận nó – vì chỉ khi thấu hiểu chính mình, mới bước tiếp được.
---
Tầng Ba: Giao Lộ Linh Hồn
Ở tầng này, mọi thế giới chồng lấn, thời gian đảo lộn.
Họ thấy vô số phiên bản của mình – kẻ chết sớm, kẻ phản bội, kẻ điên loạn… và cả một bản thể song song nơi Huyền Linh và Lục Thần Ca là kẻ thù không đội trời chung.
Giữa mê cung ấy, một linh hồn bừng sáng, bước ra.
“Ta là Linh Hồn Thứ Mười Hai – người cuối cùng giữ cửa. Hãy chứng minh: linh hồn các ngươi có thể vượt thời gian mà không bị cuốn trôi.”
---
Cả hai siết chặt tay nhau.
> “Ta là Huyền Linh, mang sức mạnh tà thuật, nhưng tâm ta không tăm tối.”
> “Ta là Lục Thần Ca, điều khiển lôi pháp, nhưng trái tim ta chọn yêu thương.”
Ánh sáng bùng lên. Cánh cổng tầng cuối mở ra.
---
Tháp Thời Không chỉ còn một tầng cuối – nơi Vô Ảnh Vương đang đợi.
---
Cơn mưa rừng xối xả suốt đêm, gió thổi từng cơn lạnh rát da. Trên sườn núi hoang vu, Huyền Linh cùng Lục Thần Ca ẩn mình trong một miếu thờ cũ kỹ đã đổ nát từ lâu. Ánh nến le lói lay động, in bóng hai người trên bức tường rêu phong loang lổ.
Huyền Linh ngồi dựa vào cột gỗ mục, vạt áo ướt sũng, mắt nhắm hờ như đang chìm vào giấc ngủ. Nhưng thực ra, nàng đang vận hành tà thuật để dò dấu khí còn sót lại từ “Lưỡi Gươm Phản Hồn” — một món cổ vật được cho là từng trấn yểm Vực Hư Vô và niêm phong “Vô Ảnh Vương” hơn trăm năm trước.
Lục Thần Ca đứng ngoài mái hiên, lặng lẽ canh gác. Sấm chớp lóe sáng, soi rõ đôi mắt lôi quang của hắn. Trong lòng hắn lúc này là mâu thuẫn – niềm tin vào nhiệm vụ đối đầu với tình cảm đang lớn dần với Huyền Linh, người từng bị xếp vào hàng “dị nhân nguy hiểm cấp đỏ”.
Đột nhiên, từ phía sau bức tượng thần đổ nát trong miếu, một âm thanh khe khẽ vang lên như tiếng thở… không phải của người.
Huyền Linh mở bừng mắt, vết xăm tà ấn sau gáy phát sáng mờ mờ. “Nó đến rồi.”
Từ bóng tối, một hình thù quái dị chui ra. Là “Kẻ Gác Cổng” – linh thể từng bị trấn yểm dưới nền miếu, giờ bị khí tức tà đạo đánh thức.
“Ta sẽ hỏi, ngươi sẽ trả lời. Lưỡi Gươm Phản Hồn... đang ở đâu?” Huyền Linh gằn giọng, giơ tay kết ấn.
“Kẻ giữ gươm... là một trong hai các ngươi...” – bóng linh rít lên – “...Và chỉ có máu của kẻ đã chết một lần mới khiến nó sống dậy lần nữa.”
Lục Thần Ca lập tức nắm lấy chuôi kiếm.
“Em không phải người đó,” Huyền Linh thì thầm. “...nhưng anh thì có.”
Không khí đông cứng lại. Lục Thần Ca nhìn nàng, môi khẽ động: “Em... đã biết từ đầu?”
“Ừ. Và em vẫn chọn đi cùng anh đến tận đây.”
Ngoài kia, sấm lại vang. Cơn mưa như trút nước không thể xóa đi sự thật vừa được vạch trần…
---
Đêm đã ngả về khuya. Cơn mưa không dứt, từng giọt nặng trĩu nện xuống mái miếu hoang như muốn vỡ tung cả ký ức.
Lục Thần Ca siết chặt thanh kiếm bên hông, lưỡi kiếm rỉ máu khi hắn cắt một đường nhỏ vào lòng bàn tay. Dòng máu đỏ sẫm nhỏ xuống nền đất phủ rêu, thấm vào vết nứt cổ xưa — nơi cất giấu “Lưỡi Gươm Phản Hồn.”
Huyền Linh lùi lại một bước, ánh mắt tối đi. “Anh thật sự muốn gọi nó dậy sao? Nó là lưỡi gươm không chỉ cắt hồn kẻ khác... mà còn xé toạc chính tâm trí chủ nhân.”
Lục Thần Ca im lặng. Trong lòng hắn, một nỗi đau cũ như vừa sống lại — ký ức hắn chết cách đây 9 năm, bị chính tổ chức Dị Ảnh tuyên bố “hy sinh vì nhân loại,” nhưng thực chất... bị đưa vào thí nghiệm hồi sinh.
“Nếu không dùng gươm,” hắn nói khẽ, “chúng ta sẽ không bao giờ phá được phong ấn Vực Hư Vô.”
Và khi máu chạm tới lõi miếu, mặt đất rung chuyển.
Một hố sâu mở ra giữa gian điện. Từ đó, từng lớp khí đen bốc lên, rồi một thanh gươm dài hơn một trượng, thân bạc, lưỡi lởm chởm tà văn, từ từ trồi lên như vươn khỏi lòng đất. Một tiếng rít thấu não vang lên. Không khí lập tức đặc quánh tà khí.
Huyền Linh nghiến răng, tà ấn trên cổ nàng bừng sáng đỏ rực. “Ta sẽ phong ấn nó lại nếu anh không đủ tỉnh táo.”
Lục Thần Ca bước tới, một tay chạm vào chuôi gươm. Ngay khi da thịt hắn tiếp xúc với kim loại lạnh buốt kia, mắt hắn chuyển thành màu xám bạc — ánh mắt của người từng chết và sống lại.
Bên trong tâm trí hắn, ký ức rối loạn trỗi dậy. Một giọng nói vang vọng: “Muốn cứu thế giới? Vậy hãy tự tay chém đứt mọi thứ ngươi yêu.”
Huyền Linh lao tới, vòng tay siết chặt lấy hắn từ phía sau.
“Lục Thần Ca, đừng để nó điều khiển anh. Anh không cô độc.”
Một dòng máu khác thấm vào lưỡi gươm — máu nàng. Từ trong cơn hỗn loạn, hắn quay lại nhìn — thấy ánh mắt dịu dàng, can đảm và dứt khoát.
Lưỡi Gươm Phản Hồn ngừng rung.
Cả thế gian chìm vào tĩnh lặng.
---
Gió ngừng thổi. Không khí quanh miếu hoang trở nên đặc sệt như thể thời gian ngưng lại. Ngay khi Huyền Linh và Lục Thần Ca bước qua cánh cổng đá cổ khắc đầy linh phù, mọi quy luật trên đời dường như bị xé bỏ.
Họ đã bước vào Vực Hư Vô — vùng cấm tuyệt đối nơi mọi năng lực bị đảo chiều, nơi thực và ảo giao nhau thành một, và nơi mà ngay cả những ký ức cũng không còn là của chính mình.
Lục Thần Ca chạm tay xuống đất, nhíu mày:
"…Không có lôi khí. Linh mạch đảo ngược. Lực lôi pháp của anh giờ phản đòn ngược lại bản thân."
Huyền Linh nhắm mắt, thử gọi ra tà khí. Nhưng thay vì triệu hồi năng lực bóng tối, trên tay nàng lại xuất hiện ánh sáng tinh khiết đến chói mắt.
"Thứ này..." nàng hốt hoảng nhìn tay mình, "Tà thuật bị biến thành hộ pháp?"
"Chúng ta đang ở nơi mọi bản chất bị lật mặt." – Lục Thần Ca trầm giọng. – "Tốt xấu, thiện ác, sức mạnh hay yếu đuối… tất cả bị thử thách ở đây."
Một tiếng cười rùng rợn vang lên từ sâu trong không gian:
“Kẻ sống lại bằng máu, và kẻ điều khiển tà thuật bằng trái tim... Hai ngươi đến rồi sao?”
Từ bóng tối phía trước, một hình bóng lững thững bước ra — một người đàn ông mang gương mặt giống hệt Lục Thần Ca, nhưng ánh mắt chứa đầy tàn độc.
"Không thể nào..." Huyền Linh siết chặt tay. "Là... bản thể đảo chiều của anh?"
"Không. Là chính ta," hắn cười, "Là phần anh ấy chôn sâu — kẻ từng muốn hủy diệt cả thế giới sau khi bị phản bội."
Bản thể đảo chiều — Lục Ma Ảnh — là sản phẩm của ký ức đen tối và tuyệt vọng bị hấp thụ bởi Vực Hư Vô. Hắn không cần sức mạnh, bởi hắn chính là hiện thân của nỗi hận bị nuôi dưỡng hàng năm.
"Muốn vượt qua ta, hãy đối mặt với sự thật." – Lục Ma Ảnh gằn giọng. – "Rằng chính ngươi đã... giết người mà ngươi yêu thương nhất để có được sinh mệnh này!"
Gương mặt Lục Thần Ca cứng đờ.
Huyền Linh nhìn sang, tim nhói lên. "Anh… giết ai…?"
Giọng Lục Ma Ảnh như dao cứa:
"Chính là cô ấy. Huyền Linh của một thế giới khác."
---
Không gian run rẩy như phản ứng với bí mật vừa bị phơi bày. Huyền Linh lùi lại một bước, đôi mắt mở to, môi mấp máy không thành tiếng.
“Em… một bản thể khác của em… đã bị anh giết sao…?”
Lục Thần Ca đứng yên, gió trong Vực Hư Vô thổi tung mái tóc dài của hắn. Một lúc sau, hắn khẽ gật đầu.
“Không phải vì anh muốn... Mà là vì lúc đó, cô ấy đã bị chiếm giữ bởi một thực thể tà linh cổ đại. Nếu không giết, thế giới này sẽ không còn.”
Huyền Linh cảm nhận được trái tim mình như bị bóp nghẹt. Nhưng sâu trong ánh mắt nàng, là một sự bình thản kỳ lạ.
"Vậy anh vẫn chọn giết em, dù là ở một thế giới khác."
Lục Ma Ảnh cười lớn, tiếng cười như lưỡi dao lách vào lòng người.
"Đúng thế! Và hắn sẽ còn làm lại nếu cần. Hắn là kẻ mang sức mạnh để cứu thế giới, nhưng cũng là kẻ cô độc nhất!"
Lục Thần Ca siết chặt nắm tay. "Tôi không phủ nhận mình đã ra tay. Nhưng tôi không phải con rối của quá khứ!"
Từ tay hắn, lôi quang đen kịt bùng nổ. Không phải lôi pháp thông thường, mà là một biến thể mới – Lôi Ảnh Hóa Tâm – tạo từ nỗi đau và quyết tâm vượt lên chính mình.
Huyền Linh, thay vì lùi bước, lại bước tới. Nàng đặt tay lên vai hắn.
“Vậy thì lần này… ta cùng nhau chiến đấu. Cho hiện tại này, chứ không phải quá khứ.”
Trong khoảnh khắc đó, tà khí và lôi lực đan xen nhau thành một vòng bảo hộ kỳ lạ — hài hòa giữa sáng và tối, sống và chết.
Lục Ma Ảnh rú lên:
“Các ngươi dám chống lại bản chất thật của mình sao?!”
"Không." – Huyền Linh khẽ đáp, "Chúng ta đang định nghĩa lại nó."
Cuộc chiến trong Vực Hư Vô bắt đầu.
---
Vực Hư Vô rực sáng bởi trận chiến không thuộc về bất kỳ quy luật nào. Mọi quy tắc của vật lý, không gian và thời gian bị bẻ cong, khi Huyền Linh và Lục Thần Ca đối đầu Lục Ma Ảnh, bản thể phản chiếu bị nhiễm tà lực từ chiều không gian đảo ngược.
Lục Ma Ảnh tung ra chiêu thức tối hậu:
“Tà Luân Hồi Hỏa” – ngọn lửa đen nuốt trọn linh hồn, đốt cháy cả thời gian sống lẫn ký ức.
“Đây là kết thúc của các ngươi!”
Ngọn lửa bùng lên như một con mãng xà, nuốt lấy cả hai.
Nhưng thay vì lùi bước, Lục Thần Ca hít một hơi sâu, bàn tay nắm chặt lấy cổ tay Huyền Linh.
“Tin anh không?”
Huyền Linh gật đầu không do dự.
Ngay khoảnh khắc ngọn lửa nuốt tới, cả hai đồng thời phát động hai năng lực:
“Thiên Lôi Quy Nguyên” – triệu hồi một cột lôi quang giáng xuống từ trời, xé rách tầng không.
“Linh Hồn Truy Ảnh” – Huyền Linh tách linh hồn mình ra, hóa thành một bản thể thanh khiết, bay thẳng vào trung tâm ngọn lửa đen.
Ngọn lửa chao đảo.
Một nửa bị sét đánh tan, một nửa bị tinh hồn thanh tẩy.
Lục Ma Ảnh thét lên, thân thể bắt đầu rạn nứt.
“KHÔNG! Các ngươi... đã gỡ được... khế ước Tà Ấn sao…?”
Lục Thần Ca nghiến răng:
“Chúng ta không phá nó — chúng ta chuyển hóa nó.”
Bùm!
Một vụ nổ chấn động phá tan Vực Hư Vô. Không gian rạn nứt, từng mảnh như gương vỡ tan rơi vào hư không.
Khi ánh sáng cuối cùng tan đi — trước mắt Huyền Linh là Lục Thần Ca, người vẫn nắm chặt tay nàng, mỉm cười:
“Chúng ta… vẫn sống.”
Nhưng...
Phía sau họ, từ đống tro tàn… một con mắt lạ xuất hiện, đỏ như máu, không phải của Lục Ma Ảnh… mà là kẻ điều khiển phía sau.
Một giọng nói vang vọng giữa không gian:
> “Các ngươi đã chạm tay vào tầng thứ hai của thực tại rồi… Trò chơi này… mới chỉ bắt đầu.”
---
Lục Thần Ca nheo mắt nhìn chằm chằm vào con mắt đỏ lơ lửng giữa hư không. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, mạnh đến mức khiến cả lôi lực trong người hắn rung chuyển.
Huyền Linh khẽ siết tay hắn. “Anh cảm thấy không? Không phải chỉ là tà khí... mà là thứ đã tồn tại từ trước cả thời gian.”
Từ con mắt, từng sợi khí đen lặng lẽ buông xuống, đan thành hình người. Một bóng dáng cao lớn khoác áo choàng hắc sắc, không có mặt, chỉ là một màn sương dày đặc xoáy tròn quanh đầu.
> “Các ngươi đã bước qua tầng một — Vực Hư Vô chỉ là bức tường bảo vệ thế giới khỏi ta.”
Lục Thần Ca đưa tay lên triệu hồi lôi kiếm, nhưng thứ đó chỉ bật ra một tiếng cười khô khốc.
> “Ngươi nghĩ sức mạnh ấy đủ sao? Ta là Ngục Chủ Huyễn Tầng, người cuối cùng của những Kẻ Gác Cửa Thực Tại.”
Huyền Linh lùi lại, linh khí trong người run rẩy. “Ngục Chủ...? Chẳng phải họ đã bị phong ấn từ thời Cổ Huyễn?”
> “Phong ấn, đúng. Nhưng cái giá của việc các ngươi phá vỡ Vực Hư Vô là: ta được tự do một phần.”
Ngục Chủ chỉ tay. Một luồng khói đen bắn về phía Huyền Linh, xé rách không gian như dao cứa.
Lục Thần Ca chắn trước, lôi quang hộ thể. Nhưng cú va chạm khiến hắn văng ra xa, máu miệng trào ra.
“Linh, chạy đi!” – Hắn hét lên.
Nhưng Huyền Linh không lùi. Nàng nhắm mắt lại, triệu hồi tàn dư của Linh Hồn Truy Ảnh. Một bóng trắng xuất hiện — chính là bản thể thuần khiết của nàng, giờ đây mang ý chí của cả hai người.
“Chúng tôi không chạy.”
Từ linh ảnh, một ánh sáng nhu hòa lan tỏa. Ánh sáng ấy xuyên qua không gian, chiếu rọi vào bóng tối đang bao trùm từ Ngục Chủ.
Trong khoảnh khắc đó — thời gian dừng lại.
Một giọng nói vang lên trong đầu cả hai:
> “Muốn đánh bại hắn, các ngươi cần mở cánh cổng... dẫn đến Tầng Ba — nơi sự thật của tất cả bắt đầu.”
Lục Thần Ca nhổ ra ngụm máu, cười nhạt: “Sự thật nào nữa chứ...?”
Nhưng Huyền Linh nắm lấy tay hắn: “Dù là gì... cũng cùng nhau đối mặt.”
Họ quay lại, nhìn thẳng vào Ngục Chủ — và bắt đầu bước vào trận chiến thứ hai, sâu hơn, nguy hiểm hơn, và... thật hơn mọi thứ trước đó.
---
Lúc cánh cổng dẫn đến Tầng Ba mở ra, cả Huyền Linh và Lục Thần Ca đều cảm thấy một lực kéo như muốn xé tan linh hồn mình. Không có ánh sáng, không có hình ảnh. Chỉ là một vùng không gian trắng toát và tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Rồi đột nhiên—mọi thứ sống dậy.
Cả hai thấy mình đứng giữa một thế giới kỳ lạ, nơi bầu trời là màu xám nhạt như tro bụi, còn mặt đất rải rác những mảnh ký ức vỡ vụn trôi nổi lơ lửng. Chạm vào chúng, là những đoạn ký ức xa xưa, không phải của họ... mà là của những dị nhân đời đầu.
> “Đây là nơi linh hồn được tạo ra và bóp méo, nơi những bí mật chưa từng được viết xuống tồn tại vĩnh viễn.” – Một giọng nói vang lên như vọng từ ngàn năm trước.
Trước mặt họ là một tấm gương lớn, nhưng thay vì phản chiếu hình ảnh của chính mình, nó cho họ thấy... một trận chiến cổ đại, nơi những người giống hệt họ đang chiến đấu trong một quá khứ xa xôi.
Lục Thần Ca nắm lấy tay Huyền Linh. “Đó là… chúng ta?”
“Không,” nàng thì thầm. “Là bản thể tiền kiếp.”
Tiền kiếp của Lục Thần Ca là một dị nhân mang sức mạnh điều khiển lôi thần thượng cổ, từng một tay đánh sụp cả một thế giới giả lập do các Ngục Chủ tạo ra. Còn Huyền Linh — là Cửu Thiên Huyễn Thần Nữ, người nắm giữ chìa khóa đóng lại mọi cánh cổng tà thuật.
Nhưng vì phản bội giới luật, cả hai bị phong ấn, sức mạnh phân tách và đầu thai đến thời đại hiện tại.
> “Các ngươi được chọn không phải ngẫu nhiên. Các ngươi là phần còn lại mà thời gian không thể nuốt chửng.” – giọng nói kia vang lên.
Bất ngờ, một luồng sáng đỏ rực bắn ra từ mặt đất, tạo thành một vòng tròn triệu hồi.
Từ trong đó, một kẻ mang mặt nạ vỡ, nửa người phủ giáp đen, nửa người là thân xác người bình thường bước ra.
> “Ta là Kẻ Ghi Chép Cuối Cùng. Và ta được lệnh... xóa các ngươi khỏi sự thật.”
Trận chiến nổ ra. Lục Thần Ca triệu hồi Lôi Ấn Cổ Ngữ, còn Huyền Linh biến hóa thành Cửu Vĩ Linh Ảnh, tạo ra một trận pháp cấm ma.
Nhưng càng đánh, cả hai càng cảm thấy ký ức cũ dội về mãnh liệt. Những đòn đánh không chỉ gây sát thương — mà còn kích hoạt những phần ký ức bị phong ấn.
> “Càng tiến sâu... càng gần đến cái gọi là Sự Thật Tuyệt Đối.”
Khi trận chiến tạm dừng, mặt nạ kẻ thù rơi xuống — lộ ra một gương mặt...
...giống hệt Lục Thần Ca.
---
Khoảnh khắc gương mặt lộ ra, Huyền Linh kinh hoảng lùi lại một bước. “Không thể nào… Lục Thần Ca, đó… là ngươi…”
Lục Thần Ca đứng chết lặng. Trước mặt anh, kẻ địch kia không chỉ có hình dáng giống hệt, mà còn mang ánh mắt lạnh lẽo, đau thương — ánh mắt của chính anh trong những giấc mơ đầy máu.
> “Ta không phải là ngươi hiện tại. Ta là ngươi đã bị bỏ lại trong vòng lặp của thế giới cũ.” – Hắn cất giọng trầm thấp.
“Khi ngươi lựa chọn từ bỏ sức mạnh tà thuật để trở thành ‘chính nghĩa’, ta — phần đen tối — bị phong ấn lại nơi đây… cho đến khi các ngươi tự tìm đến.”
Lục Thần Ca lặng im. Trong lòng anh dội về vô số hình ảnh — một thế giới bị thiêu rụi, người con gái trong áo trắng chết dưới lôi chưởng của chính mình, máu chảy như thác, và anh… cười trong điên dại.
“Ta… từng là như vậy sao?” – anh thì thầm.
> “Không.” – Huyền Linh nắm chặt tay anh. “Đó không phải là anh. Đó là phần anh đã chiến thắng, đã từ bỏ. Dù có là tiền kiếp, hay quá khứ, thì cũng không định nghĩa được con người anh hiện tại.”
Bản ngã kia bật cười, giọng điên dại. “Nhưng sức mạnh của ngươi… là của ta! Ngươi không thể điều khiển lôi pháp nếu không thừa nhận ta!”
Hắn giơ tay lên — một cột lửa lôi đen sẫm xuất hiện, đâm xuyên mặt đất, tạo ra Lôi Giới Hoán Ảnh — một cấm thuật cổ xưa khiến hai bản thể nhập làm một… và chỉ một linh hồn có thể tồn tại sau đó.
> “Chọn đi, Thần Ca. Hoặc để hắn nuốt chửng ngươi… hoặc đánh bại chính bản thân mình.”
Huyền Linh lập tức triệu hồi Bùa Hồn Phách, tạo ra một kết giới bao quanh để giữ lấy linh hồn Lục Thần Ca. Nhưng lôi lực giữa hai người va chạm khiến mọi thực tại xung quanh vỡ vụn. Cả ba rơi vào một không gian tăm tối gọi là Kính Vực – nơi mọi lựa chọn từng xảy ra đều tồn tại song song.
Tại đây, Lục Thần Ca phải đối mặt với hàng trăm phiên bản khác nhau của mình – người thì là anh hùng, người là kẻ giết người, có cả bản thể… đã từng giết chết Huyền Linh để đạt được sức mạnh tối thượng.
> “Nếu ta để bản ngã đó sống… em sẽ chết.” “Nếu ta để em sống… ta sẽ yếu đi, và sự thật không thể bị phá vỡ.”
Huyền Linh mỉm cười, mắt đỏ hoe. “Vậy thì ta sẽ là người chia đôi sức mạnh với anh. Một người không thể mang tất cả. Nhưng hai người… thì có thể.”
Và họ bước vào một nghi thức hợp hồn cấm kỵ — nơi cả hai cùng gánh lấy phần bóng tối lẫn ánh sáng, cùng chịu đựng nỗi đau của nhau, để có thể trở thành thể song sinh tinh thần, không ai lấn át ai, cũng không ai phải biến mất.
Khi ánh sáng kết thúc, bản ngã cũ tan biến thành bụi sáng, thì Lục Thần Ca — nay mang lôi nhãn đỏ tím rực cháy – đứng dậy bên cạnh Huyền Linh, người giờ đây… đã mở khóa phong ấn Cửu Huyễn Tâm Hồn.
Trước mặt họ — một cánh cửa lớn khắc sâu hình vẽ cổ xưa đang mở ra, dẫn đến tầng cuối cùng…
Tầng Thứ Tư: Hồi Ức Bị Đánh Cắp.
Cánh cửa cổ xưa rít lên một tiếng dài rồi mở ra, để lộ một không gian huyễn hoặc như một giấc mơ chưa tỉnh. Cảnh vật trước mắt Huyền Linh và Lục Thần Ca không giống bất kỳ tầng nào họ từng đi qua — mọi thứ như bị phủ bởi một lớp sương mờ, ẩn hiện những hình bóng chồng chéo, rối loạn như thời gian bị bẻ cong.
> “Đây là… gì vậy?” – Huyền Linh nắm chặt tay Lục Thần Ca.
“Là nơi ghi lại mọi ký ức đã từng bị xoá bỏ, phong ấn, hoặc… đánh cắp.” – Giọng một người lạ vang lên phía sau họ.
Một bóng người từ từ hiện ra giữa màn sương. Khuôn mặt hắn mờ nhòe, như không thể nhớ nổi hình dạng thật. Nhưng đôi mắt — đôi mắt ánh bạc ấy — rất quen thuộc.
> “Huyền Linh… muội không nhớ ta sao?”
Cô run lên. Trong đầu như có hàng nghìn mảnh vụn rơi xuống đồng thời. Tên gọi... khung cảnh... người đó...
Ký ức bị khóa sâu trong tiềm thức bắt đầu ùa về.
Hơn trăm năm trước, trước khi cô trở thành Dị Nhân, cô từng là một cô bé mồ côi sống ở ngôi làng nhỏ gần rìa Cung Môn. Một cơn đại dịch lan tràn, thiêu rụi tất cả. Và trong biển lửa ấy, có một người đã bế cô ra khỏi bóng tối — người mang đôi mắt bạc và sức mạnh thao túng ký ức.
> “Chúng ta đã từng là một đôi. Ta thậm chí… đã xin Đế Quân để có thể chuyển một nửa tuổi thọ cho muội. Nhưng chính muội đã chọn quên ta. Muội... sợ bóng tối trong ta.”
Lục Thần Ca nắm chặt tay, ánh lôi quanh mắt bùng lên.
> “Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện lúc này?”
Người kia cười buồn. “Ta là… kẻ đã bị thay thế. Ta từng là tương lai của cô ấy. Nhưng rồi định mệnh rẽ nhánh. Muội lựa chọn sức mạnh lôi pháp, lựa chọn ký ức mới. Còn ta... bị phong ấn tại đây như một lời nguyền.”
Tầng Hồi Ức này chính là nơi giữ những điều không ai dám nhớ.
> “Nhưng giờ muội đã đến đây. Lựa chọn lại đi, Huyền Linh. Nếu muội muốn, ta có thể hoàn nguyên tất cả. Quá khứ, tương lai, muội sẽ có mọi thứ… trừ hắn.”
Không gian chao đảo.
Một cánh cổng khác hiện ra — sáng rực, đẹp đẽ như mộng tưởng. Đằng sau nó là một thế giới mà Huyền Linh chưa từng biết — nơi cô chưa từng đau đớn, chưa từng mất mát, nơi trái tim không mang vết thương nào.
> “Chọn ta, và muội sẽ không bao giờ phải chiến đấu nữa.”
“Chọn hắn… và muội sẽ luôn phải đối mặt với bóng tối.”
Huyền Linh nhắm mắt. Giữa tiếng vang vọng của ký ức, cô chậm rãi bước đến…
…và nắm lấy tay Lục Thần Ca.
> “Ta đã từng lựa chọn lãng quên, và đó là sai lầm. Nhưng lần này, ta chọn chiến đấu, chọn nhớ tất cả… để không bao giờ đánh mất chính mình nữa.”
Ngay khoảnh khắc bàn tay họ chạm vào nhau, không gian vỡ tung. Ký ức bị đánh cắp ùa về như thác đổ. Cánh cổng sáng biến mất — để lại người kia đứng đó, mắt bạc hóa thành nước mắt.
> “Vậy là… ta lại thua…”
Ánh sáng cuối cùng bao phủ hai người, kéo họ về trung tâm Cung Môn, nơi tầng thứ năm đang chờ đợi…
Tầng Cuối: Tội Lỗi Đầu Tiên.
Không còn cánh cửa. Không còn lối vào. Khi ánh sáng mờ đi, Huyền Linh và Lục Thần Ca đã đứng giữa một khoảng không mênh mông như hư vô. Trên bầu trời xám xịt là vô vàn mảnh vỡ ký ức bay lơ lửng — chúng như từng thước phim vỡ vụn, quay ngược về quá khứ của chính họ.
Và rồi, từ giữa hư không, một tòa đài đen ngòm trồi lên, mang hình dáng như một cột trụ xuyên qua thời gian. Trên cột, khắc tên họ.
> “Đây là…” – Lục Thần Ca siết chặt tay nàng.
“Nơi ghi dấu Tội Lỗi Đầu Tiên của từng dị nhân từng bước qua Cung Môn.” – Một giọng nói vang lên từ chính đỉnh trụ.
Một thân ảnh khoác áo choàng đen, mặt che kín bởi mặt nạ trắng, bước ra từ bóng tối. Chấp Sự Vô Danh, người canh giữ tầng cuối cùng — cũng là người phán xét cuối cùng.
> “Huyền Linh, ngươi có nhớ vì sao bản thân trở thành dị nhân không?”
“Vì ta muốn sống.” – Nàng đáp không do dự.
“Không. Ngươi muốn trả thù.”
Mảnh ký ức đầu tiên rơi xuống. Hình ảnh một ngôi làng bị thiêu rụi, xác người la liệt… và nàng, bé nhỏ, đứng đó trong tro tàn, ánh mắt tràn đầy oán hận.
> “Ngươi không xin dị thuật để bảo vệ ai. Mà để hủy diệt.”
Rồi đến Lục Thần Ca. Mảnh ký ức khác xoáy qua đầu anh. Một bãi chiến trường, thân xác bạn đồng môn, và anh — người duy nhất sống sót, nhưng không phải vì mạnh mẽ… mà vì phản bội lệnh cấm, triệu hồi sấm sét cấm kỵ, tiêu diệt cả địch lẫn người mình.
> “Ngươi được gọi là ‘Thần Ca’ vì hát khúc khải hoàn, nhưng sự thật… lại là khúc bi ca máu đổ.”
“Cả hai các ngươi, đều trở thành dị nhân để trốn chạy sự thật. Nhưng tầng cuối cùng không cho phép điều đó.”
Tội Lỗi Đầu Tiên là sự thật không thể xóa. Nếu không vượt qua nó… sẽ bị xóa vĩnh viễn khỏi mọi chiều không gian.
> “Muốn đi tiếp, phải sống lại khoảnh khắc tội lỗi đó… và lựa chọn lại.”
Cả hai nhìn nhau. Tay trong tay. Trái tim nặng trĩu, nhưng ánh mắt không còn dao động.
> “Nếu phải chết để giữ lấy bản ngã, thì chúng ta cùng chết. Còn nếu sống — sẽ sống như chính mình, không né tránh.” – Lục Thần Ca siết chặt tay nàng.
Một tiếng nổ vang vọng. Tòa trụ vỡ tan, không kéo họ vào hư vô, mà mở ra cánh cổng sáng rực cuối cùng — nơi những kẻ vượt qua sẽ được ghi danh vào Thư Khố Dị Nhân Thượng Cổ, và mang theo lời nguyền: "Kẻ biết tất cả sự thật, sẽ phải chọn im lặng hoặc hy sinh."
> “Chúng ta… đã bước tới tận cùng.” – Huyền Linh thở ra nhẹ nhõm, nhưng cũng biết từ đây, sóng gió thật sự mới chỉ bắt đầu.
Họ đã sống. Nhưng ai trong hai người… sẽ còn tồn tại đến cuối cùng?
---
[Hết] - Linh Hồn Thứ Mười Hai