Duy Anh chưa từng nghĩ, một bản kế hoạch kinh doanh được gửi đi trong vô thức lại có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình. Đó là một đêm mưa, cậu ngồi co ro trong căn phòng trọ chật hẹp, bàn tay run rẩy gõ từng dòng chữ cuối cùng của đề án khởi nghiệp. Công ty khởi nghiệp của cậu đã đứng bên bờ vực phá sản, từng đồng vốn cuối cùng cũng đã cạn kiệt, nhân viên rời đi gần hết, chỉ còn mình cậu và niềm tin mơ hồ rằng đâu đó trên thế giới này vẫn còn ai đó sẵn lòng đầu tư vào một đứa chẳng có tiếng tăm, chẳng có tài sản, chỉ có ý tưởng và quyết tâm. Vài tuần sau, một email lặng lẽ xuất hiện trong hòm thư: “Chúng tôi muốn đầu tư vào dự án của bạn. Hẹn gặp lại.” Không tên người gửi, không số điện thoại, chỉ một chữ ký điện tử: DK.
Từ ngày đó, mọi thứ như được lập trình lại. Số tiền đầu tư đầu tiên rót về nhanh chóng, đủ để công ty của Duy Anh vực dậy. Sau đó là những lần góp vốn đều đặn, đúng lúc công ty cần nhất, tựa như người kia đã đọc được từng bước đi và cả tương lai của cậu. Nhưng dù Duy Anh cố gắng tìm hiểu thế nào, thân phận thật sự của nhà đầu tư vẫn là một ẩn số. Cậu gọi người ấy là “nhà đầu tư chưa từng gặp mặt của tôi” – một cái tên vừa mơ hồ vừa thân mật. Cậu gửi hàng trăm email, hàng ngàn lời cảm ơn, nhưng chỉ nhận lại những câu trả lời ngắn gọn, lạnh lùng, đôi khi chỉ là một dấu chấm kết thúc.
“Mày không thấy cái này hơi... lạ sao?” Đinh Ý – bạn thân và là đồng nghiệp lâu năm của Duy Anh, hỏi với ánh mắt nghi ngờ khi nhìn báo cáo tài chính. “Có bao giờ mày nghĩ người này đang giấu gì đó không?” “Giấu cái gì?” Duy Anh cười khẽ, ánh mắt trôi xa về phía cửa sổ. “Nếu người ấy muốn hại tao, đã làm từ lâu rồi. Nhưng ngược lại, người ấy cứu tao, cứu cả công ty này... không cần danh vọng, không cần lợi nhuận. Vậy thì tại sao lại không tin chứ?”
Ở một nơi khác trong thành phố, trong căn phòng làm việc trên tầng cao nhất của một toà nhà chọc trời, Đăng Khôi lặng lẽ đọc những dòng tin nhắn được gửi từ Duy Anh. Anh không trả lời. Chưa bao giờ. Anh không dám. Lần đầu tiên nhìn thấy Duy Anh là qua một đoạn video thuyết trình được chia sẻ nội bộ. Cậu thanh niên ấy, ánh mắt rực lửa, giọng nói run nhưng đầy quyết tâm, đã khiến trái tim tưởng như đã nguội lạnh của anh lỡ một nhịp. Khi ấy, Đăng Khôi vừa chính thức ngồi vào vị trí Chủ tịch Tập đoàn DK Group sau cái chết đột ngột của cha mình. Một vị trí đầy quyền lực, nhưng cũng đầy ràng buộc. Anh không thể để người khác biết, rằng mình đang bí mật đầu tư vào một công ty nhỏ vô danh chỉ vì... thích nụ cười của người sáng lập. “Anh đang làm gì vậy Khôi?” Đăng Thư – em gái anh hỏi khi bắt gặp ánh mắt anh dán vào màn hình. “Lại xem cái video đó?” “Ừ.” Đăng Khôi đáp nhẹ, rồi khép máy tính lại. “Lần cuối cùng thôi.”
Nhưng đó không phải lần cuối. Anh lặng lẽ dõi theo Duy Anh mỗi ngày, qua báo cáo, qua hình ảnh từ nhóm đầu tư, qua cả những buổi họp online mà anh yêu cầu được nghe giọng “người đại diện”. Anh nghe Duy Anh kể về hành trình của mình, về sự cô đơn, về những đêm trắng bên máy tính, và cả những giấc mơ xa vời. Từng câu từng chữ, như những mũi kim đâm vào tim anh. Anh muốn đến gặp cậu, nhưng lại sợ. Sợ sự thật sẽ làm cậu thất vọng. Một người như anh – Đăng Khôi – kẻ đã từng lạnh lùng mua lại hàng trăm công ty nhỏ chỉ vì lợi ích. Một kẻ được mệnh danh là “cá mập tài chính” không trái tim.
Mọi chuyện chỉ bắt đầu thay đổi khi Hoàng Quân – người bạn thân kiêm trợ lý lâu năm của anh – nhận ra điều gì đó không bình thường. “Cậu biết rõ mình đang làm gì không? Nếu muốn đầu tư, cậu đã có cả trăm cách chính danh hơn. Còn cái kiểu giấu mặt này... không giống cậu.” “Tớ không muốn ép cậu ấy nhìn thấy cái tên Đăng Khôi rồi sợ hãi. Tớ muốn cậu ấy tin tưởng, không phải vì quyền lực, mà là vì sự tin cậy thật sự.”
Một sự cố xảy ra. Một hợp đồng sai sót khiến công ty Duy Anh suýt mất trắng. Lần đầu tiên, cậu gọi điện đến văn phòng DK Group, yêu cầu được gặp “người đã đầu tư”. Lần đầu tiên, giọng nói ấy lọt vào tai Đăng Khôi không qua màn hình. Trong một khoảnh khắc yếu lòng, anh thì thầm: “Xin lỗi, tôi đã theo dõi em quá lâu. Tôi là Đăng Khôi.”
Căn phòng im lặng. Ở đầu dây bên kia, Duy Anh như bị sét đánh ngang tai. Cái tên ấy – là cái tên từng được nhắc đến trong vô số bài báo, một người đàn ông vừa quyền lực vừa lạnh lùng, là đối tượng mà cậu từng thề sẽ không bao giờ hợp tác. Nhưng rồi, cậu lại hỏi, bằng giọng khàn khàn: “Tại sao?” “Vì em làm anh thấy mình... còn trái tim.” Một câu nói khiến tất cả lý trí trong Duy Anh sụp đổ.
Cậu đến gặp anh. Trong căn phòng rộng lớn, ánh đèn dịu nhẹ, Đăng Khôi không còn là vị tổng tài lẫm liệt mà cậu từng tưởng tượng. Anh bước đến, ôm lấy cậu thật chậm, thật dịu dàng. “Anh biết mình ích kỷ, nhưng anh không thể buông bỏ được nữa rồi.” “Anh... là nhà đầu tư chưa từng gặp mặt của em?” “Là anh.”
Sau ngày hôm đó, truyền thông bùng nổ khi biết được mối quan hệ giữa Đăng Khôi và Duy Anh. Người thì nói đó là chiêu trò, người thì nói Duy Anh “câu được cá lớn”. Nhưng họ mặc kệ. Đăng Thư đứng về phía anh trai, Đinh Ý bảo vệ Duy Anh, Hoàng Quân thì cười nhạt: “Cuối cùng cậu cũng chịu sống thật.”
Khánh Vy, Kiến Quốc, Khánh Luân – ba nhà đầu tư từng được DK Group hỗ trợ – cũng lên tiếng ủng hộ, vì hơn ai hết, họ hiểu sự lạnh lùng ấy chỉ là lớp vỏ. Cái kết không phải là một màn cầu hôn hoành tráng, không pháo hoa, không váy cưới, chỉ là một chiều hoàng hôn, hai người ngồi bên nhau, cốc cà phê ấm trên tay. “Nếu không gửi bản kế hoạch đó...” Duy Anh thì thầm. “Anh vẫn sẽ tìm ra em.” Đăng Khôi đáp, mắt không rời khuôn mặt người con trai trước mặt. “Vì em là một khoản đầu tư duy nhất mà anh không bao giờ hối hận.”