Mọi thứ diễn ra trong vài cái chớp mắt, Hạ Tuấn Lâm say sưa ngủ trên giường. Thân dưới được giấu bằng một cái mền trắng đắp ngang bụng.
Ánh sáng lạnh mờ ảo còn đang ru những thành phố chìm trong giấc mộng, cậu tỉnh giấc, mắt thao láo nhìn quanh căn phòng. Ngoài sự tịch mịch và hơi lạnh từ điều hoà ra thì trong phòng còn có một thứ khiến cậu rất để tâm.
Chỗ bên cạnh cậu nằm trống trải như mọi lần, nhưng có xấp tiền mặt như bị ai đó vứt bừa ra lung tung. Nhưng không phải họ để quên hay làm rơi, mà Hạ Tuấn Lâm biết rằng người đàn ông đó đích thị đã ném tiền cho cậu để trả cho "một đêm không ngủ" của cậu.
Đúng vậy, cậu qua đêm với gã ấy chỉ thoáng qua là người dưng nước lã để thoả mãn dục vọng trong nhau. Và thứ gã nghĩ rằng cậu cần là món tiền từ gã, nhưng thực chất thứ cậu cần là tình yêu của gã dành cho mình.
Đây không phải lần đầu tiên Hạ Tuấn Lâm gặp gỡ Nghiêm Hạo Tường cao cao tại thượng ấy. Đã nhiều lần bám riết theo đấy, nhưng đây chỉ mới là lần thứ hai cậu và gã quan hệ xác thịt trên giường.
Cậu không giấu nổi sự tủi hờn của mình khi gã bỏ đi và ném cho cậu số tiền lớn. Có thể nói cậu mặt dày, nhưng mà nếu đã mặt dày thì chắc chắn mục tiêu cướp mất con tim gã sẽ phải thành công dù cho thế nào đi nữa.
...
Thời tiết giá rét của Bắc Kinh lãng mạn nhưng đối với Hạ Tuấn Lâm là một khoảng trống trong lòng. Cậu đã hẹn được Nghiêm Hạo Tường đến khách sạn thường lui tới. Ngồi trên ghế chống cằm nhìn ra cửa sổ. Trên bàn để sẵn hai ly rượu vang và hai suất ăn cao cấp.
Tiếng mở cửa vang lên, Nghiêm Hạo Tường trong bộ sơ mi và quần tây thường thấy xuất hiện. Nét mặt giữ nguyên sự lạnh lùng tiến tới ngồi vào chỗ đối diện cậu.
- Gọi có việc gì? Nếu là vui chơi thì hôm nay tôi không rảnh.
- Không phải là việc đó. Chỉ muốn cùng anh ăn tối thôi. Chắc anh đói bụng rồi nhỉ?
Nhìn dĩa thức ăn bày biện sẵn trên bàn, Nghiêm Hạo Tường cũng không muốn bản thân trở thành kẻ bất lịch sự nên đành cầm dao và nĩa lên. Hạ Tuấn Lâm thầm vui trong lòng vì thành công giữ chân gã ở lại lâu hơn một chút.
Cậu rót rượu cho gã, ánh mắt cong lên ý cười đầy trìu mến nhìn gã với hy vọng sẽ làm gã có thêm chút hảo cảm với mình.
- Món này là em mua ở nhà hàng Baley Simone. Vừa miệng anh chứ?
- Được. Tiền thức ăn tôi sẽ trả sau.
Nghiêm Hạo Tường vô tâm là thế, cả chuyện cơ bản trong tình yêu là mời họ ăn một bữa mà cũng không nhận ra. Còn thản nhiên buông câu sẽ trả tiền cho cậu. Lâm hơi gượng cười, nhưng sau đó đã đánh liều nâng ly cùng đối phương.
Ly rượu của gã đã bị cậu bỏ xuân dược vào từ trước. Lén nhìn gã uống hết một ly, cậu mỉm cười rồi cũng tu lấy. Hạ Tuấn Lâm đứng dậy, vuốt ve gương mặt của gã rồi cẩn thận ngồi lên đùi, tháo từng chiếc cúc trên áo của Nghiêm Hạo Tường.
- Anh có nóng không? Để em giúp anh cởi ra nha?
Nghiêm Hạo Tường không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm cậu, nhếch môi cười vừa hỏi:
- Câu dẫn tôi sao? Tôi đã bảo hôm nay không rảnh để chơi đùa với em cơ mà?
- Không thể vui vẻ một chút sao? Tiểu Hạ này cũng muốn được yêu thương như bao người khác mà.
- Em quên mất quan hệ của chúng ta chỉ là "bạn giường" thôi à?
Hạ Tuấn Lâm cắn chặt môi, ánh mắt sáng lên những vệt nước phủ trên đôi đồng tử của cậu. Nghe tới từ "bạn giường" đầy xa cách từ miệng gã nói ra, cậu thật sự cảm thấy khó chịu khi đã không thổ lộ ra tình cảm của mình sớm hơn.
- Nhưng em muốn nhiều hơn từ "bạn giường". Em chính là yêu anh từ lâu rồi, vậy có được không?
- Muốn tôi yêu em nhưng lại bỏ thuốc tôi sao? Có phải là muốn tôi làm nát thân em rồi bắt chịu trách nhiệm không?
- Tất nhiên là...c–cái gì cơ?
Họ Nghiêm bật cười ranh ma, đưa tay vuốt mái tóc nhuộm đỏ của cậu, tiện thể vừa đưa mắt ngắm nhìn khuôn mặt ngơ ngác của chú nai nhỏ lừa sói nhưng bất ngờ lại bị con sói lừa lại.
- Tôi đã đổi ly của tôi với ly của em. Nhưng mà tiếc thật đấy, thuốc bây giờ chắc đã ngấm vào em rồi ấy nhỉ?
Đúng thật, Hạ Tuấn Lâm đúng lúc thấy tim mình đập mạnh như muốn nổ tung. Mặt mày nóng ran và cậu có thể mường tượng rằng chúng đã đỏ lên rồi. Chân và tay cũng vì vậy mà bủn rủn chẳng khác gì sợi bún. Nhưng trên hết là hạ bộ của cậu đã ướt ra một mảng, điên cuồng tăng trưởng kích thước mà không thể kiềm hãm lại.
Hạ Tuấn Lâm vội đứng dậy lùi ra xa gã, do không để ý mà bất chợt ngã xuống chiếc giường ngay bên cạnh. Nghiêm Hạo Tường chưa một lần rời mắt khỏi cậu. Bóng dáng cao lớn vững chãi của ai kia nhanh chóng tiến tới gần và nâng hai cặp chân thon mịn của cậu vác ra sau hông mình, tay cố ý chạm vào nơi đũng quần hơi ẩm ướt.
Gương mặt của Nghiêm Hạo Tường nhanh chóng phóng đại trước mắt Hạ Tuấn Lâm, mùi hương nam tính quen thuộc ấy lần nữa bao lấy khứu giác nhỏ của cậu. Tư thế này rõ ràng là rất nhạy cảm, dù đã lên giường với gã không dưới hai lần nhưng trong hoàn cảnh này cậu lại không thể ngừng cảm thấy xấu hổ.
- Tường...Anh đừng...
- Mỡ dưng tận miệng mà chê. Chẳng lẽ thật sự không muốn tôi giúp?
- Không phải...ý tôi là...
Gã không cần cậu cầu xin cũng sẽ cởi sạch đồ trên người cậu rồi ném sang bên, lao đến mà hôn, nhấm nháp đầu lưỡi vương vị cồn nồng nặc từ rượu. Lúc rời ra còn kéo theo sợi chỉ bạc óng ánh trên nền ánh sáng màu vàng nhạt. Nghiêm Hạo Tường vén áo cậu lên, dùng lưỡi ấn và đảo quanh đầu ngực. Thô bạo mơn trớn nhũ hoa còn ẩn hiện vài dấu hôn mờ chưa lành trước đó.
Không đợi cho cậu thoả ý bày tỏ cảm xúc của mình, gã đã sớm cởi hết chiếc áo sơ mi ra. Chiếc quần âu đen tuyền dần một cộm lên, theo những tiếng động lạch cạch từ kim loại va chạm khi tháo thắt lưng cũng đủ khiến tim Hạ Tuấn Lâm trở nên đập loạn.
- Tôi chưa bao giờ đo chiều dài của mình bằng thước. Mà tôi đo nó bằng khoang miệng ẩm ướt của em. Mau ngoan ngoãn trình diễn kĩ năng tuyệt vời của em cho tôi thấy đi?
Nhìn nó đã bao nhiêu lần rồi, nhưng cậu vẫn sốc như ngày nào. Màu trụ đỏ hỏn, gân guốc chạy dọc thân và mang hương vị ngai ngái quen thuộc. Nghiêm Hạo Tường đẩy mạnh cự vật vào miệng cậu, cảm nhận sự thoải mái và ấm nóng được bao lấy bằng cái miệng của cậu. Gã đẩy hông đỉnh vào sâu bên trong họng, đôi lúc suýt chút nữa cậu đã bị nghẹn mất. Nhưng vẫn cứng đầu ngậm lấy nó không buông, dùng đầu lưỡi mà đảo quanh vùng đầu vật to lớn.
Đột ngột bị gã thúc vào họng làm cậu hơi choáng ngợp. Nước mắt sinh lí chảy ra kèm theo khuôn mặt ửng hồng khả ái nhẹ ngước nhìn lên gã. Nghiêm Hạo Tường chứng kiến toàn cảnh mà càng cảm thấy hưng phấn, lấy tay vuốt lấy mi mắt ướt nhẹp của cậu, chưa kể còn vuốt đi lọn tóc xoăn để rũ rượi trước mắt sang bên tai.
- Tiểu Hạ Thỏ em sẽ quyến rũ tôi tới mức chết người mất.
Gã cậy miệng cậu ra, kéo chiếc lưỡi linh hoạt đỏ nóng rồi phóng thích tất cả lên trên. Chất dịch đục ngầu vừa mặn nồng dính nhớp trong miệng cậu, Nghiêm Hạo Tường đẩy hàm dưới Hạ Tuấn Lâm lên, để cậu nuốt hết chúng vào trong.
- Vẫn luôn ngoan ngoãn như vậy. Rất đáng khen.
Ngón tay Hạ Tuấn Lâm thon dài, khẽ men vào trong dũng đạo nộn thịt. Cậu rên rỉ từng tiếng ngọt ngào trong khi đang tự khuếch đại lỗ nhỏ ngay trước mắt Nghiêm Hạo Tường. Hai cánh mông căng tròn lọt ngay vào mắt gã, gã nâng cằm cậu lên cao mà vỗ nhẹ mệnh căn lớn vào bầu má.
- Đã muốn tôi chơi nát thân em ngay bây giờ chưa?
Hạ Tuấn Lâm trong cơn mê man mà chăm chú nhìn ngắm gã, gật gật đầu trong vô thức.
- Ưm...ngay bây giờ.
Một nụ cười thuận ý hiện trên khuôn mặt sắc sảo của người đàn ông nọ, tất nhiên rồi, không chơi nát cậu gã không chịu được mà...
Nghiêm Hạo Tường xoay mông cậu về hướng mình, mệnh căn nhắm thẳng mà cẩn thận đi sâu vào từng chút, để vách thịt mềm nuốt gọn lấy một cách êm xuôi. Nghiêm Hạo Tường tát vào hông cậu, cảm nhận sự đàn hồi mê người từ đôi quả đào hồng thích mắt.
- A...ưm...lão công~
Những cái động chạm mật thiết hiện giờ đều khiến cậu càng rung động và càng đậm sâu hơn. Chẳng vì lí do gì cả, Hạ Tuấn Lâm cứ vậy yêu thích gã, lúc được chăm sóc chu đáo như vậy lại càng phấn khích mà quấn quýt lấy gã như một bản năng bình thường.
- Hư...ưm...lão công lớn quá~
- Nó lớn quá mức như vậy cũng đều do em mà ra mà.
Nộn huyệt ôm gọn lấy vật nam tính vào trong, khi rút ra thì ẩm ướt kéo theo mớ dịch lỏng nóng hổi. Nghiêm Hạo Tường khoái chí thao không biết mệt. Từng cú đỉnh xuyên vào chẳng mấy chốc cũng đã chạm đến điểm ngọt ngào trong cậu.
Gã lật người cậu trở lại, đổi tư thế mới cho cậu tự do nằm trên thân gã nhún nhảy. Lần này Hạ Tuấn Lâm mạnh dạn nỉ non hơn một chút, quỳ gối trên đùi gã vừa nuốt chửng lấy người anh em to lớn nọ.
Nghiêm Hạo Tường nằm bên dưới chỉ đơn giản là ngửa cổ ra mà hưởng thụ sự khoái cảm từ cậu mang đến. Tốc độ đẩy hông lên xuống của cậu ngày càng nhanh, dịch thể cũng chảy ra không ít mà làm ướt mất một mảng giường.
- Ah...
- A! Ưm...mm~
Nghiêm Hạo Tường và Hạ Tuấn Lâm cùng đạt tới điểm giới hạn mà phóng thích ra từng dòng bạch tinh đặc sệt nóng hổi. Gã thoải mái gầm gừ từng tiếng, sau khi làm đầy bụng dưới cậu liền tiếp tục nhấp hông thêm vài cái.
- Bảo bối có thích em bé không?