Linh thức dậy vào lúc 3 giờ sáng, bị đánh thức bởi một tiếng động kỳ lạ vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Cô dụi mắt, cố gắng điều chỉnh lại tầm nhìn trong bóng tối mờ mờ, nhưng chẳng thấy gì. Mọi thứ vẫn bình thường, căn phòng vẫn yên ắng như bao ngày. Nhưng sao cái cảm giác đang bị theo dõi không bao giờ biến mất?
Ban đầu, Linh nghĩ rằng có thể do cô làm việc quá lâu, đôi mắt mệt mỏi khiến cô bắt đầu hoang tưởng. Nhưng rồi, cảm giác ấy càng lúc càng rõ rệt hơn. Mỗi khi cô quay lưng lại, dường như có ai đó đang đứng phía sau, theo dõi cô. Nhưng khi quay lại, căn phòng chỉ có mình cô, không ai cả.
Một ngày nọ, Linh tìm thấy một cuốn sổ tay cũ trong tủ quần áo, nó không thuộc về cô. Cô mở nó ra và bất ngờ nhìn thấy một bức ảnh gia đình cũ, trong đó có một người phụ nữ đang nhìn về phía Linh, nhưng Linh không nhớ đã từng gặp cô ấy. Lạ lùng hơn, bức ảnh có một cảm giác thực sự quen thuộc, như thể Linh đã gặp lại nó từ lâu.
Linh bắt đầu lo lắng. Những cơn ác mộng bắt đầu trỗi dậy, những hình ảnh mờ ảo về người phụ nữ trong bức ảnh luôn xuất hiện trong giấc ngủ của cô, như thể cô ấy đang theo dõi từng cử chỉ của Linh, dõi theo mọi bước đi của cô trong đời thực.
Sự thật càng lúc càng trở nên mơ hồ, khi Linh bắt đầu nhận ra rằng những chi tiết trong cuốn sổ tay giống như là những gì cô đã sống qua, nhưng lại không thể lý giải được vì sao. Mọi thứ như thể đang lặp lại và có một sự thay đổi kỳ lạ.
Rồi một đêm, khi Linh nhìn vào gương, cô nhận ra rằng bóng của cô trong gương không phải là cô. Mái tóc cô dài hơn, khuôn mặt nhợt nhạt hơn, và đôi mắt cô… đang nhìn lại cô, nhưng ánh mắt không phải của cô. Chính bản thân cô trong gương lại theo dõi cô, nhìn cô với một sự khác lạ khiến cô lạnh gáy.
Cô không thể phân biệt được nữa. Những ký ức không phải của cô cứ chồng chéo lên nhau. Một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm Linh: Liệu cô có phải là chính mình không?. Trong khi cô đang cố gắng kiểm soát cuộc sống của mình, lại có một phiên bản khác của cô điều khiển mọi thứ từ phía sau.
Linh bắt đầu tìm hiểu về cuốn sổ tay, và cô nhận ra rằng nó không chỉ đơn thuần là những mẩu ký ức xưa cũ, mà là một câu chuyện của chính cô, nhưng lại trong một vũ trụ song song, nơi mà những quyết định của Linh hôm nay đã bị thay đổi từ trước. Người phụ nữ trong bức ảnh, cô ta là Linh, nhưng là Linh từ tương lai, một Linh đã lạc mất chính mình và quay lại để theo dõi, điều khiển Linh trong quá khứ, nhằm giữ cho mọi thứ không rơi vào hỗn loạn.
Mỗi đêm, Linh cảm thấy như có ai đó đang bước vào phòng, đứng ở một góc tối, quan sát cô. Cô không biết liệu mình có đang sống trong vòng lặp của chính mình hay không, nhưng mọi thứ ngày càng trở nên mơ hồ và đầy ám ảnh.
Khi cô quay lưng đi, cô nhận ra rằng mình không còn một mình nữa. Bản thể trong gương, chính là cô, lại bước ra khỏi chiếc gương. Không phải Linh trong hiện tại, mà là phiên bản Linh từ tương lai, và giờ đây cô ta sẽ lập lại chính những bước đi của Linh trong quá khứ.
Linh đứng chết lặng, tự hỏi liệu mình có thể thoát khỏi cái bóng của chính mình, hay cô sẽ mãi mãi bị theo dõi và điều khiển bởi một bản thể tương lai, người sẽ luôn tồn tại để dẫn dắt cô vào vòng lặp vĩnh viễn của sự ám ảnh.
End