📅 Ngày 25/3 – Buổi tối trước hôm Minh Hạ định tỏ tình
[Minh Hạ 💭 → Nhật ký bản thân (tin nhắn lưu nháp)]
“Tớ thích cậu.
Như cách kẹo dâu tan chậm trong miệng – ngọt ngào, dịu nhẹ nhưng khiến người ta nhớ mãi…”
(Hạ cầm điện thoại, gõ dòng chữ rồi xóa. Sau đó lặng lẽ chuẩn bị một hộp kẹo nhỏ, viết lời thú nhận bằng tay và cất vào túi)
📅 Ngày 26/3 – 11:45 trưa, giữa giờ ra chơi
[Gia Nam 🐻 → Minh Hạ 🌸]
Gia Nam 🐻:
Ê Hạ, hôm nay cậu trông… lạ lạ nha 😆
Minh Hạ 🌸:
Lạ gì đâu…
Gia Nam 🐻:
Mắt nhìn tớ suốt buổi, định mượn bút hay… mượn tim vậy?
Minh Hạ 🌸:
😳!!!
Gia Nam 🐻:
Hehe đùa á. Nhưng mà trưa nay đừng về sớm nha, tớ có chuyện hỏi.
📅 12:15 – Cuối giờ, lớp học còn vắng
[Gia Nam 🐻 → Minh Hạ 🌸]
Gia Nam 🐻:
Cậu định làm gì với hộp nhỏ đó?
Minh Hạ 🌸:
Tớ… không có gì mà 😶
Gia Nam 🐻:
Cậu đánh rơi rồi nè.
Minh Hạ 🌸:
(Đứng hình)
…
Gia Nam 🐻:
Tớ đọc được tờ giấy bên trong rồi…
Minh Hạ 🌸:
Cậu… giận à?
Gia Nam 🐻:
Không 🙂
Tớ chỉ đang tự hỏi…
Minh Hạ 🌸:
Hỏi gì?
Gia Nam 🐻:
Lời tỏ tình này… là thật đúng không?
Hay là… chỉ là trò cá tháng tư sớm?
Minh Hạ 🌸:
Thật 😳
Tớ viết thiệt lòng.
Tớ thích cậu từ lâu rồi…
Một phút sau…
Gia Nam 🐻:
Vậy tớ ăn kẹo này nhé?
Một khi ăn rồi, thì trái tim tớ…
Sẽ là của người đã tặng.
Minh Hạ 🌸:
…
Tớ không ngờ cậu lại trả lời kiểu đó 😭
Gia Nam 🐻:
Vì tớ cũng thích cậu.
Nhưng tớ nghĩ cậu không thích tớ nên…
Cứ giả vờ chọc hoài cho dễ giấu.
📸 Cuối tin nhắn: ảnh chụp viên kẹo dâu vừa mở, trên tay Nam.
Bên cạnh là một cánh hoa sữa vừa rụng.
[Minh Hạ 🌸 → Gia Nam 🐻]
Minh Hạ 🌸:
Nếu tớ tặng thêm 100 viên…
Cậu có yêu tớ mãi mãi không?
Gia Nam 🐻:
Nếu là cậu tặng…
Chỉ cần 1 viên cũng đủ để tớ thương cả đời rồi ❤️❤️