Trời tháng bảy, mưa ngâu trút xuống không dứt.
Cô một mình ôm lấy thân thể gầy gò, lao đi trong cơn mưa tầm tã.
Chạy thật nhanh về phía cuối con đường, nước mưa hòa lẫn nước mắt khiến cô không còn nhìn rõ phương hướng.
Thân hình mảnh khảnh hứng trọn từng cơn gió lạnh thấu da, gương mặt vốn xinh đẹp giờ chỉ còn lại vẻ hốc hác và tái nhợt.
Cô là Trịnh Dung Âm.
Sinh ra trong một làng quê nghèo, học hết cấp ba cô buộc phải nghỉ học, lên thành phố kiếm tiền nuôi bà ngoại già yếu.
Cha mẹ mất sớm vì tai nạn giao thông, bỏ cô lại khi mới lên ba tuổi. Bà ngoại một thân một mình gồng gánh nuôi cô khôn lớn.
Dung Âm xinh đẹp giống mẹ. Vừa bước qua tuổi mười tám, trai làng cùng trang lứa đều muốn cưới cô làm vợ.
Nhưng cảnh nghèo túng, bà ngoại bệnh tật liên miên khiến cô hiểu rõ: nếu lấy chồng sớm, cuộc đời chỉ càng thêm khổ.
Bà ngoại cũng không muốn cô bị chôn vùi cả đời ở vùng quê hẻo lánh này.
Bà thường nói:
“Con phải bước ra ngoài, tận mắt nhìn những điều tốt đẹp trên đời.”
Vì thế, sau khi tốt nghiệp cấp ba, Dung Âm theo chân một người quen lên thành phố làm giúp việc.
Nhờ trẻ, nhanh nhẹn và có kinh nghiệm chăm sóc người khác, cô được nhận với mức lương khá cao.
Hai ngày sau, cô mới biết gia đình chủ là một gia tộc giàu có bậc nhất Sài Gòn, ba đời làm doanh nhân.
Họ có một người con trai duy nhất: Vương Thần, lớn hơn cô năm tuổi.
Ba năm trước, anh gặp tai nạn giao thông khi lái xe trong tình trạng say rượu. Tỉnh lại, đôi mắt đã không còn nhìn thấy ánh sáng.
Quá đau đớn, Vương Thần tự nhốt mình trong phòng, không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai.
Cho đến khi Dung Âm xuất hiện.
Vì giọng nói của cô rất giống Hoàng Yến – vị hôn thê cũ của anh – nên Vương Thần mới chịu ăn cơm cô mang đến, cho phép cô ở gần.
Vì muốn con trai bớt cô độc, ông bà Vương ngỏ ý nhờ cô giả làm Hoàng Yến.
Dung Âm đồng ý.
Vì số tiền họ trả… đủ để cô lo cho bà ngoại.
Mỗi ngày, cô kể cho anh nghe những câu chuyện vụn vặt.
Miêu tả bầu trời hôm nay xanh đến mức nào.
Kể về chú chó lông xù trước nhà, màu mắt ra sao, bộ lông mềm thế nào.
Cô trở thành đôi mắt của anh.
Khi anh hỏi về quá khứ giữa hai người, cô chỉ nhẹ nhàng nói mình mất trí nhớ sau tai nạn.
Vương Thần không hỏi thêm.
Dần dần, anh chịu bước ra ngoài.
Ông bà Vương mua một căn nhà gần biển để hai người ra đó tĩnh dưỡng, chờ ngày tìm được giác mạc phù hợp để phẫu thuật.
Mỗi sáng, khi ánh hoàng hôn dâng lên, cô lại ngồi bên anh, kể cho anh nghe màu trời, màu biển, những làn gió mằn mặn lướt qua da.
Một năm trôi qua.
Không ai nói ra, nhưng cả hai đều đã không còn rời được người kia.
Vương Thần ngày càng phụ thuộc vào cô.
Ngay cả khi ngủ cũng không muốn buông tay.
Đến sinh nhật cô, khi đang gọi về hỏi thăm sức khỏe bà ngoại, cô nghe anh nói:
“Hoàng Yến, hôm nay uống rượu với anh nhé.”
Cô do dự, rồi vẫn gật đầu.
Đêm đó, dưới tiếng sóng biển, hai người uống rượu.
Rồi anh ôm lấy cô, hôn cô.
Cô không phản kháng.
Và chuyện gì đến… cũng đã đến.
Hai tháng sau, Dung Âm phát hiện mình mang thai.
Cùng lúc đó, ông bà Vương gọi điện báo đã tìm được giác mạc phù hợp, đưa Vương Thần ra nước ngoài phẫu thuật.
Trước khi đi, anh siết chặt tay cô:
“Chờ anh về. Anh sẽ cưới em.”
Cô gật đầu. Tin.
Phẫu thuật thành công.
Nhưng khi anh chưa kịp quay lại, bà Vương đã gọi cô lên phòng.
Giọng bà lạnh lùng:
“Cảm ơn cô vì đã chăm sóc Vương Thần. Nhưng đó là vì tôi trả tiền.
Bây giờ nó đã khỏe, tôi không muốn nó qua lại với một người giúp việc.
Hai tháng lương, cô cầm lấy rồi rời đi. Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Dung Âm chỉ nhận đúng phần tiền lương của mình.
“Con chưa từng làm việc gì vượt quá bổn phận.”
Rồi cô rời đi.
Vương Thần sau đó gặp lại Hoàng Yến.
Anh tin cô ta chính là người đã ở bên mình suốt một năm qua.
Hôn lễ được tổ chức long trọng.
Trai tài gái sắc.
Còn Dung Âm, nhìn tin tức trên màn hình, chỉ lặng lẽ đặt tay lên bụng:
“Cha con lấy vợ rồi… chúng ta chúc phúc cho cha con nhé.”
⸻
Một năm sau.
Cô chật vật mưu sinh, vừa làm việc vừa nuôi con.
Một ngày nọ, trong lúc dọn dẹp, cô va phải một người đàn ông.
Ngẩng lên — là Vương Thần.
Hoàng Yến đứng cạnh anh, khinh miệt buông lời cay nghiệt.
Vương Thần nhìn cô thật lâu:
“Tôi có cảm giác… rất quen. Chúng ta từng gặp nhau chưa?”
Cô cúi đầu. Không dám trả lời.
⸻
Những năm tháng sau đó, bà ngoại qua đời vì ung thư.
Dung Âm sinh non, sức khỏe suy kiệt.
Một mình cô gồng gánh nuôi con, làm đủ mọi việc.
Cho đến khi cô ngất xỉu liên tục.
Đi khám mới biết: ung thư giai đoạn cuối.
Cô nhìn đứa bé giống Vương Thần như tạc:
“Minh Thuận, con muốn gặp cha không?”
Cậu bé gật đầu rất mạnh.
Cô dẫn con đến Vương gia.
Bà Vương nhận ra đứa bé là cháu mình.
Cuối cùng vẫn nhận cháu, nhưng không nhận cô.
Dung Âm chấp nhận.
Lần cuối cùng, cô ôm con:
“Minh Thuận ngoan, ở đây con sẽ được ăn no, mặc ấm.”
Đứa bé khóc:
“Con theo mẹ…”
Cô gỡ tay con ra, quay lưng chạy đi, nước mắt vỡ òa.
⸻
25 năm sau.
Trước bia mộ mang tên Trịnh Dung Âm, một người đàn ông đứng lặng.
“Mẹ…
25 năm rồi con mới biết sự thật.
Nếu có kiếp sau… xin hãy làm mẹ con thêm một lần nữa.”