Cạn.
Tác giả: _𝘮𝘢𝘵𝘤𝘩𝘢_ᥫᩣ
GL;Học đường
Tôi chẳng nhớ rõ vì sao lại bấm vào khung chat hôm ấy.
Một cái tên lạ. Một lời chào vụng về.
Thế là bắt đầu.
Những buổi tối dài trôi qua bằng vài dòng tin nhắn chập chờn. Cô ấy kể tôi nghe về ước mơ học trường cấp ba mà cả hai cùng hướng đến, về những câu chuyện nhỏ trong ngày, về những điều tưởng chừng vô nghĩa nhưng khiến tim rung lên. Tôi thường đáp gọn gàng, nhưng chẳng hiểu sao vẫn muốn ngồi chờ thêm một tin nhắn nữa.
Có những lần, chúng tôi cười ngốc nghếch chỉ vì một bức ảnh mèo con hay một lời trêu đùa vụng về. Có những lần, tôi gõ “ngủ đi” rồi lại nằm thao thức, mường tượng cảnh cùng cô ấy bước vào trường mơ ước, cùng nhau chọn lớp, cùng nhau ngồi trong một lớp học rộng rãi mà đầy ánh sáng.
Ngọt ngào không chỉ là trò chuyện hay cười đùa.
Ngọt ngào còn là ước mơ, là niềm hứng khởi: niềm tin rằng phía trước có một nơi mà cả hai đều muốn đặt chân đến, nơi mà những ngày dài sẽ được trải qua cùng nhau, nơi mà chỉ cần nghĩ tới thôi, tim đã thấy ấm áp.
Tôi không gọi đó là tình cảm.
Chỉ là… một điều gì đó nhen lên, vừa là hứng khởi, vừa là dịu dàng.
Vừa là ước mơ, vừa là cảm giác muốn ghé gần một người lạ nhưng thân thuộc đến lạ thường.
Ngày đầu tiên ở trường, tôi bước vào lớp với tâm trạng nửa háo hức, nửa lo lắng.
Chẳng nghĩ rằng, người mà tôi từng nhìn qua màn hình lại ngồi ngay bên cạnh — cô ấy, với nụ cười e dè, đôi mắt lóe lên ánh ngạc nhiên.
“Em là… em ấy phải không?” tôi thốt ra, giọng lạc đi một chút.
Cô ấy gật đầu, rồi nở nụ cười — nụ cười mà tôi đã tưởng tượng trăm lần qua màn hình.
Trong lớp học rộng rãi, ánh sáng chan hòa, chúng tôi cùng nhau sắp xếp bàn ghế, cùng cười vì những nhầm lẫn nhỏ, cùng bàn về môn học, về giáo viên, về kế hoạch tương lai. Mọi thứ bỗng nhiên trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.
Ngọt ngào không chỉ là cảm giác lần đầu gặp mặt, mà còn là ước mơ chung đang hiện ra trước mắt.
Chúng tôi đều khao khát được học ở nơi này, đều mong được trải qua những ngày tháng tuổi trẻ tràn đầy nhiệt huyết. Và giờ đây, đứng cạnh nhau, cảm giác ấy trở nên thực hơn, dịu dàng hơn, như một viên kẹo tan trong miệng, vừa đắng vừa ngọt — nhưng ngọt ngào hơn tất cả những gì tôi từng trải qua.
Tôi nhận ra rằng, đôi khi, ước mơ và tình cảm có thể hòa quyện đến mức khó tách rời.
Cô ấy cũng vậy, ánh mắt sáng lên khi nói về dự định, về những hy vọng, và tôi thấy tim mình rung lên theo từng lời nói.
Ngày hôm đó, chúng tôi không chỉ gặp nhau lần đầu ngoài đời.
Chúng tôi bắt đầu viết nên một chương mới — một chương ngọt ngào, đầy hi vọng, nơi tình yêu và ước mơ bước vào cùng nhau, như hai cánh tay nắm chặt trên con đường dài trước mắt.
Những ngày tiếp theo, chúng tôi gần nhau hơn từng chút một, nhưng không vội vàng, không đẩy bản thân vào bất cứ định nghĩa nào gọi là “yêu”.
Buổi sáng, tôi nhìn thấy cô ấy cười với những người bạn, rồi quay sang, nở nụ cười vụng về dành cho tôi. Buổi trưa, chúng tôi chia sẻ bữa cơm nhẹ, đôi lần chạm tay nhau khi trao sách, khiến tim tôi loạn nhịp một cách lạ lùng. Buổi tối, tin nhắn vẫn nối dài, kể đủ chuyện học hành, mơ ước, cả những điều ngớ ngẩn nhất mà chỉ hai người mới cười cùng nhau.
Ngọt ngào đến mức tôi muốn ghi nhớ cả cách cô ấy nhăn mũi khi cười, cả cái cách cô ấy thở dài khi kể về bài kiểm tra khó, cả khoảnh khắc im lặng mà vẫn cảm thấy thoải mái khi ngồi bên nhau trong lớp học.
Cô ấy không chỉ là người quen qua mạng nữa.
Cô ấy là người đồng hành trong ước mơ, là người khiến mỗi ngày ở trường mơ ước trở nên đáng trông đợi hơn.
Một hôm, cô ấy lặng lẽ đưa cho tôi một mẩu giấy nhỏ, nét chữ hơi run run:
“Cảm ơn vì đã xuất hiện, vì đã làm mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn.”
Tôi đọc đi đọc lại, tim như tan ra thành từng mảnh ngọt ngào.
Tôi chưa từng nghĩ một dòng chữ đơn giản lại có thể khiến lòng người rung lên đến vậy.
Mọi thứ trong thời gian ấy đều dễ chịu, ấm áp, và tràn đầy hi vọng.
Ngọt đến mức, tôi không hề biết rằng, phía trước, mọi thứ sẽ dần trở nên phức tạp, dần lộ ra những góc tối, và chính sự ngọt ngào này sẽ là tấm gương phản chiếu nỗi đau sau này.
Một chiều, sau tiết học cuối, cô ấy rủ tôi đi dạo quanh sân trường.
Gió nhẹ, nắng cuối ngày phủ lên mái tóc, mắt tôi vô tình bắt gặp ánh nhìn cô ấy thoáng ngập ngừng.
“Chị… em muốn nói một chuyện,” cô ấy lí nhí, đôi má hồng lên vì bẽn lẽn.
Tôi dừng lại, nhịn thở, nhìn cô ấy chờ đợi.
“Em… em thích chị.”
Câu nói ngắn gọn, nhưng như một viên đường rơi vào ly sữa nóng, tan ra khắp lòng tôi.
Tim tôi đập loạn nhịp, vừa bất ngờ vừa ấm áp. Tôi chưa kịp đáp lại gì, cô ấy đã nở nụ cười e ấp, cúi mặt như sợ tôi từ chối.
Tôi cười, nhấc tay, chạm nhẹ vào vai cô ấy:
“Chị… cũng thích em.”
Khoảnh khắc ấy, thế giới như thu nhỏ lại chỉ còn hai chúng tôi.
Ngọt ngào không chỉ là tình cảm, mà là niềm vui được sẻ chia ước mơ, được cùng nhau bước trên con đường mà cả hai từng mơ tưởng, giờ đã trở nên thực hơn bao giờ hết.
Chúng tôi nắm tay nhau, bước đi giữa sân trường rộng rãi, ánh nắng cuối chiều chiếu lên tóc, lên mắt, lên nụ cười…
Mọi thứ dịu dàng đến mức tôi muốn ghi nhớ, muốn dừng lại thời gian.
Ngày hôm đó, tôi biết: đây là một thứ ngọt ngào, mà sau này, dù có đắng cay đến đâu, cũng sẽ luôn là viên kẹo đầu tiên, tan chảy trong tim, không thể nào quên.
Những ngày đầu bên nhau, thế giới như phủ lên một lớp mật ong mỏng manh.
Chúng tôi cùng nhau học bài, cùng nhau đi qua hành lang dài, cùng cười về những câu chuyện vụn vặt mà trước đây chỉ nhắn tin kể.
Tôi nhớ có lần cô ấy kéo tôi ra sân sau giờ học, chỉ để chỉ cho tôi một bông hoa nhỏ mọc lẻ loi trên bãi cỏ:
“Chị nhìn, em thấy nó giống chúng ta không? Nhỏ bé, nhưng… ngọt ngào.”
Tôi cười, cúi xuống ngắt một cánh, đặt vào tay cô ấy.
Cô ấy nắm tay tôi chặt hơn, ánh mắt long lanh: “Chị… đừng rời em, nhé?”
Tôi cười trừ, nhưng trong lòng lặng lẽ hạnh phúc.
Những buổi tối, tin nhắn vẫn nối dài, kể nhau nghe đủ thứ: về bài kiểm tra, về những ước mơ, về niềm vui nho nhỏ trong ngày.
Có những lần, chúng tôi tranh luận nhẹ về việc học, về môn học khó nhằn, nhưng chỉ cần một nụ cười, một cái chạm tay, mọi giận hờn vụn vặt lại tan biến.
Mọi thứ đều mới mẻ, ngọt ngào, và đầy ắp hy vọng.
Tình cảm ấy không chỉ là yêu, mà còn là cùng nhau chạm tới ước mơ, là cùng nhau hít một hơi thật sâu của tuổi trẻ, nơi mọi thứ còn nguyên sơ và đẹp đẽ.
Nhưng… như mật ong quá ngọt, đôi khi sẽ dính răng.
Chúng tôi chưa nhận ra rằng, niềm vui xen lẫn háo hức, nhưng trong những khoảnh khắc nhỏ nhất, những mâu thuẫn nhỏ đã âm thầm xuất hiện. Một câu nói vô ý, một lời nhắn trễ, một bất đồng nhỏ trong việc học…
Nhỏ thôi, nhưng như một mảnh nứt mờ mờ trên bức tranh hoàn hảo, chờ ngày lớn lên.
Và rồi, tôi biết, chính sự ngọt ngào ban đầu này sẽ là tấm gương phản chiếu những ngày đắng cay sau này.
Mỗi nụ cười, mỗi lần nắm tay, mỗi lời thầm thì… sẽ trở thành kí ức để nhìn lại, thấy trái tim từng rung động, từng ngây ngất, và từng tổn thương.
Những tuần đầu, tình yêu vẫn ngọt ngào, nhưng không còn hoàn hảo.
Một buổi chiều, sau giờ học, chúng tôi cùng nhau chuẩn bị bài tập nhóm.
Cô ấy bảo: “Chị ơi, em nghĩ nên làm cách này…”
Tôi gật đầu, nhưng có chút bực mình: “Nhưng cách đó sẽ mất thời gian lắm, em thử cách khác đi.”
Cô ấy nhíu mày, giọng trầm xuống: “Chị lúc nào cũng nghĩ cách của chị là đúng.”
Tôi ngẩn ra, chưa kịp phản ứng, nhưng trong lòng đã thấy khó chịu. “Chị… không phải vậy đâu, chỉ là…”
“Chị lúc nào cũng… chị lúc nào cũng…” cô ấy lặp lại, giọng hơi gắt hơn.
Lần đầu tiên, chúng tôi cãi nhau.
Những lời nói ban đầu nhỏ nhặt, vụn vặt, nhưng lại như mũi kim chọc vào khoảng trống giữa hai người.
Chúng tôi im lặng, mỗi người một góc lớp, tim đập nhanh nhưng chẳng ai chịu nhún nhường.
Sau vài giờ, cô ấy nhắn tin trước:
“Chị… em xin lỗi, em không nên nóng giận.”
Tôi đọc, lòng mềm ra, nhắn lại:
“Chị cũng xin lỗi… chị không nên cứng nhắc.”
Một lần, hai lần, những cãi vã nhỏ như vậy được hàn gắn dễ dàng, bởi còn quá nhiều ngọt ngào để giữ lại.
Nhưng… trong sâu thẳm, tôi biết, mỗi lần tranh cãi dù nhỏ cũng là vết nứt, âm ỉ chờ thời gian để lan rộng.
Ngọt ngào vẫn tồn tại, nhưng đã bắt đầu xen lẫn một chút mỏi mệt, một chút bất đồng, mà sau này sẽ là tiền đề cho những cuộc chiến dài hơn.
Một buổi tối, sau vài ngày không gặp, cô ấy nhắn tin:
“Chị sao rồi? Hình như mấy hôm nay chị hơi lơ em.”
Tôi nhìn vào màn hình, thở dài. Công việc, bài tập, áp lực, tất cả khiến tôi mệt mỏi. Tôi nhắn lại:
“Chị bận, không phải lơ em.”
Câu trả lời của cô ấy đến nhanh, nhưng như một mũi dao:
“Chị lúc nào cũng bận, lúc nào cũng nghĩ mình đúng, còn em thì lúc nào cũng phải chạy theo.”
Tôi thấy tim mình nặng trĩu. “Chị… không phải… em hiểu nhầm rồi…”
“Nhầm ư? Chị lúc nào cũng… chị không bao giờ nghe em nói hết ý!”
Tôi gắt hơn: “Chị nghe mà, nhưng em cũng phải hiểu chứ, mọi thứ đâu chỉ xoay quanh em!”
Chỉ vài dòng tin nhắn mà nỗi bực bội, giận dữ, thất vọng tràn ngập.
Chúng tôi bắt đầu nhắn qua nhắn lại, câu nào cũng đẩy thêm căng thẳng, câu nào cũng trêu thêm vết đau.
Cuối cùng, tôi chọn im lặng.
Nhưng im lặng không phải là hòa giải. Nó như tường thành, vừa bảo vệ bản thân, vừa tạo khoảng cách vô hình giữa hai người.
Cô ấy nhắn tiếp:
“Chị cứ im lặng là xong hả? Chị có biết em đau không?”
Tôi chẳng trả lời. Tôi mệt mỏi, không còn sức giải thích.
Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng, ngọt ngào ban đầu đã trở thành quá khứ, còn hiện tại chỉ còn những mảnh vỡ của hiểu lầm, của cái tôi không chịu nhún, và của những cảm xúc chưa bao giờ được dàn xếp hoàn toàn.
Mọi thứ đang bắt đầu nghiêng về phía chiến tranh lạnh, nơi cả hai cùng chịu đựng, cùng mệt mỏi, nhưng chẳng ai muốn hạ mình đầu tiên.
Sau vài ngày im lặng, cô ấy nhắn:
“Chị… em biết em sai rồi. Em không nên nóng giận, không nên nói như thế.”
Tôi nhìn màn hình, tim nặng trĩu, nhưng sâu thẳm vẫn còn một chút mềm lòng.
“Chị biết… chị cũng không nên cứng nhắc,” tôi nhắn lại, ngón tay run run.
Một buổi chiều, chúng tôi gặp nhau ở sân trường, im lặng trước vài bước chân. Cô ấy mở lời, giọng nhỏ, dè dặt:
“Chị… em xin lỗi. Em… em muốn làm lành.”
Tôi thở dài, nắm tay cô ấy, cảm giác vừa ấm áp vừa mệt mỏi.
Chúng tôi ngồi bên nhau, lắng nghe nhau, cười lại với những trò ngốc nghếch, nhưng lần này, sự ngọt ngào không còn nguyên vẹn.
Nó pha thêm mùi vị của những vết xước, những bất đồng chưa nói hết, những cảm xúc bị kìm nén.
Chúng tôi làm lành, nhưng tôi biết rằng, vết nứt đã hiện diện, dù nhỏ, nhưng đủ để mỗi lần tranh cãi sau này sẽ sâu hơn, đau hơn.
Và chính những khoảnh khắc này, vừa ngọt vừa mệt, sẽ là nền tảng cho những cuộc cãi vã gay gắt thật sự đang chờ phía trước.
Một ngày, sau những lần cãi vã nối tiếp nhau, chúng tôi lại tranh luận.
Những câu từ trước đây từng nhỏ nhặt giờ trở nên sắc như dao, đâm vào tim nhau từng nhịp.
Cô ấy gằn giọng:
“Chị lúc nào cũng… lúc nào cũng chỉ nghĩ cho mình!”
Tôi đáp, giọng cứng:
“Chị không… chị không phải lúc nào cũng sai!”
Những câu nói, những phản ứng, như sóng dồn dập, không còn chỗ cho lý trí hay nhún nhường.
Và rồi, cô ấy buông ra một câu, lạnh lùng, nhắm thẳng vào tâm hồn tôi:
“Chị nghĩ là em vẫn sẽ xuống nước với chị sao?”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Ngọt ngào, ấm áp, những ngày đầu tiên, bỗng chốc tan biến.
Những lần cãi vã nhỏ trước đây, những lời xin lỗi, những cái ôm vụng về… tất cả trở thành kí ức không cứu vãn được nữa.
Tôi lặng im.
Không còn giận, không còn mềm lòng, chỉ còn sự mệt mỏi tột cùng và một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng.
Cô ấy đứng trước mặt, chờ đợi, nhưng lần này, không còn ai xuống nước.
Tôi biết, tình cảm của mình đã hết.
Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra:
Ngọt ngào đầu tiên giờ chỉ còn là tấm gương phản chiếu nỗi đau, và từ đây, mọi thứ sẽ không thể trở lại như xưa.
Cô ấy tìm tôi. Không chỉ là tin nhắn, mà là từng lời gọi, từng giọt nước mắt ẩn sau màn hình, từng nỗi đau khắc khoải.
“Chị… chị có thể tha thứ cho em không?”
“Chị… chị quay lại với em đi…”
“Chị… em biết em đã sai… em hối hận… chị… chị đừng bỏ em…”
Cô ấy cầu xin, van nài, giọng run rẩy, những lời nói như những mũi dao nhọn cắm sâu vào tim tôi. Nhưng trong tôi, không còn gì ngoài sự mệt mỏi kinh khủng, sự chai sạn đã ăn sâu vào từng nhịp tim.
Tôi đọc tất cả mà không nhắn lại.
Không còn giận, không còn yêu, chỉ còn một khoảng trống tuyệt đối, nơi tất cả cảm xúc từng tồn tại đã cạn khô.
Một buổi tối, cô ấy gặp tôi ngoài sân trường. Giọt nước mắt rơi xuống, lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
“Chị… em xin lỗi… em sai… chị… chị đừng bỏ em… em không thể sống thiếu chị…”
Tôi nhìn cô ấy.
Ánh mắt cô ấy van nài, sợ hãi, tuyệt vọng.
Nhưng trong tôi, tất cả đã tắt.
Tôi bước lùi lại, giọng cứng nhắc:
“Đã muộn rồi. Chị không còn yêu em nữa. Không còn…”
Cô ấy gục xuống, tay ôm mặt, những tiếng nấc nghẹn vang lên, xen lẫn nỗi hối hận tận cùng: “Chị… chị… đừng… chị…”
Tôi quay lưng, bước đi.
Mỗi bước chân đều nặng nề, nhưng lòng nhẹ hơn, vì không còn phải chịu thêm bất cứ trận chiến nào.
Cô ấy nằm lại giữa khoảng trống, hối hận, tuyệt vọng, cay đắng.
Còn tôi, trái tim đã chai sạn, không còn rung động.
Những ký ức ngọt ngào ngày xưa giờ chỉ còn những vết thương nhức nhối, vừa cay đắng vừa tuyệt vọng, nhắc rằng cả hai đã mất nhau hoàn toàn, không còn con đường nào quay lại.
Tôi chuyển nhà, mẹ phải đi công tác, và chỉ vài người bạn thân biết tôi đi đâu.
Em biết tin, lao đi khắp thành phố, hỏi han từng người, chạy khắp các con đường, nhưng không thể tìm ra tôi. Mỗi tin nhắn, mỗi cuộc gọi, mỗi nỗ lực tìm kiếm đều vô vọng.
Cô ấy nhắn:
“Chị… chị nghe em nói đi… em biết em sai… em đã làm chị đau… chị… chị đừng bỏ em…”
Tôi đọc tất cả mà không nhúc nhích. Không còn giận, không còn yêu. Chỉ còn mệt mỏi đến tận cùng, sự chai sạn ăn sâu vào từng nhịp tim, đến mức mọi lời cầu xin của em chỉ như những mũi dao mới, nhấn thêm nỗi đau trong ký ức đã vỡ vụn.
Những ngày sau đó, tin nhắn vẫn dồn dập:
“Chị… xin chị… cho em một cơ hội cuối cùng… em hối hận… em đau lắm…”
Nhưng tôi vẫn im lặng. Không trả lời, không giải thích, không biện hộ. Chỉ còn khoảng trống lạnh lẽo, nơi ký ức ngọt ngào xưa kia đã chết, và nỗi đau đang trở nên khắc nghiệt hơn bao giờ hết.
Em tuyệt vọng, thừa nhận lỗi, hối hận, van nài. Nhưng tôi đã tuyệt đối chai sạn. Mỗi tin nhắn của em là một nhịp đau mới, nhưng cũng là minh chứng rằng tôi không còn rung động, không còn hi vọng, không còn chỗ cho em trong đời.
Ngày qua ngày, tôi đi qua ký ức ngọt ngào của chúng tôi như một cái xác sống.
Em tìm tôi, níu kéo, tuyệt vọng, hối hận, cay đắng… còn tôi, chỉ còn sự trống rỗng, sự mệt mỏi tận cùng, và một quyết định vĩnh viễn: không quay lại, không tha thứ, không còn tình yêu.
Mỗi tin nhắn, mỗi lời van xin, đều dập vào tim tôi như mũi dao, nhưng không một cử động nào.
Em tuyệt vọng tuyệt đối, tôi vô cảm tuyệt đối.
Tất cả những ngọt ngào, những ký ức, những nụ cười, những lần nắm tay… giờ chỉ còn cay đắng, tuyệt vọng, day dứt, nhấn mạnh rằng: một người còn yêu, một người đã chai sạn hoàn toàn.
Và từ đó, em sống với nỗi hối hận không nguôi, còn tôi sống như một cái xác, đi qua cuộc đời em chỉ như một bóng ma, ký ức ngọt ngào – cay đắng – tuyệt vọng hòa vào nhau, không còn đường quay lại, không còn hy vọng, chỉ còn đau đớn tột cùng.
______________________
“Người đi mất, người ở lại chỉ còn tuyệt vọng và ký ức không thể quay lại.”