Kiếp sau vẫn là phu thê
Tác giả: Azumi Mizushima
"Chàng còn yêu ta không?" Nàng đứng trước mặt hắn, hiện tại hắn không còn là người mà nàng yêu lúc trước nữa hắn trở nên nhạt dần với nàng kể từ khi xưng vương.
"Còn" chỉ vẻn vẹn một câu nhưng trong câu nói ấy không hề có hồn của nó.
"Vậy hôn ta đi!!" Nàng đi đến ôm lấy hắn.
"Ta không hứng, nàng ra ngoài đi!!"
"Người đâu, đưa hoàng hậu về cung"
Nàng trở về cung của mình, đôi mắt hướng về nơi xa xăm nhớ lại những ngày tháng trước kia của họ, nàng là một tiểu thư tài sắc vẹn toàn bên ngoài nam nhân theo đuổi nàng nhiều vô số kể họ ngưỡng mộ nàng về nhan sắc đẹp kiêu sa, cầm kì thi họa.
Rất nhiều công tử phương xa đến để cầu hôn nàng nhưng nàng không đồng ý,không một ai có thể lọt vào mắt của nàng cả trừ hắn một tên học trò nghèo chỉ biết đọc sách.
Nàng yêu hắn thầm thương trộm nhớ hắn lo lắng cho hắn lên kinh ứng thí, hắn đỗ trạng về thăm nàng rồi hắn lại ra chiến trường giết giặc hắn được xem là người hùng của triều đình hắn mưu mô tài trí.
Đến một ngày Lăng Vương không có con cái cũng chẳng có dòng dõi để kế thừa ngôi vị hắn được Lăng Vương truyền ngôi vị.
Hắn trở về nơi xưa tìm lại nàng, nàng vẫn chờ đợi hắn và khá bất ngờ khi biết được tin hắn đã được truyền ngôi vị.
"Ta yêu nàng mãi mãi yêu một mình nàng, ta sẽ bảo vệ nàng cả đời này của ta".
Chợt nàng nhớ ra rằng mình đã bỏ quên thứ gì đó, quay lại chỗ hắn để tìm bên ngoài có người gác không cho nàng vào trong.
"Các ngươi tránh ra để ta vào"
"Hoàng hậu, hoàng thượng đang nghỉ ngơi người không thể vào trong"
"Ta lấy đồ của ta rồi đi"
"Không nghe lệnh của ta?"
Họ lui về phía sau nàng đẩy cửa đi vào, vào bên trong nàng nghe được tiếng thở dốc vang khắp bên trong, tiếng của nữ nhi và nam nhân đang hòa quyện vào nhau.
Nàng cố gắng bình tĩnh đi từ từ vào trong nàng nghe được tiếng cười đùa vui vẻ bên trong là hắn người mà nàng rất yêu.
"Hoàng thượng người ta muốn làm phi"
"Được, chỉ cần nàng làm cho ta thoải mái"
"Thiếp sẽ hầu hạ người chu đáo, nhưng hoàng thựtng lỡ như hoàng hậu biết được rồi sao người sẽ không tác hợp cho chúng ta đâu"
"Ta là hoàng thượng nàng ấy chỉ là hoàng hậu làm sao có quyền ngăn cảng ta"
"Đúng ta không có quyền ngăn cảng chàng, chàng cứ việc lập thiếp nếu muốn có thể cho nàng ấy ngôi vị hoàng hậu này ta chẳng cần nữa"
"Thục Nghi, nàng.... nàng nghe tất cả rồi?"
"Thì sao? Chàng chuẩn bị hưu thư đi!! Nếu chàng không còn yêu ta nữa thì còn vương vấn để làm gì? Ta đã yêu lầm người rồi chàng không phải chàng học trò ngày nào mà ta yêu nữa!!
" Ta không cần chàng cho ta làm hoàng hậu ta chỉ cần chàng trở về như ngày xưa bên cạnh nhau dù là ngôi nhà lụp xụp ta vẫn nguyện yêu chàng"
Nàng chạy khỏi đó, lúc này hắn mới ngộ nhận ra một giọt nước mắt rơi xuống khi hắn nhớ tới quá khứ của cả hai đúng là hắn đã quên tất cả rồi.
"Hoàng thượng, đã một năm trôi qua người ngày càng tiều tụy, giang sơn cần người mong người mau chóng khỏe lại".
Các quan lại nhìn hắn với vẻ lo lắng kể từ khi hoàng hậu bỏ đi hắn trở thành người mất hồn bỏ bê triều chính, chỉ vùi đầu vào rượu nhưng không có một nữ tử nào được đến gần hắn, nếu cố ý muốn lên giường với hắn liền bị đem ra trảm ngay tức khắc không thì bị đưa vào rừng cho thú dữ ăn thịt.
"Hôm nay bãi triều sớm đi!! Ta thấy hơi mệt rồi".
Hắn trở về thư phòng, lấy bức tranh của nàng ra ngắm đi ngắm lại đúng là khi hắn nhận ra thì bên cạnh đã không còn nàng nữa, bây giờ vẫn chưa tìm được tin tức của nàng mặc dù đã lật tung cả kinh thành.
"Thục nghi nàng đang ở đâu? Nàng vẫn chưa tha lỗi cho ta ư....."
"Cấp báo cấp báo!! Hoàng thượng!!"
"Chuyện gì?" Hắn vẫn bình thản say mê ngắm bức tranh.
"Quân giặc của nước láng giềng đang chuẩn bị đổ bộ vào kinh thành hoàng thượng chuyện vô cùng hệ trọng".
"Báo cho đại tướng quân ra đấy đi!! Còn phải hỏi ta nữa sao?"
"Hoàng thượng...."
"Còn không nghe?"
Cứ thế bao nhiêu binh sĩ bao nhiêu đại tướng đều bị thất bại, triều đình rơi vào khủng hoảng trầm trọng nhưng hắn vẫn vô tâm ngày ngày bầu bạn với rượu rồi lại ngắm tranh bỏ mặt triều chính.
Về phía quân giặc, bên trong lều trại họ đang họp với nhau thì từ xa một nữ tử trên người là bộ giáp vô cùng thanh tú, nàng như là biểu hiện cho sắc đẹp và võ công cao cường của mình.
Nàng đi thẳng vào trong, đại tướng Bắc Triều vừa nhìn thấy cô đã ngạc nhiên đứng dậy.
"Con gái, sao con lại đến đây còn ăn mặc như thế?"
"Phụ thân, con muốn ra chiến trường giúp người"
"Thôi nào con là phận nữ nhi không hợp với nơi này đâu mau về nhang lên!!"
"Phụ thân người chẳng lẽ không biết con có võ nghệ cao cường sao? Với lại con muốn trả ơn cho người vì đã cứu con"
"Nhưng mà.... ta không yên tâm, Thục Nghi con nên nhớ ta không thể cứu con nếu có chuyện gì xảy ra và con có thể liên lụy đấy!! Rất nguy hiểm ta không thể cho con đi"
"Phụ thân.... con xin người mà....."
"Được, nhưng con phải theo sau lưng ta" cuối cùng ngài cũng đành đồng ý cho cô con gái bé bỏng này của mình.
Và nữ tử này không ai khác là hoàng hậu năm xưa của Nam Triều, năm đó sau khi rời đi nàng đã bị lạc vào rừng còn bị bọn thổ phỉ đuổi bắt, trong lúc đường cùng nàng đã gieo mình xuống con sông ở đấy.
Dòng nước đã đưa nàng đến Bắc Triều tại đây nàng được Phong tướng quân cứu và nhận làm con gái nuôi của mình, ông không có con cái nên hết lòng yêu thương nàng xem nàng như con gái ruột của mình vậy.
Cứ tuế hàng loạt binh sĩ của Nam Triều điều bị Bắc Triều giết sạch hàng loạt, lúc này hắn đành phải tự thân mình ra chiến trường.
"Thục Nghi.... nhớ phải cẩn thận" Phong tướng quân đứng đối diện nàng trong lòng có chút không an tâm.
Khi ra chiến trường, nàng đã nhận ra ngay hình bóng quen thuộc năm ây, nhưng hắn tiều tụy quá khiến nàng không khỏi xót xa.
Trong lúc đó nàng sơ ý đã bị mũi tên bắn vào người, nàng thấy trước mắt mình dường như tối xầm lại.
"Hoàng thượng!! Chúc mừng người, đúng là khi hòng thượng ra tay mọi chuyện đều ổn thỏa". Họ ở trong lều trại vui vẻ chúc mừng.
"Hoàng thượng!!! Chúng thần đã bắt được kẻ dẫn đầu của Bắc Triều, là một nữ tử ạ" một binh sĩ đi vào, kéo nàng vào bên trong.
"Kéo mặt nạ ra!!" Hắn ra lệnh.
Mặt nạ được hạ xuống là gương mặt quen thuộc, là người mà hắn ngày đêm tìm kiếm là hoàng hậu mà yêu thương ngày đêm nhớ mong.
"Là hoàng hậu!!" Những người xung quanh hoảng hốt reo lên.
"Thục Nghi.... tìm được nàng rồi"
"Người đâu chuẩn bị về kinh thành!!"
"Đây là đâu? Sao cảm giác quen thuộc thế này?" Nàng mở mắt ra từ từ nhìn xung quanh của mình, căn phòng này rất quen thuộc thật giống với căn phòng của nàng và hắn trước đây.
"Thục Nghi.... nàng tỉnh rồi" hắn bước vào trên gương mặt vẫn còn nét tiều tụy nhưng nhìn có vẻ ổn hơn rồi.
"Ta không phải Thục Nghi gì đó của ngươi, thả ta ra!!" Nàng không muốn lưu luyến gì với tên nam nhân này nữa nhìn hắn nàng lại càng hận hắn.
"Thục Nghi nàng chính là Thục Nghi của trẫm là hoàng hậu của trẫm, là mẫu nghi thiên hạ của Nam Triều" hắn ôm lấy thân hình nhỏ bé của nàng vào lòng có vẻ hắn đã không kiềm chế được mình nữa.
"Ngươi tránh ra!! Ta sẽ giết ngươi đấy!!" Nàng cố vùng vẩy đẩy người hắn ra.
"Giết ta?? Nàng có nhẫn tâm giết ta không?"
"Ngươi đừng tưởng ta không dám giết ngươi, ta bây giờ là con gái của tướng quân Bắc Triều là kẻ thù của ngươi ta không còn mẫu nghi thiên hạ nàng ta đã chết rồi và hiện tại ta có thể giết ngươi bất cứ lúc nào".
"Vậy giết ta đi!! Được chết dưới tay nàng ta cũng cam lòng".
Nàng quả thật không có nhẫn tâm đó nhưng nhớ lại chuyện xưa nàng lại càng hận hắn, hắn cúi đầu xuống hôn nàng, nàng hoàn toàn không phản ứng rút cây trâm trên đầu mình đâm vào lưng hắn.
Nàng cảm nhận được máu trên người hắn đang tuôn chảy ra rất nhiều nhưng hắn không buông nàng ra, vẫn giữ tư thế đó với nàng.
"A" nàng cắn vào môi hắn một dòng máu đỏ chảy ra.
"Nàng thực sự muốn giết ta?" Hắn lau vết máu trên môi mình, và rút cây trâm ra khỏi người.
"Đúng vậy, một là ngươi giết ta đi!! Hai là ta sẽ giết ngươi, ngươi chọn đi!!".
Hắn không nói gì đôi mắt của hắn đỏ hoe từng giọt lệ của hắn rơi xuống, phải.... hắn đã khóc, một vị vua của đất nước nay lại rơi lệ trước mặt nàng.
Từ bên ngoài nàng nghe được tiếng chém giết, tiếng hét của những binh sĩ tiếng đao kiếm vang lên dữ dội, từ xa một binh sĩ chạy vào người toàn là máu hắn trút hơi thở cuối cùng để nói.
"Hoàng ....thượng, người.... chạy đi!!! Qu...ân... giặc.... đã đánh.... vào rồi".
"Nhanh chóng giết ta đi!! Ta bây giờ là kẻ thù của ngươi sao ngươi còn trơ mắt nhìn người dân lâm vào cảnh lầm than sao?"
"Nếu nàng đã yêu dân như vậy tại sao lại đầu quân vào Bắc Triều?"
"Ta nợ họ, ta chỉ giúp họ đến đây thôi!! Còn ngươi cả đời này ngươi nợ ta nhiều hơn ta nợ họ nữa đấy Lăng Dĩ Vương!!!".
"Cuối cùng nàng cũng gọi tên ta rồi, Thục Nghi có chết.... ta cũng chết cùng nàng, kiếp này ta nợ nàng kiếp sau ta sẽ đến tìm nàng để trả nợ cho nàng, ta thà đánh mất giang sơn cũng không thể ra tay với nàng".
Cửa bị đánh hỏng, quân lính tràng vào vây quanh họ Phong tướng quân đi thẳng vào trong ra lệnh.
"Thả con gái ta ra!! Lăng Vương ngươi đã bị bao vây rồi sớm muộn cũng chết ta sẽ cho ngươi chết cách nhẹ nhàng".
"Đừng mơ!! Nàng là của ta không bất kỳ ai có thể cướp nàng đi!!".
"Vậy đừng trách ta!! Lên giết hắn cho ta!!".
Quân lính đông như kiến trên tay là những thanh đao sắt bén xông đến đều bị hắn đánh bật văng ra ngoài, dù chỉ một thân một mình nhưng hắn không hề bị hạ gục.
Giờ đây chỉ còn hắn và Phong tướng quân, cả hai lao vào những đòn của ông hắn đều né quả thực hắn như một con dã thú đang đói cả trăm quân sĩ đều bị đánh gục chỉ trong tít tắt cả Phong tướng quân cũng bị hắn hạ gục.
Một đao cuối cùng có thể khiến Phong tướng quân chết nhưng nàng không thể để chuyện đó xảy ra nàng đã nhanh chóng đỡ một nhát cho ông.
"Thục Nghi con... sao con lại khờ đến như vậy?". Ông đỡ lấy nàng trong tay máu trên lưng nàng tuôn xuống ướt cả người ông.
"Phụ thân.... con... không thể.... đền đáp.... gì...ch..o.. người.. chỉ xin lấy mạng.... đền... đáp".
"Thục Nghi, không!! Là ta đã hại nàng!! Thục Nghi trẫm không cho phép nàng chết!!" Hắn bước đến ôm lấy nàng.
"Lăng Dĩ Vương.... kiếp này.... ngươi... nợ ta.... nhớ... giữ lời.... kiếp sau đến.... tìm ta... trả nợ... đấy!!".
"KHÔNG!!! THỤC NGHI TA KHÔNG CHO PHÉP NÀNG CHẾT!!!"
"Nàng không cô đơn đâu ta sẽ đi cùng nàng Thục Nghi đợi ta" hắn rút đao ra đâm vào người mình trên môi vẫn nở nụ cười mãn nguyện nắm lấy tay nàng nếu đã không thể sống cùng nhau vậy chết nguyện chết cùng nhau.