Tiếng cười nói rộn ràng tràn ngập khắp khu phố lễ hội. Những chiếc đèn lồng đỏ treo cao, lay động theo làn gió nhẹ đầu hè. Hương thơm của bánh cá nướng, kẹo hồ lô, và xiên thịt nướng len lỏi trong không khí, quyện thành mùi vị quen thuộc của mùa lễ.
Sakura khoác trên mình bộ yukata hoa đào, mái tóc hồng mềm mại thả tự nhiên theo gió.
Đi bên cạnh cô là Ino, trong bộ yukata xanh dương nhạt, gương mặt tươi sáng dưới ánh đèn lồng.
Hai cô gái cười khúc khích, tay cầm những cây kẹo hồ lô đỏ bóng.
"Nhớ hồi nhỏ hai đứa mình thi nhau ai ăn kẹo hồ lô nhanh hơn không?"
Ino vừa cười vừa trêu.
Sakura bật cười, ánh mắt ánh lên vẻ tinh nghịch:
"Cậu biết ai ăn nhanh hơn rồi còn gì, Ino lợn. "
Hai người vừa đi vừa ôn lại những chuyện ngốc nghếch thời thơ ấu.
Họ ghé qua các gian trò chơi, thi nhau ném phi tiêu trúng mục tiêu, rồi cùng reo lên khi Sakura thắng sát nút.
"Ino."
tiếng gọi quen thuộc từ phía sau vang lên.
Cả hai cùng quay lại.
Sai đang đứng đó, tay cầm hai cây kẹo bông gòn, khuôn mặt điềm tĩnh như mọi khi, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Ino hơi giật mình, gương mặt bất giác đỏ ửng.
Sai tiến đến, đưa cho cô một cây kẹo, như một lời mời kín đáo.
Sakura nhìn thấy cảnh tượng đó, ánh mắt ánh lên vẻ trêu chọc. Sakura mỉm cười, nói nhỏ:
"Đi chơi vui vẻ nhé, Ino. "
Ino khuôn mặt đỏ bừng ngập ngừng như muốn nói gì đó, nhưng Sai đã nhẹ nhàng nắm tay cô kéo đi giữa dòng người đông đúc.
Đèn lồng lấp lánh phản chiếu trên mặt nước hồ.
Sakura đứng lặng, tay siết chặt que kẹo hồ lô đã nguội lạnh.
Gió đêm mùa hè lướt qua tà áo Sakura, thổi bay dải ruy băng thắt hờ bên hông.
Cô thả chậm từng bước, đến bên lan can ven hồ — nơi những ánh đèn phản chiếu lấp lánh trên mặt nước tối.
Tựa tay lên thành gỗ lạnh, Sakura lặng lẽ ngẩng đầu nhìn khoảng trời đen đặc, nơi những bông pháo hoa sắp sửa nở bừng.
Trong lòng cô, lời hứa năm nào bỗng hiện về.
"Mùa hè năm nay, tớ sẽ cùng cậu ngắm pháo hoa."
Naruto đã từng nói vậy, bằng ánh mắt rạng rỡ như ánh nắng đầu hạ.
Sakura khẽ siết lấy vạt áo yukata, lòng ngập tràn một cảm giác trống vắng.
Cô biết.
Naruto lúc này đang dùng bữa ở nhà Hinata, theo lời mời trịnh trọng từ gia đình cô ấy. Một bữa cơm ấm cúng...Giữa đêm lễ hội đông đúc, cô đứng một mình bên hồ, tấp nập nhìn dòng người qua lại.
Pháo hoa sắp bắt đầu rồi...
___
Trong gian phòng ăn ấm cúng nhà Hyuga, ánh đèn dịu nhẹ tỏa xuống bàn ăn bày biện gọn gàng, mùi thơm từ món lẩu bốc lên nghi ngút. Naruto ngồi đối diện bố Hinata, bên cạnh là Hinata đang rót trà, khuôn mặt có phần căng thẳng.
“Thế dạo này công việc ở văn phòng Hokage sao rồi, Naruto?” – bố Hinata cất giọng trầm ổn.
“Dạ... cũng ổn ạ. Cháu vẫn đang phụ giúp Lady Tsunade xử lý các báo cáo, thỉnh thoảng đi làm nhiệm vụ cấp B, cấp A.”
“À, tốt lắm. Làm Hokage tương lai mà năng lực phải toàn diện.” – ông gật gù, ánh mắt chăm chú như đang cân nhắc điều gì đó.
Naruto khẽ cười, nhưng tay thì nắm chặt đũa. Mắt liếc nhanh sang đồng hồ treo tường. Giờ này chắc Sakura đang ở chỗ hẹn...
“Ta từng nói chuyện với cha cháu, Minato. Nó cũng có ánh mắt như cháu lúc này – luôn nghĩ đến người khác trước bản thân.”
Naruto ngẩng đầu, thoáng sững lại khi nghe nhắc đến cha.
“Cháu... chỉ là không muốn ai phải thất vọng.” – cậu nói khẽ.
Bố Hinata gật đầu rồi chậm rãi chuyển đề tài, giọng đằm xuống:
“Ta biết cháu là người quyết đoán. Nhưng Hinata nhà ta… là con gái, lại sống rất tình cảm. Ta muốn tìm hiểu thêm về người cháu thân thiết với nó.”
Naruto sững người, hơi ấp úng:
“Dạ... cháu và Hinata là... bạn tốt...”
Hinata giật mình, vội cúi mặt xuống, gò má ửng hồng.
“Bạn tốt, hửm?” – ông trầm ngâm – “Cháu lớn rồi, Naruto. Cũng nên nghĩ đến việc xây dựng tương lai, tìm một người đi cùng mình cả đời.”
Naruto nghe tới đây thì không thể giữ bình tĩnh nữa. Trái tim cậu đập thình thịch, nhưng không phải vì câu hỏi của bố Hinata, mà vì ánh đồng hồ đã gần điểm giờ pháo hoa.
Không thể đợi thêm một phút nào, Naruto đặt đũa xuống, đứng bật dậy, nghiêng mình cúi đầu:
"Cháu xin lỗi... cháu phải đi ngay!" Naruto cúi đầu vội vã.
Hiashi ngạc nhiên, chau mày hỏi:
"Sao vậy, Naruto? Cháu còn chưa ăn xong mà."
Hinata cũng hấp tấp đứng lên, giọng lắp bắp:
"Na... Naruto-kun, cậu... có chuyện gấp sao...?"
Naruto ngẩng lên, ánh mắt kiên định, trong sáng:
"Xin lỗi bác... xin lỗi Hinata... Chắc cháu không thể dùng bữa cơm này cùng mọi người được... "
"Cảm ơn mọi người vì bữa ăn! Nhưng cháu có người cần gặp... Cháu đã hứa rồi. Khi nào có dịp cháu sẽ mời bác và Hinata một bữa cơm!"
Không đợi thêm giây nào, Naruto vận chakra lao vút ra ngoài, để lại sau lưng tiếng gió lùa tung rèm cửa.
Hinata đứng ngơ ngác nhìn theo , bàn tay nắm chặt lấy tà áo, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả...
___
Phố xá tấp nập người qua lại, ánh đèn lồng đung đưa trong gió. Ino và Sai cùng nhau bước chậm rãi giữa dòng người, tay cô cầm que kẹo hồ lô đỏ mọng, còn Sai thì cười dịu dàng nhìn sang.
“Cậu vẫn không thích ăn ngọt nhỉ?” Ino nghiêng đầu hỏi, giọng nũng nịu.
“Không phải không thích,” Sai đáp, giọng đều đều nhưng ánh mắt ấm áp, “chỉ là... thích nhìn cậu ăn hơn.”
Ino bật cười khẽ, má hơi ửng lên. Họ dừng lại trước một gian hàng trò chơi, tay nắm tay như thể chẳng bận tâm đến ai xung quanh.
Đúng lúc ấy, một luồng gió mạnh bất ngờ ập đến, kéo theo làn áo choàng vàng cam lướt nhanh như chớp qua trước mặt họ.
“Naruto!?” Ino ngạc nhiên thốt lên.
Sai cau mày, quay người nhìn theo bóng dáng đang xa dần trong đám đông, rồi nhẹ nhàng cười:
“Cậu ấy đang chạy đến chỗ người quan trọng.”
Ino im lặng vài giây, rồi cũng khẽ cười theo: “Đi nhanh lên đấy... đồ ngốc.”
...
“Đoàng—!!”
Ánh sáng đầu tiên nở rộ trên bầu trời như một đóa cúc vạn thọ cháy rực, thắp lên cả khoảng không phía trên mặt hồ. Mặt nước lay động, phản chiếu sắc cam đỏ như đang bốc cháy. Mọi người xung quanh cùng reo vang: “Bắt đầu rồi!!”
Tiếng kèn trống, tiếng pháo lách tách nối nhau vang lên, len lỏi trong không khí mùi ngọt ngào của quà vặt, tiếng bước chân rộn ràng dọc theo bờ hồ.
Sakura đứng lặng giữa đám đông, gương mặt ngẩng lên đón lấy ánh sáng chói lòa kia. Mắt cô ánh lên màu pháo, long lanh như vừa cười, nhưng miệng lại khẽ thốt:
“Đẹp thật…”
Sakura ngẩng đầu, mắt dõi theo những vệt sáng rực rỡ trên bầu trời, nhưng lòng lại rối bời như dòng người đang chen chúc sau lưng cô.
Pháo hoa nổ giòn tan, từng đợt màu sắc trút xuống như thác ánh sáng, cuốn theo những hồi ức tưởng như đã ngủ yên trong tim.
Cô nghĩ về Sasuke — người con trai mà cô từng theo đuổi cả tuổi thiếu niên.
Một hình bóng lạnh lùng, ít nói, chẳng bao giờ đáp lại những nụ cười hay câu hỏi bối rối của cô.
Một ánh mắt xa xăm luôn hướng về mục tiêu nào đó không ai hiểu được.
Một người... mà càng cố đến gần, cô lại càng thấy mình lạc lõng.
Cô từng gọi đó là "tình yêu". Nhưng giờ nghĩ lại, liệu có phải chỉ là sự ngưỡng mộ? Là một cảm xúc tuổi trẻ dành cho người giỏi giang, bí ẩn, khó với tới?
Liệu có phải... vì cậu ấy là một phần của đội 7, là giấc mơ thời thơ dại, nên cô mới không muốn buông?
Sakura cúi đầu, lòng nặng trĩu. Những cảm xúc đó... đã qua chưa?
Và rồi, giữa những hoài bão khó khăn xuất hiện một tia sáng le lói giữa ký ức mờ nhòe, hình ảnh Naruto dần hiện lên rõ hơn bao giờ hết.
Là cậu bé ồn ào nhưng luôn lặng lẽ để ý đến cảm xúc của người khác.
Là người từng vì cô mà bị thương, từng vì một lời hứa mà nỗ lực tới kiệt sức.
Là người mà bị cả làng xa lánh, nhưng vẫn không lùi bước, luôn kiên trì theo đuổi những ước mơ.
Sakura bỗng thấy khóe mắt cay xè. Không phải vì pháo hoa. Mà vì tim cô, lần đầu tiên thật sự thổn thức vì một điều tưởng như đã biết từ lâu.
Hồi bé, cô nghĩ mình thích Sasuke.
Cô luôn nhìn cậu ấy — lạnh lùng, giỏi giang, một thiên tài cô đơn. Và khi Naruto cứ mãi là thằng nhóc nghịch ngợm luôn cản trở những giây phút riêng của cô và Sasuke, Sakura thấy cậu thật phiền phức.
Nhưng rồi thời gian trôi…
“Sasuke... có thật là mình từng thích cậu không?” – Sakura tự hỏi trong lòng, ánh mắt bàng hoàng như chính mình cũng không rõ câu trả lời.
Hay đó chỉ là sự ngưỡng mộ với một hình ảnh lý tưởng?
Một tiếng pháo hoa nổ vang ngay phía trên đầu, lần này lớn hơn hẳn.
Ánh sáng tím biếc lan tỏa như những cánh hoa nở bung giữa trời đêm, phản chiếu trong mắt Sakura — long lanh và sâu lắng.
Cô ngẩng đầu, lòng khẽ run lên.
Màu tím… màu của yên bình. Màu của kết nối.
Cô chớp mắt, và trong khoảnh khắc ấy — mọi phân vân trong lòng như tan biến.
Sakura chậm rãi nhắm mắt.
“Sakuraaaa!!”
Một tiếng gọi vọng lên từ giữa biển người, rõ ràng, tha thiết — như phá tan cả tiếng pháo hoa lẫn tiếng nhạc xung quanh.
Sakura giật mình quay lại.
Và ngay khi cô còn chưa kịp phản ứng, một bóng người đã lao đến — mạnh mẽ mà ấm áp.
Naruto.
Tim cậu đập mạnh như trống trận. Mồ hôi vẫn còn đọng trên trán, hơi thở dồn dập... nhưng đôi tay thì run run vì xúc động.
“Xin lỗi… tớ đến muộn.” – Naruto thở ra, giọng nghèn nghẹn bên tai cô.
Sakura đứng yên, bàng hoàng. Đôi tay cô buông thõng, để mặc cho cậu ôm — như thể đó là nơi cô vốn thuộc về từ lâu, chỉ là chưa từng dám bước tới.
“Cậu…” – cô thì thầm, nhưng lời nói dừng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh sáng từ quả pháo hoa tiếp theo bùng nổ rực rỡ, nhuộm cả bầu trời thành sắc đỏ và vàng rực rỡ.
Sakura khẽ cười.
Một nụ cười thật nhẹ, nhưng đủ làm tim Naruto lặng đi một nhịp.
“Pháo hoa đẹp thật đấy…”
Naruto vẫn không buông ra.
Trong cái ôm ấy là lời hồi đáp, là những năm tháng chạy song song mà chưa từng chạm được nhau — và giờ đây, cuối cùng họ đã đứng cùng một nơi, nhìn cùng một bầu trời.
Cả hai im lặng, ngước nhìn lên. Giữa tiếng pháo, ánh sáng và tiếng tim đập.
Không cần nói gì thêm.
Vì họ đã hiểu — và đã chọn, từ giây phút này.
End.
...
___