⚠️CHI TIẾT HOÀN TOÀN HƯ CẤU! KHUYẾN CÁO KHÔNG ĂN CẮP CHẤT XÁM, ĐÂY LÀ TRUYỆN NGẮN CỦA GNHUU♡:)⚠️
___
Nguyễn Quang Anh gặp Hoàng Đức Duy vào một ngày mưa.
Đó là kiểu ngày mà cả thành phố như bị phủ bởi một lớp sương xám đục. Những người đi ngang qua nhau đều cúi đầu bước vội, chẳng ai quan tâm đến ai. Quang Anh cũng vậy.
Cho đến khi Đức Duy xuất hiện.
"Cậu đánh rơi ví này."
Giọng nói ấy khiến Quang Anh ngẩng đầu.
Trước mặt cậu là một chàng trai cao ráo, gương mặt điềm tĩnh, đôi mắt đen sâu đến mức khó đoán được đang nghĩ gì.
"À... cảm ơn."
Đức Duy chỉ gật đầu rồi rời đi.
Nhưng có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng vô nghĩa lại là khởi đầu của những bi kịch dài nhất.
Một tháng sau, họ gặp lại.
Lần này là trong một quán cà phê nhỏ.
Đức Duy chủ động ngồi xuống đối diện Quang Anh.
"Trùng hợp thật."
Quang Anh cười.
"Có lẽ vậy."
Cậu không biết rằng đó hoàn toàn không phải trùng hợp.
Đức Duy đã điều tra về cậu từ trước.
Gia đình Quang Anh sở hữu một tập đoàn lớn đang trong giai đoạn chuyển giao quyền lực. Nội bộ hỗn loạn, các cổ đông chia phe đấu đá.
Đức Duy cần tiền.
Rất nhiều tiền.
Mẹ anh đang nằm viện, khoản nợ chồng chất khiến cuộc sống gần như không còn lối thoát.
Một người đã tìm đến anh.
"Nếu tiếp cận được Nguyễn Quang Anh, cậu sẽ nhận được thứ mình muốn."
Đức Duy đồng ý.
Anh biết mình đang bán rẻ lương tâm.
Nhưng với anh khi đó, lương tâm không cứu nổi mẹ mình.
Mọi thứ diễn ra thuận lợi hơn dự kiến.
Quang Anh rất dễ tin người.
Ít nhất là đối với Đức Duy.
Hai người dần thân thiết.
Những buổi tối cùng đi dạo.
Những cuộc trò chuyện kéo dài đến khuya.
Những tin nhắn chúc ngủ ngon.
Từng chút một, Đức Duy bước vào cuộc sống của Quang Anh.
Và từng chút một, Quang Anh bước vào trái tim anh.
Đó là điều Đức Duy không hề mong muốn.
Anh vốn chỉ định lợi dụng cậu.
Nhưng Quang Anh quá chân thành.
Chân thành đến mức đáng thương.
"Anh có từng nghĩ đến tương lai không?"
Một lần nọ Quang Anh hỏi.
"Có."
"Trong tương lai đó... có em không?"
Đức Duy im lặng.
Rất lâu sau mới đáp:
"Có lẽ."
Anh nói dối.
Nhưng ánh mắt Quang Anh lúc ấy lại sáng lên như vừa nhận được cả thế giới.
Điều Đức Duy không biết là Quang Anh cũng đang nói dối.
Từ đầu đến cuối.
Quang Anh đã biết anh tiếp cận mình có mục đích.
Cậu biết người đứng sau Đức Duy là một cổ đông đang muốn lấy cắp dữ liệu nội bộ tập đoàn.
Cậu biết tất cả.
Nhưng cậu không vạch trần.
Bởi vì cậu cũng có mục đích riêng.
Quang Anh cần một con mồi.
Một người đủ gần để những kẻ đứng sau lộ diện.
Và Đức Duy là lựa chọn hoàn hảo.
Vậy nên cậu giả vờ không biết.
Giả vờ yêu.
Giả vờ tin tưởng.
Giả vờ trao cho anh những bí mật mà thực chất chỉ là cái bẫy.
Cho đến một ngày.
Cậu nhận ra mình không còn giả vờ nữa.
Cậu thật sự yêu Đức Duy.
Yêu đến mức bắt đầu sợ hãi.
Con người luôn mắc sai lầm khi đem trái tim đặt vào một ván cờ.
Quang Anh là vậy.
Đức Duy cũng vậy.
Một bên bắt đầu yêu người mình định lợi dụng.
Một bên yêu người mình đang lợi dụng.
Nhưng khác nhau ở chỗ...
Quang Anh lựa chọn tình yêu.
Còn Đức Duy lựa chọn mục đích.
Mọi chuyện đổ vỡ vào cuối năm.
Một tài liệu mật bị đánh cắp.
Cổ phiếu tập đoàn lao dốc.
Các cuộc điều tra nội bộ nổ ra.
Cái tên Hoàng Đức Duy nhanh chóng bị phát hiện.
Đêm đó.
Quang Anh tìm đến căn hộ của anh.
"Vì sao?"
Cậu hỏi.
Đức Duy không trả lời.
"Ít nhất hãy nói với em rằng những ngày qua là thật."
Im lặng.
"Anh từng yêu em không?"
Vẫn là im lặng.
Mưa đập mạnh lên cửa kính.
Quang Anh cảm thấy lạnh đến mức khó thở.
"Chỉ một lần thôi."
Giọng cậu run lên.
"Chỉ cần anh nói anh từng thật lòng một lần."
Đức Duy nhìn cậu.
Đôi mắt ấy đỏ hoe.
Đau đớn.
Tuyệt vọng.
Nhưng cuối cùng anh vẫn nói:
"Không."
Một từ.
Giết chết tất cả.
Quang Anh đứng chết lặng.
Không biết rằng ngay khi từ ấy rời khỏi môi Đức Duy, trái tim anh cũng gần như vỡ vụn.
Bởi đó là lời nói dối cuối cùng.
Lời nói dối tàn nhẫn nhất.
Sau hôm đó, hai người biến mất khỏi cuộc đời nhau.
Đức Duy nhận toàn bộ trách nhiệm.
Người đứng sau được bảo vệ.
Anh nhận số tiền còn lại.
Một khoản tiền đủ cứu mẹ mình.
Nhưng chẳng cứu nổi bản thân.
Mỗi đêm anh đều nhớ đến Quang Anh.
Nhớ nụ cười ấy.
Nhớ ánh mắt ấy.
Nhớ câu hỏi:
"Anh từng yêu em không?"
Đức Duy luôn tự trả lời trong bóng tối.
Có.
Anh yêu.
Yêu đến phát điên.
Nhưng tình yêu ấy đến quá muộn.
Về phía Quang Anh.
Cậu thay đổi hoàn toàn.
Không còn là chàng trai hay cười ngày nào.
Không còn tin ai nữa.
Mọi người đều nghĩ cậu hận Đức Duy.
Chỉ mình cậu biết sự thật.
Cậu chưa từng hận.
Cậu chỉ đau.
Đau vì người mình yêu chưa từng chọn mình.
Đau vì trong cuộc chiến giữa tình yêu và lợi ích...
Mình là kẻ thua cuộc.
Ba năm trôi qua.
Mùa đông lại đến.
Thành phố vẫn lạnh như ngày đầu họ gặp nhau.
Quang Anh nhận được tin Đức Duy bị tai nạn.
Một vụ va chạm nghiêm trọng trên cao tốc.
Khi cậu đến bệnh viện, mọi thứ đã quá muộn.
Người đàn ông nằm trên giường bệnh gầy đi rất nhiều.
Máy móc kêu từng tiếng đơn điệu.
Đức Duy mở mắt.
Nhìn thấy Quang Anh.
Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt anh lần đầu tiên hiện rõ cảm xúc.
Nhẹ nhõm.
"Em đến rồi."
Quang Anh không đáp.
Chỉ đứng đó.
Như một người xa lạ.
"Anh xin lỗi."
Đức Duy thì thầm.
"Câu xin lỗi muộn rồi."
"Anh biết."
Một khoảng lặng kéo dài.
Đức Duy khó nhọc hít thở.
"Ngày đó... anh nói dối."
Quang Anh khựng lại.
"Anh từng yêu em."
Nước mắt cậu bất giác rơi xuống.
Ba năm.
Ba năm chờ đợi.
Ba năm đau đớn.
Cuối cùng cũng nghe được câu nói ấy.
Nhưng quá muộn.
Quá muộn rồi.
"Em biết."
Đức Duy sững người.
"Em biết từ lâu."
Quang Anh cười.
Một nụ cười đầy nước mắt.
"Người nói dối quá nhiều thường không nhận ra lúc mình thật lòng."
Đức Duy bật khóc.
Lần đầu tiên trong đời.
Anh khóc.
Như một đứa trẻ.
"Cho anh cơ hội được không?"
Quang Anh lắc đầu.
Nhẹ nhàng.
Dứt khoát.
"Em đã cho anh rất nhiều cơ hội."
Trái tim Đức Duy chìm xuống.
Anh hiểu.
Mọi thứ thật sự kết thúc rồi.
Không còn cách nào cứu vãn nữa.
Rạng sáng hôm đó.
Đức Duy qua đời.
Không ai biết lời cuối cùng của anh là gì.
Chỉ có Quang Anh nghe thấy.
Rất khẽ.
"Anh yêu em."
Ba chữ.
Đến muộn hơn tất cả.
Sau tang lễ.
Quang Anh đứng một mình trước mộ anh.
Tuyết nhân tạo từ lễ hội cuối năm bay lất phất trong gió.
Cậu đặt xuống một bó hoa trắng.
Rất lâu sau mới lên tiếng:
"Em cũng yêu anh."
Gió thổi qua.
Không ai trả lời.
Người duy nhất cậu muốn nghe đã không còn nữa.
Cuộc tình của họ bắt đầu bằng dối trá.
Kéo dài bằng lợi dụng.
Kết thúc bằng hối hận.
Không ai hoàn toàn vô tội.
Không ai hoàn toàn đáng trách.
Hai con người đều bước vào mối quan hệ ấy với mục đích riêng.
Nhưng cuối cùng chỉ có một người học được cách yêu.
Và một người nhận ra mình đã yêu khi không còn cơ hội giữ lấy.
Mùa đông năm ấy vẫn tiếp tục.
Thành phố vẫn đông đúc.
Người ta vẫn yêu nhau rồi rời xa nhau.
Chỉ có Quang Anh biết rằng trong cuộc đời này, có một người đã mang theo lời yêu xuống tận nấm mồ.
Và có một người sẽ mang theo nỗi đau ấy suốt quãng đời còn lại.
Bởi đôi khi, bi kịch lớn nhất không phải là không yêu.
Mà là yêu nhau...
Khi mọi thứ đã quá muộn.