Tâm Đan đang cố gắng tập trung nhớ kiến thức cũ để giải các câu Hình thì có một bóng người xuất hiện ngồi xuống bên cạnh cô, cậu đặt quyển vở lên bàn:
“Cậu là học sinh mới đấy à?”
Tâm Đan theo phản xạ quay qua nhìn, cô nhíu mày có chút khó chịu vì Tâm Đan không thích ai làm phiền mình khi cô đang tập trung:
“Cậu...!”
Tâm Đan ngơ ngác nhìn Nhật Minh:
“Cậu cũng học ở đây à?”
Nhật Minh lấy bút và chép bài vào vở của mình:
“Tại sao tớ không thể học ở đây? Tớ học ở đây lạ lắm à?”
Nhật Minh bắt chước giọng điệu của Tâm Đan, cô nghe có chút kỳ quái nhưng không biết nó kỳ chỗ nào, cô nhìn chiếc bàn trống phía sau mình:
- Sao cậu không ngồi ở bàn phía sau?
Nhật Minh lướt nhìn thấy đề kiểm tra Tâm Đan đang làm và quay lại chép bài của mình:
- Tớ bị cận, ngồi xa quá không thấy!
Tâm Đan phát hiện hôm nay Nhật Minh có đeo một cặp kính cận đen tròn oval, nhớ lại hôm ở siêu thị thì cậu cũng có đeo. Có lẽ cậu ấy bị cận nên ngồi xa sẽ khó nhìn thấy bảng thật. Tâm Đan quay lại tiếp tục làm bài của mình. Tâm Đan đang loay hoay với câu toán Hình thì có tờ giấy nháp đã ghi sẵn lời giải đưa sang, đặt lên trên phía tờ đề kiểm tra của Tâm Đan. Cô nàng ngơ ngác nhìn lời giải trên giấy nháp rồi nhìn sang người ngồi bên cạnh. Nhật Minh vẫn vờ như không thấy biểu cảm ngạc nhiên của Tâm Đan, tiếp tục chép bài tập trên bảng:
- Đó chỉ là một cách giải khác của tớ, cậu có thể tham khảo và chọn một cách giải tương tự!
Tâm Đan chậm một nhịp để hiểu được ý trong lời nói của Nhật Minh:
- Ừm, tớ cảm ơn!
Một lúc thì cũng đến giờ nộp bài, thầy giáo thu bài, rất nhanh thì thầy đã trả bài làm lại cho Tâm Đan:
“Nhật Minh, em giúp bạn giải lại các bài mà thầy đã đánh dấu!”
Tâm Đan cầm tờ đề mà mình đã giải, con sáu đỏ chói loá nằm nổi bật trên tờ đề giấy trắng, phần Đại số thì điểm không lệch bao nhiêu nhưng phần Hình học thì Tâm Đan bị lệch khá nặng, Tâm Đan thở dài, Nhật Minh nhìn tờ đề trên tay Tâm Đan:
“Cậu xem lại, chỗ nào chưa rõ thì mình sẽ chỉ lại cho cậu!”
Tâm Đan thở dài, nằm gục xuống bàn, có chút thất vọng:
“Tớ không biết, dường như không có câu nào tớ hiểu cả!”
Nhật Minh cầm tờ đề kiểm tra cẩn thận xem lại giúp Tâm Đan:
“Có một số kiến thức có lẽ cậu quên, mình sẽ ghi lại bên cạnh, cậu xem lại rồi áp dụng vào xem thử!”
Tâm Đan nghe vậy thì có động lực, cô bật dậy nhìn Nhật Minh cẩn thận ghi lại công thức bên cạnh và làm dấu những chỗ mà Tâm Đan giải sai. Khi nhìn Nhật Minh sửa bài giúp cô, các ngón tay chuyển động linh hoạt khi anh viết lời giải, Tâm Đan bỗng có chút cảm giác rung động. Thoắt một cái thì anh đã ghi xong:
“Cậu xem lại đi, có chỗ nào chưa hiểu thì hỏi lại tớ!”
Tâm Đan chăm chú nhìn lời giải mà Nhật Minh đã giải lại giúp, những sợi tóc dài của Tâm Đan bị máy quạt thổi, vô tình chạm vào các ngón tay của anh. Nhật Minh nhìn Tâm Đan chăm chú xem lại lời giải, chốc lát thì cô nhíu mày, chốc lát thì cô bặm môi, phồng má trông khá giống các con loppy. Nhật Minh nhìn cô lẩm bẩm công thức.