Haizz hôm nay tui sẽ kể cho mn nghe cái câu chuyện này của tui nay chơi thể loại tâm trạng 1 tí nhé giờ vô thôi.
Hồi lúc tui còn nhỏ tầm khoảng 5t gì đó là ông ngoại tui mất do bệnh phổi, tui cx chả bt là vì sao tui lại thức đúng lúc ông ngoại tui ra đi tầm khoảng đc 1 tiếng mấy, tui thức lúc 3 giờ sáng giờ của ma quỷ hay hiện lên, tui ko bt ai đó thúc dục tui là Thư ơi thức đi Thư ơi thức đi rồi lúc đó tui mở mắt ra ko thấy ai hết, tui có cái cảm giác gì đó khó tả lắm giờ hỏi tui, tui cx chả bt cảm giác đó là cảm giác gì, xong tui đi ra ngoài thì tui thấy cha tui cầm bấm cái đt để lm gì ă lúc đó tui cx thắc mắc là tại sao giờ này cha mình qua nhà lm gì, tui ko nhớ là tui có hỏi cha tui cái gì ko tại lâu quá quên r, xong thì tui bước ra đằng trc ln là tui thấy mẹ tui ngồi niệm Phật còn ông ngoại tui thì nằm trên ghế bố, tui cx ko nhớ cái gì hết tui ko bt tui có hỏi mẹ tui cái gì ko, đôi khi tui lại hỏi là tại sao lúc tui bt là ông ngoại tui mất là tui lại ko khóc, tại sao tui ko khóc chứ, cái câu hỏi đó đi theo tui đến tận bâyh, tới sáng là cậu 2 tui về tới nhà, kiểu giống như cậu 2 tui xui xui sao ă, xe thì về nó bị cái gì ă, r tới bến xe ở quê thì chỉ cần trung chuyển là tới nhà r nhưng bữa đó là xe ko chạy thế là bắt buộc phải bắt xe ôm, mà xe ôm ko có ln thì cậu 2 tui lội bộ, hên là lúc đang đi thì gặp cậu 3 nên cậu 3 chở về, về r thì chỉ đc nhìn mặt thôi chứ ko đc nói gì cả, nhà tui ai ai cx rơi vào trầm tư, rơi vào tâm trạng ko ai muốn nói chuyện cả, sau khi chôn ông xong thì tui kể từ đó ko đc ai bên vực mỗi khi bị la, ko đc ai cho kẹo si gum để nhai chung nữa, những món ăn hồi đó mà tui ăn với ông ngoại tui thì bâyh tui ko ăn nữa, bởi vì tui ko muốn những kỉ niệm đó quay lại trong đầu tui, quay lại thì tui buồn nhớ những lúc ông ngoại tui cho ăn, cho nghịch phá.
Giờ thì cx đã 8 năm kể từ ông mất, lúc tui vào lớp 1 đc lãnh thưởng từ chỉ bt khoe với mẹ, ngoại chứ ko đc khoe với ông ngoại, giờ tui đã lớp 8 đã trưởng thành r, sắp cuối cấp 2 r mà chưa ngày nào tui quên hình dáng nhỏ con, xương nhỏ, người gầy của ông ngoại tui hết. Nếu thời gian mà có quay lại thì xin cho tui quay lại lúc tui còn nhỏ 4t để tui có thể báo hiếu đc cho ông phần nào...
Ta nói nó suy lắm mn ạ...
Kí tên.
Đỗ Thị Anh Thư.