🚀 Tên Truyện : Bóng Tối Trên Hành Tinh Xanh
Tác giả: Nolan Basil Bevis
Giải trí;Luân lý
Tác giả : Nolan Basil Bevis ( Star )
Thể loại : Viễn tưởng
________________⋆⋆⋆⋆⋆𖤓⋆⋆⋆⋆⋆_________________
Chương 1: Lời Thì Thầm Từ Vực Thẳm
Năm 2742, Trái Đất chỉ còn là một ký ức xa xăm, một viên bi xanh-trắng đã kiệt sức. Loài người giờ đây sống trong những thành phố vòm bằng tinh thể trên các mặt trăng và hành tinh khác.
Trên Tycho-7, một mặt trăng băng giá quay quanh gã khổng lồ khí xanh lơ Kepler-186f, Kaelen - một thợ săn phế liệu công nghệ 24 tuổi - đang lặn sâu vào "Vùng Vô Cực", bãi rác không gian lớn nhất thiên hà. Bộ đồ phản lực của cô rít lên khi cô lướt qua những xác tàu mục nát và những mảnh vỡ kim loại trôi nổi.
Đột nhiên, bộ cảm biến của cô phát ra tiếng bíp điên cuồng. Không phải là tín hiệu của tàu cũ hay kim loại quý, mà là một tín hiệu năng lượng chưa từng thấy. Nó phát ra từ lõi của một mảnh thiên thạch lớn, đen kịt, lơ lửng như một cái bia mộ giữa biển sao.
Kaelen đáp xuống tảng đá. Dưới lớp băng bụi dày, một vật thể hình hộp màu đen tuyền hiện ra. Nó không phản chiếu ánh sáng, như thể đang nuốt chửng mọi photon xung quanh. Khi Kaelen đưa máy quét đến gần, một giọng nói thầm thì, lạnh lẽo và không rõ giới tính, vang lên trực tiếp trong đầu cô, vượt qua mọi lớp bảo vệ tần số:
"Chúng ta đã chờ đợi..."
💫 Chương 2: Tinh Thể Ác Mộng
Kaelen đã mang chiếc hộp đen về căn cứ bí mật của mình - một trạm chuyển tiếp cũ trên vành đai tiểu hành tinh. Cô dành ba ngày để cố gắng mở nó, nhưng kim loại của nó cứng hơn cả Hợp kim Zeron-9.
Vào đêm thứ tư, chiếc hộp tự mở. Bên trong không có mạch điện hay chip xử lý. Chỉ có một tinh thể nhỏ hình chóp, màu đen khói, đang rung động nhẹ.
Khi ngón tay Kaelen chạm vào nó, một luồng ký ức cưỡng bức ập vào tâm trí cô.
Cô thấy:
* Những nền văn minh cổ đại của thiên hà bị nuốt chửng.
* Những hạm đội tàu chiến vĩ đại tan chảy như sáp dưới sức mạnh không tên.
* Và kinh hoàng nhất, cô thấy một sinh vật khổng lồ, là sự kết hợp của ánh sáng và bóng tối, mà loài người đã gọi là "The Void Weaver" (Kẻ Dệt Vực Thẳm), đang ngủ yên ở trung tâm thiên hà, và tinh thể này là chìa khóa để đánh thức nó.
Tinh thể không phải là một công tắc. Nó là một lời mời gọi.
🛡️ Chương 3: Tiếng Vọng của Sự Sống
Kaelen nhận ra mình đang giữ một thảm họa diệt vong. Cô không thể giao nó cho Chính phủ Liên bang Thiên hà (Galactic Federation) - họ sẽ nghiên cứu nó, và rồi, vô tình kích hoạt lời mời gọi.
Cô nhớ lại lời dạy của cha mình, một nhà khảo cổ học đã mất: "Mọi thứ vĩ đại đều có một điểm yếu nằm ở gốc rễ của nó."
Kaelen quyết định sử dụng chiếc hộp để truyền một thông điệp cảnh báo. Nhưng thay vì một thông điệp kỹ thuật số, cô đã dùng bộ chuyển đổi năng lượng của chiếc hộp để gửi đi một tín hiệu mang tần số cảm xúc thuần khiết – một tổ hợp của nỗi sợ hãi và hy vọng - thẳng vào Vực Thẳm.
Cô không nhắm đánh thức Kẻ Dệt Vực Thẳm, mà là một cái gì đó khác.
Khi tín hiệu va chạm với tâm thiên hà, Kaelen nhìn qua kính viễn vọng:
Không phải bóng tối đáp lại.
Mà là ánh sáng.
Một làn sóng năng lượng màu xanh lục bảo, ấm áp và sống động, xuất hiện từ phía bên kia của thiên hà, phản ứng lại tần số hy vọng mà cô đã gửi. Đó là một thực thể chống lại bóng tối, một người bảo vệ đã ngủ yên cho đến khi nó cảm nhận được sự sống thực sự đang bị đe dọa.
Sự cân bằng đã bị phá vỡ. Cuộc chiến không gian vĩ đại nhất chưa từng thấy, giữa Bóng tối Cổ xưa và Ánh sáng Mới, sắp bắt đầu, và tất cả đều phụ thuộc vào một thợ săn phế liệu cô độc và tinh thể đen trong tay cô.
Bạn muốn tôi tiếp tục câu chuyện này với cuộc chiến giữa Kẻ Dệt Vực Thẳm và người bảo vệ Ánh sáng, hay muốn bắt đầu một câu chuyện viễn tưởng mới?
💥 Chương 4: Tiếng Chuông Báo Tử
Sóng ánh sáng xanh lục bảo lan tỏa khắp không gian, chạm đến rìa hệ thống Kepler-186f chỉ trong vài phút. Đối với Kaelen, nó giống như một hơi ấm xa xôi, xua tan cái lạnh kinh niên của Tycho-7. Nhưng đối với Chính phủ Liên bang Thiên hà (Galactic Federation), đó là một sự xâm phạm không thể chấp nhận.
Hạm đội Praetorian tinh nhuệ của Liên bang, đứng đầu bởi Đô đốc K'thar tàn bạo, ngay lập tức điều động. Họ không biết về Kẻ Dệt Vực Thẳm (Void Weaver) hay tinh thể đen, họ chỉ thấy một thực thể ngoài hành tinh chưa được phân loại đang tạo ra một hiện tượng năng lượng khổng lồ.
> "Bắn! Loại bỏ mối đe dọa này trước khi nó gây ra sự hoảng loạn cấp độ Alpha!" K'thar gầm lên từ khoang chỉ huy của chiến hạm The Imperator.
>
Hàng ngàn tia laser và tên lửa phản vật chất lao vào bức màn ánh sáng. Nhưng khi chúng chạm tới, chúng không gây ra tiếng nổ. Chúng chỉ đơn giản là tan biến, như bụi bị cuốn vào một cơn gió ấm áp.
Thực thể Ánh sáng, dường như đã nhận ra sự hung hăng của con người, không trả đũa. Thay vào đó, nó tạo ra một lớp khiên năng lượng trong suốt bao bọc các thành phố vòm của loài người, như một hành động bảo vệ.
Nhưng hành động đó đã quá muộn. Tín hiệu hy vọng mà Kaelen gửi đi đã kích hoạt mặt đối lập của nó.
Từ trung tâm thiên hà, Vực Thẳm đã thức tỉnh.
🌑 Chương 5: Ác Mộng Hình Học
Sự thức tỉnh không phải là một vụ nổ ánh sáng mà là một sự im lặng khủng khiếp.
Một vết rách hình học màu đen, không phải lỗ đen, xuất hiện trên bầu trời. Nó không hút vật chất, nhưng nó bẻ cong ánh sáng theo những góc độ phi Euclidean, khiến các vì sao lân cận dường như bị méo mó thành những hình thù kinh dị.
Từ vết rách đó, những vật thể kỳ lạ bắt đầu trôi ra:
* Những kiến trúc vô hình: Các khối cấu trúc khổng lồ, được làm từ vật chất mà bộ cảm biến của Kaelen không thể đăng ký, chúng chỉ hiện ra dưới dạng những vùng lạnh lẽo tuyệt đối giữa các vì sao.
* Kẻ Dệt Vực Thẳm: Thực thể đó không có hình dạng cố định. Nó là một làn sóng đen trôi chảy, bao quanh bởi những sợi tơ năng lượng màu tím than. Nó không di chuyển nhanh, nhưng sự hiện diện của nó đã khiến động cơ đẩy phản lực của các tàu gần đó bị ngắt kết nối.
Đô đốc K'thar, lần đầu tiên trong đời, cảm thấy sự sợ hãi. Lớp khiên xanh của Thực thể Ánh sáng giờ đây trở thành lòng tốt duy nhất bảo vệ hạm đội của ông.
Kaelen, vẫn ở trạm chuyển tiếp của mình, nhận thấy tinh thể đen trong tay cô đang phát ra một tiếng vo vo đau đớn. Nó đang cố gắng liên lạc với chủ nhân của nó – Kẻ Dệt Vực Thẳm.
Cô biết mình phải hành động. Nếu tinh thể trở về Vực Thẳm, toàn bộ thiên hà sẽ bị nhấn chìm.
💡 Chương 6: Giao Điểm Rung Động
Kaelen, sử dụng năng lượng còn sót lại của trạm, phóng con tàu phế liệu đã được sửa đổi của mình về phía hạm đội Liên bang. Cô biết mình cần sự giúp đỡ của họ, dù họ sẽ cố gắng bắt giữ cô.
Khi cô bay qua mặt trăng băng giá, Kaelen đặt tinh thể đen lên một bộ cộng hưởng năng lượng mà cô đã chế tạo vội vã. Cô không thể phá hủy nó, nhưng cô có thể làm một việc khác: Đảo ngược dòng chảy năng lượng của nó.
Thay vì để tinh thể gửi lời mời gọi, cô sẽ buộc nó phát ra một tín hiệu chặn đứng - một tần số nhiễu loạn sẽ làm gián đoạn sự giao tiếp của Kẻ Dệt Vực Thẳm.
Khi cô kích hoạt bộ cộng hưởng, tiếng vo vo của tinh thể biến thành một tiếng kêu chói tai, và một luồng năng lượng màu đen bắt đầu bắn ra ngoài.
Đúng lúc đó, Thực thể Ánh sáng phản ứng lại. Nó không tấn công Kaelen, mà nó gửi một tia sáng xanh lục bảo mỏng manh, dịu dàng, tiếp xúc với luồng năng lượng đen.
Hai luồng năng lượng – Ánh sáng Hy vọng và Bóng tối Mời gọi – va chạm, tạo ra một Giao điểm Rung động mạnh đến mức làm rung chuyển cả vành đai tiểu hành tinh.
Kaelen cảm nhận được hai giọng nói đang chiến đấu trong tâm trí mình:
* Giọng nói đen (Vực Thẳm): "Ngươi chỉ là hạt bụi. Năng lượng của ngươi sẽ thuộc về sự im lặng vĩnh cửu..."
* Giọng nói xanh (Ánh sáng): "Niềm tin... Sức mạnh... Bảo vệ..."
Cuộc chiến không còn là trên không gian. Nó là cuộc chiến giành lấy ý chí của Kaelen. Cô đã vô tình trở thành cầu nối, là người quyết định ai sẽ chiến thắng.
Cô siết chặt tay lái, tập trung vào mục tiêu duy nhất: Giữ vững tần số chặn đứng!
Bạn muốn biết: Kaelen có thành công duy trì sự cân bằng để phong ấn Kẻ Dệt Vực Thẳm, hay cô sẽ phải hy sinh để cho phép Thực thể Ánh sáng giành chiến thắng?
⏳ Chương 7: Lựa Chọn Của Người Thợ Săn
Tiếng kêu chói tai từ tinh thể đen tăng vọt, hòa quyện với tiếng vo ve êm dịu nhưng kiên quyết của luồng sáng xanh lục bảo. Kaelen cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Cuộc chiến giành giật tần số đang xé nát tâm trí cô.
Giọng nói của Kẻ Dệt Vực Thẳm trở nên dữ dội hơn, cố gắng phá vỡ sự kháng cự của cô bằng những lời hứa hão huyền:
"Hãy thả lỏng... Ngươi sẽ trở thành Nữ Hoàng Bóng Tối, cai trị những gì còn sót lại... Quyền năng là của ngươi..."
Giọng nói của Thực thể Ánh sáng chỉ là những rung động:
"Không phải quyền lực... mà là Liên kết... Con người cần một tia lửa. Hãy trở thành ngọn hải đăng..."
Kaelen nhận ra Vực Thẳm đang tìm cách chiếm lấy ý chí của cô, sử dụng cô như một công cụ. Trong khi đó, Ánh sáng không muốn điều khiển cô, mà chỉ muốn kết nối với cô, để sử dụng tinh thần con người làm chất xúc tác.
Tay Kaelen run rẩy trên bảng điều khiển. Cô đã có thể tăng năng lượng để phá hủy tinh thể, nhưng điều đó sẽ gây ra một vụ nổ hủy diệt hệ thống Kepler-186f và giết chết hàng triệu người trong các thành phố vòm. Cô không thể làm điều đó.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ tàu. Hạm đội Praetorian của Đô đốc K'thar, nhận thấy cuộc chiến giữa hai thực thể, đã ngừng bắn. Họ đang lơ lửng, kinh hoàng, mắc kẹt giữa hai thế lực vĩ đại.
Kaelen đưa ra quyết định.
Cô không chọn hủy diệt. Cô không chọn đầu hàng.
Cô chọn tích hợp.
🔗 Chương 8: Cầu Nối Cân Bằng
Kaelen tắt bộ cộng hưởng năng lượng. Thay vì truyền tín hiệu chặn đứng, cô hạ thấp lớp chắn bảo vệ của con tàu và, bằng ý chí thuần túy, điều khiển hai luồng năng lượng — Ánh sáng xanh và Bóng tối đen — chảy qua chính cô.
Cơ thể cô bốc cháy dữ dội trong ánh sáng đen và xanh. Cô cảm thấy mọi tế bào đang được tái cấu trúc, cô không phải đang bị hủy diệt, mà đang được hợp nhất với cả hai thực thể.
Khoảnh khắc đó, Kaelen không còn là thợ săn phế liệu Kaelen. Cô trở thành Kaelen-Nexus (Kaelen-Giao điểm).
Tinh thể đen trong tay cô biến mất hoàn toàn, không nổ, không tan chảy, chỉ đơn giản là hòa tan vào sự tồn tại mới của cô. Cô đã hấp thụ chìa khóa của Vực Thẳm.
Sự thay đổi này gây ra một phản ứng dây chuyền:
* Kẻ Dệt Vực Thẳm (The Void Weaver) gầm lên một tiếng "âm thanh" không phải âm thanh, đầy sự bối rối và giận dữ vì đã mất đi mồi nhử. Nó bắt đầu rút lui chậm rãi vào vết rách hình học, nhưng không phải vì thất bại, mà vì lời mời gọi của nó đã bị vô hiệu hóa.
* Thực thể Ánh sáng (The Light Entity) cũng lùi lại. Nó đã truyền tải thông điệp của mình. Nó đã tìm thấy người đại diện.
Vết rách hình học đóng lại. Sóng ánh sáng xanh biến mất. Mọi thứ trở lại bình thường... nhưng không phải là Kaelen.
Cô lơ lửng giữa không gian trong con tàu của mình, cơ thể cô giờ đây phát ra một ánh sáng mờ nhạt, trung tính, không xanh không đen, mà là màu hổ phách – màu của sự cân bằng mới.
🌟 Chương 9: Người Giữ Cân Bằng
Đô đốc K'thar cử một đội đổ bộ lên con tàu phế liệu của Kaelen. Họ tìm thấy cô bất tỉnh, nhưng hoàn toàn bình an. Điều đáng ngạc nhiên là: họ không thể chạm vào cô. Xung quanh cô là một trường năng lượng mỏng, tĩnh điện, ngăn cách cô với thế giới vật chất.
Khi Kaelen tỉnh dậy trong một buồng giam cao cấp của The Imperator, cô đã khác. Cô có thể nghe thấy những suy nghĩ của mọi người trên tàu. Cô có thể di chuyển vật chất bằng ý chí. Quan trọng nhất, cô biết ngôn ngữ vũ trụ—ngôn ngữ của năng lượng, của sự sống và của sự im lặng.
K'thar bước vào, khuôn mặt ông ta vẫn đầy sự hoài nghi nhưng cũng có chút sợ hãi.
> "Ngươi là cái gì? Ngươi đã làm gì với thực thể đó?" ông ta hỏi một cách thận trọng.
>
Kaelen mỉm cười, một nụ cười vừa mệt mỏi vừa quyền năng.
> "Tôi là Kaelen. Và tôi là người giữ chìa khóa. Tôi đã không tiêu diệt Vực Thẳm, thưa Đô đốc. Tôi đã tắt tiếng nó. Nhưng nó sẽ quay lại. Và khi nó làm vậy, nó sẽ không còn tìm kiếm một tinh thể. Nó sẽ tìm kiếm tôi."
>
Cô đứng dậy, và dù cánh cửa buồng giam vẫn khóa, cô nhẹ nhàng tan biến vào không khí, xuất hiện trở lại trên buồng lái trống rỗng của mình.
Kaelen-Nexus giờ đây là người canh gác mới của thiên hà. Cô phải sử dụng sức mạnh mới này để duy trì sự cân bằng tinh tế giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và sự im lặng, mãi cho đến khi Vực Thẳm quyết định thử thách cô một lần nữa.
Bạn muốn tôi kết thúc câu chuyện tại đây, hay muốn khám phá một cuộc phiêu lưu khác của Kaelen-Nexus khi cô bắt đầu nhiệm vụ duy trì trật tự mới trong thiên hà?
🌌 Chương 10: Sứ Mệnh Cô Độc (The Solitary Mandate)
Sự biến mất của Kaelen-Nexus khỏi The Imperator đã gây ra sự hỗn loạn lớn. Đô đốc K'thar, dù sợ hãi, vẫn báo cáo lên Liên bang Thiên hà rằng họ đã chạm trán một thực thể cấp độ Omega – một mối đe dọa vũ trụ không thể kiểm soát. Tuy nhiên, không ai dám truy đuổi cô.
Kaelen quay trở lại trạm chuyển tiếp cũ của mình, giờ đây nó đã trở thành một đài quan sát vũ trụ cá nhân. Sức mạnh hợp nhất không chỉ cho cô khả năng ngoại cảm và dịch chuyển tức thời, mà còn cho phép cô cảm nhận được những vết thương của không gian – những nơi mà Vực Thẳm (The Void Weaver) đã gây ra sự bất ổn.
Nhiệm vụ của cô không phải là chiến đấu, mà là chữa lành.
Nhiều năm trôi qua. Kaelen-Nexus đã đi khắp các hệ sao, âm thầm sửa chữa những rạn nứt trong trường năng lượng vũ trụ.
* Cô ngăn chặn các tinh vân trở nên quá dày đặc, có thể trở thành ổ chứa cho bóng tối.
* Cô cân bằng năng lượng của các ngôi sao sắp tắt, ngăn chúng tạo ra các xung hấp dẫn bất thường.
* Cô thậm chí còn thì thầm vào tâm trí các nhà khoa học và lãnh đạo chính trị, gieo mầm ý tưởng về sự hợp tác và hòa bình để ngăn chặn sự hỗn loạn nội bộ – nguồn thức ăn ưa thích của Vực Thẳm.
Cô trở thành một huyền thoại thầm lặng – Bóng ma Hổ phách – người xuất hiện và biến mất, để lại phía sau sự bình yên.
🧘 Chương 11: Sự Thử Thách Cuối Cùng
Vào năm 2767, sau hai mươi lăm năm duy trì hòa bình mong manh, Kaelen cảm nhận được một sự dịch chuyển trong Vực Thẳm. Nó không còn ngủ yên. Nó đang tiến hóa cách tiếp cận của mình.
Vực Thẳm đã nhận ra rằng nó không thể lấy lại tinh thể (chìa khóa) từ Kaelen. Vì vậy, nó quyết định tạo ra một chìa khóa mới – thông qua sự đau khổ lớn nhất của loài người.
Nó bắt đầu tập trung năng lượng vào một hành tinh mà Kaelen không thể chạm tới: Trái Đất cũ.
Trái Đất đã bị bỏ hoang, nhưng các hệ thống tự động vẫn hoạt động, duy trì một số khu vực sống cổ xưa. Vực Thẳm không muốn tiêu diệt nó. Nó muốn biến nó thành một vật chứa - một cột thu phát năng lượng để thu hút bóng tối từ các thiên hà khác.
Kaelen đến hệ Mặt Trời. Cô nhìn thấy Trái Đất qua lớp kính tàu: một viên ngọc xanh-nâu xinh đẹp, nhưng đang bị bao phủ bởi một mạng lưới năng lượng màu xám mỏng manh – sự ô nhiễm tinh thần và cảm xúc của Kẻ Dệt Vực Thẳm.
Cô biết đây là cuộc chiến cuối cùng. Cô không thể sử dụng sức mạnh trực tiếp để tấn công Vực Thẳm, vì cô là sự cân bằng. Nếu cô tấn công bóng tối, cô sẽ phá hủy cả ánh sáng trong mình.
💖 Chương 12: Di Sản Của Sự Sống
Kaelen đáp xuống một đỉnh núi ở dãy Himalaya cũ. Cô đứng trên nơi từng là mái nhà của nhân loại, đối diện với mạng lưới xám đang bao phủ hành tinh.
"Ngươi không thể thắng!" Giọng nói của Vực Thẳm gầm lên trong tâm trí cô, yếu ớt nhưng đầy đe dọa. "Ngươi là sự cân bằng. Nếu ngươi cố gắng ngăn chặn ta, ngươi sẽ tự xé nát mình!"
Kaelen mỉm cười, ánh sáng hổ phách trên người cô bừng lên.
> "Ngươi nói đúng. Ta là sự cân bằng," cô thì thầm. "Nhưng sự cân bằng không có nghĩa là đứng yên. Sự cân bằng có nghĩa là lựa chọn những gì cần được bảo tồn."
>
Cô không tấn công mạng lưới xám. Thay vào đó, Kaelen-Nexus truyền toàn bộ năng lượng hổ phách của mình vào lõi của Trái Đất. Cô không phá hủy chìa khóa mới. Cô thay thế nó.
Năng lượng hợp nhất của cô – ánh sáng và bóng tối được kiểm soát – tràn ngập toàn bộ hành tinh. Nó không phải là một vụ nổ, mà là một sự tĩnh lặng mạnh mẽ.
Năng lượng của Kaelen thay thế mạng lưới xám bằng một lớp chắn rung động thuần khiết – một niềm tin vĩnh cửu vào sự sống, vào khả năng hồi sinh của nhân loại, được truyền thẳng vào Vực Thẳm.
Kẻ Dệt Vực Thẳm không thể chịu đựng được. Nó không sợ sự thù ghét hay bạo lực, mà nó sợ Niềm Hy Vọng Không Thể Phá Hủy. Sự truyền năng lượng này giống như một loại thuốc độc tinh thần đối với nó.
Với một tiếng rên rỉ kinh hoàng cuối cùng, Vực Thẳm hoàn toàn rút lui khỏi thiên hà. Vết rách hình học của nó biến mất vĩnh viễn, được phong ấn không phải bởi sức mạnh, mà bởi tình yêu không điều kiện mà Kaelen đã truyền vào nơi bắt đầu của nhân loại.
🕊️ Chương 13 : Ánh Sáng Mới ( Kết Thúc )
Khi năng lượng hổ phách rút hết khỏi cơ thể, Kaelen-Nexus lại trở thành Kaelen – một người phụ nữ 49 tuổi, mệt mỏi nhưng thanh thản, đứng trên một đỉnh núi. Sức mạnh vũ trụ đã biến mất. Cô lại là một thợ săn phế liệu.
Nhưng Trái Đất đã thay đổi. Nó được bao bọc bởi một hào quang vô hình. Nguồn năng lượng hổ phách cô để lại đã khôi phục bầu khí quyển, làm sạch đất đai, và quan trọng hơn, nó đã gửi một thông điệp tới tất cả các thành phố vòm của nhân loại:
"Đã đến lúc trở về nhà."
Các thế hệ sau, Trái Đất lại được tái sinh, trở thành trung tâm của thiên hà, không phải vì sức mạnh quân sự hay công nghệ, mà vì sự kiên cường và khả năng hồi phục được truyền bởi Kaelen.
Còn Kaelen? Cô lặng lẽ trở về Tycho-7. Cô trở lại nghề cũ, săn tìm những mảnh vụn tàu cũ, không bao giờ kể về cuộc chiến cô đơn của mình. Nhưng mỗi đêm, khi cô nhìn lên bầu trời, cô biết: Mảnh vỡ quan trọng nhất mà cô từng tìm thấy không phải là kim loại quý, mà là một chút hy vọng trong vực thẳm.
Câu chuyện đã kết thúc! Bạn cảm thấy thế nào về hành trình của Kaelen, Người Giữ Cân Bằng?
END
Đặt Bút : Nolan Basil Bevis ( Star )