Đêm ấy, Trần Sử mới mười hai tuổi.
Đó không phải một đêm đặc biệt — cho đến khi mẹ cậu không còn xuất hiện nữa. Không tiếng la hét, không dấu hiệu giằng co, chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn nhà cũ kỹ. Trong bóng tối, Trần Sử bắt đầu nghe thấy những âm thanh kỳ lạ, nhìn thấy những hình ảnh không nên tồn tại, và cảm nhận được một nỗi sợ vượt quá khả năng hiểu biết của một đứa trẻ.
Từ khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa thực tại và ảo giác dần tan vỡ, mở ra cánh cửa đầu tiên dẫn Trần Sử vào cơn ác mộng không lối thoát — nơi sự mất tích của mẹ không chỉ là khởi đầu, mà còn là dấu mốc cho sự sụp đổ của chính tâm trí cậu.