Tôi thích cậu từ năm mười sáu tuổi.
Không phải kiểu thích ồn ào, mà là:
Nhớ giờ cậu tan học
Để dành mấy câu chuyện cười cho lúc cậu buồn
Luôn là người ở đó, nhưng không bao giờ là người được chọn
Cậu biết.
Cậu chưa từng hỏi, nhưng cũng chưa từng từ chối.
Những lúc cậu cô đơn, cậu tìm tôi.
Những lúc cậu ổn rồi, tôi tự rút lui.
Tôi quen với việc:
“Chỉ cần cậu cần, là đủ.”
Bạn bè bảo tôi ngốc.
Tôi cười.
Vì tôi biết, mình đang đợi một người không hề đứng yên.
Một ngày, tôi thích người khác.
Không mãnh liệt, không đau đớn.
Chỉ là nhẹ nhõm.
Tôi không còn:
Nhắn tin trước
Chờ cậu trả lời
Bỏ dở cuộc sống của mình vì cậu
Lúc đó, cậu hỏi:
“Sao dạo này em lạ vậy?”
Tôi nói:
“Vì em không đợi nữa.”
Lần đầu tiên, cậu im lặng.
Lần đầu tiên, tôi bước đi không quay đầu.
Cậu không mất tôi vì tôi yêu người khác.
Cậu mất tôi vì đã quen với việc tôi luôn ở đó.
_____________
“Đơn phương không đáng sợ.
Đáng sợ là khi người ta biết rõ tình cảm ấy,
nhưng vẫn chọn im lặng để giữ nó cho riêng mình.”