Bà biến mất, nhưng chưa bao giờ rời đi. Giọng nói của bà xuất hiện trong những lúc Trần Sử yếu đuối nhất, dịu dàng nhưng mơ hồ, như vang lên từ một nơi rất xa. Không ai biết bà còn sống hay đã chết, chỉ biết rằng hình ảnh của bà ngày càng méo mó trong ký ức cậu. Có khi bà là ánh sáng cuối đường hầm, có khi lại là thứ kéo cậu sâu hơn vào bóng tối.
Giải ý nghĩa:
Người mẹ là biểu tượng của ký ức, tình thương và ảo giác an ủi. Việc bà “vừa tồn tại vừa không tồn tại” phản ánh sự mất mát chưa được xử lý trong tâm trí Trần Sử. Mẹ có thể là nạn nhân thật sự của thí nghiệm, cũng có thể chỉ là hình ảnh do cậu tạo ra để bám víu — và chính sự không chắc chắn đó khiến câu chuyện ngày càng đáng sợ.