____________________
Tôi ngửa đầu, cổ họng lạnh buốt vì kim loại. Nòng súng của hắn chạm vào cằm tôi—không run, không lệch. Kisaki luôn thế. Chính xác đến tàn nhẫn.
Hơi thở tôi vỡ vụn. Mùi thuốc súng, mùi máu khô trên cổ áo hắn, tất cả trộn lại thành thứ ký ức quen thuộc đến đáng sợ. Tôi cười khẽ—một phản xạ ngu ngốc.
“Dựa vào tao đến mức đó rồi,” hắn nói, giọng thấp, bình thản, như đang hỏi chuyện thời tiết. “Bị phản bội thì cảm giác thế nào, Takemichi?”
Tôi nhìn lên kính hắn. Phía sau lớp thủy tinh ấy là bộ não đã đưa chúng tôi qua bao phi vụ—và đẩy bao mạng người xuống vực. Hắn không hỏi vì tò mò. Hắn hỏi để đo. Đo tôi còn giá trị hay không.
“Tet—” tôi khàn giọng. Nòng súng ấn sâu hơn. Tôi nuốt chữ lại, đổi cách xưng hô. “Kisaki… mày biết rõ đáp án.”
Hắn nhếch môi. Vết máu trên má hắn kéo theo nụ cười méo mó. “Tao muốn nghe mày nói.”
Tôi nhắm mắt trong một nhịp tim. Trong bóng tối, những đêm chạy trốn hiện về: tôi bẻ khóa, hắn vạch kế hoạch; tôi lao lên che đạn, hắn dọn đường rút. Chúng tôi là chiến hữu—không phải vì tin nhau, mà vì cùng biết nếu một đứa ngã, đứa kia cũng chết.
“Phản bội?” Tôi mở mắt. “Không. Tao chọn sống.”
Ngón tay hắn siết cò một li. Chỉ một li. Mồ hôi lạnh tràn xuống sống lưng tôi.
“Sống một mình à?” hắn hỏi.
Tôi lắc đầu. “Sống để kết thúc chuyện này. Nếu mày bóp cò, mày mất người duy nhất hiểu mày đang tính gì.”
Khoảng lặng rơi xuống như mưa chì. Hắn nghiêng đầu, quan sát—ánh nhìn của kẻ săn mồi gặp con mồi biết nói. Tôi thấy trong đó một tia do dự mỏng như lưỡi dao. Hắn cần tôi. Cũng như tôi cần hắn.
Hắn rút súng ra khỏi cằm tôi. Kim loại rời đi để lại vị sắt tanh.
“Đừng quên vị trí của mày, Takemichi.” Hắn chạm nhẹ nòng súng lên trán tôi, như dấu chấm câu.
“Chiến hữu chỉ tồn tại khi cùng một mục tiêu.”
“Vậy thì giữ mục tiêu cho thẳng,” tôi đáp, giọng còn run nhưng mắt không tránh. “Vì nếu mày bắn tao—kế hoạch của mày cũng chết theo.”
Hắn nhìn tôi rất lâu. Rồi cười. Không phải nụ cười thắng lợi, mà là nụ cười của kẻ chấp nhận một canh bạc mới.
“Đi thôi.” Hắn quay lưng. “Còn nhiều việc phải làm.”
Tôi đứng dậy, lau máu trên môi. Bước theo hắn, tôi biết rõ: đường ngắm giữa chúng tôi chưa từng biến mất. Nó chỉ đổi hướng—tạm thời.
____________________