Tw:mischaracterization(?)
Au!
Thieves’s Rest luôn ấm hơn những nơi khác trong Thieves’ Den vì một lý do nào đó.Nó không phải vì đèn hay lò nướng, mà vì Slingshot-Chủ nhân của quán luôn giữ cho quán có một nhịp thở rất riêng,ổn định, cẩn thận, không cho phép bất kỳ sai sót nào tồn tại quá lâu.
Ngày Subspace bước vào quán lần đầu, nhiệt độ trong phòng dường như… chùn lại như một con mèo trong vẻ lo lắng
Slingshot nhận ra ngay một điều-Không phải vì chiều cao hay dáng đứng lạnh lùng, mà vì cảm giác nguy hiểm được kiểm soát một cách quá hoàn hảo. Một người quen với phòng thí nghiệm hơn là một Phighters thích khám phá
Subspace ngồi im lặng ở bàn góc, xa mọi người. Anh không tháo mặt nạ anh, không nhìn thẳng ai quá lâu.Slingshot không hỏi cả mà anh chỉ đặt xuống trước mặt người lạ một tách cà phê pha đúng chuẩn không trang trí dư thừa, không mùi hương
"Yên tâm đi,Không có gì vô lý trong cách pha này cả"-Slingshot nói, giọng bình thản.
Subspace khẽ nhếch môi sau lớp mặt nạ vào Lần đầu tiên trong ngày
Những lần sau đó, Subspace quay lại với vị trí đó,luôn cùng một bàn. Luôn cùng một khoảng cách an toàn.Slingshot nhận ra những chi tiết người khác bỏ qua: cách Subspace né tránh tiếp xúc, cách anh luôn chọn chỗ thông gió tốt, cách mắt trái hiếm khi nhìn thẳng.
Slingshot không hỏi mà anh tôn trọng ranh giới, vì chính anh cũng có quá khứ không muốn bị lật lại.
Trong mắt Subspace, ngược lại, quan sát rất kỹ về Slingshot.Một người cầu toàn như Slingshot không nên tồn tại ở Thieves’ Den nhưng vậy mà anh vẫn ở đó, vững vàng, không cúi đầu trước những điều vô lý.
“Cậu không sợ tôi à?”-Subspace hỏi một lần, giọng thấp
Slingshot chỉ lau tay, đáp gọn:“Tôi sợ những thứ mất kiểm soát. Còn anh thì không.”
Một cái câu trả lời mà khiến ai như Subspace cũng im bật một hồi lâu
Một tối nọ, hệ thống lọc khí của Subspace gặp trục trặc. Anh rời Blackrock sớm hơn dự kiến và vào quán với trạng thái rõ ràng là không ổn. Slingshot khóa cửa sớm, treo biển Closed mà không cần hỏi lý do.
Ở đó không có câu hỏi hay gì mà chỉ có một khoảng cách được giữ chính xác,nó đủ gần để không bỏ rơi, đủ xa để không gây nguy hiểm.Slingshot đặt một khay bánh mới nướng xuống bàn, giọng dịu đi thấy rõ:
“Ăn đi. Cơ thể anh cần năng lượng hơn là dằn vặt.”Subspace nhìn thẳng vào mắt anh..lần này, không né tránh.
Một người từng tàn bạo, từng ích kỷ, lại để một chủ quán cà phê—một người tin tưởng có chọn lọc—nhìn thấy mặt yếu nhất của mình.
“Cậu không nên tốt với tôi như vậy.”
Slingshot đáp ngay, không do dự: “Tôi chọn vậy.”
Không ai nói lời yêu hay lời tỏ tình
Nhưng Subspace bắt đầu điều chỉnh thiết bị của mình để an toàn hơn—không phải vì khoa học, mà vì Slingshot.Và Slingshot luôn để sẵn một chỗ ngồi, một tách cà phê, một sự kiên nhẫn không điều kiện—chỉ dành cho anh.
Ở nơi băng giá của Blackrock, Subspace nghiên cứu cách tồn tại.
Ở Thieves’s Rest, Slingshot học cách được chấp nhận.
Nhưng với nhau,Cả hai học được không cần phải hoàn hảo. Chỉ cần ở lại.