Phiên bản tóm gọn.
CHƯƠNG 1: TẬN CÙNG CỦA ĐỊA NGỤC
Bạch Vũ Lâm, mã số thí nghiệm 001, là sản phẩm duy nhất còn sống sót sau vụ hỏa hoạn tại trụ sở A. Trong ký ức vụn vỡ của cậu, tuổi thơ chỉ là những ống tiêm, mùi thuốc khử trùng nồng nặc và những cơn đau xé toạc tế bào khi gen bị biến đổi thành một loài "Vampire" nhân tạo.
Năm 10 tuổi, cậu thoát khỏi đống đổ nát, lang thang như một bóng ma trước khi được gia tộc họ Bạch nhận lại. Những tưởng ánh sáng đã đến, nhưng thực chất, cậu chỉ bước từ địa ngục này sang một địa ngục khác tinh vi hơn. Ở đó, có một "thiếu gia giả" được nhận nuôi để thay thế cậu suốt những năm cậu mất tích. Hắn ta hiền lành, hiểu chuyện, còn Vũ Lâm lại cộc cằn, lầm lì với đôi mắt đỏ sẫm đầy sát khí.
Sự hãm hại bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt đến những cáo buộc kinh hoàng. Hắn tự làm mình bị thương rồi đổ lỗi cho "cơn khát máu" của Vũ Lâm. Cha mẹ nuôi nhìn cậu với ánh mắt ghê tởm, xem cậu là quái vật. Đỉnh điểm, hắn dàn dựng một vụ mưu sát khiến Vũ Lâm bị tống vào hầm tối. Trong cơn trầm cảm nặng nề và suy dinh dưỡng, Vũ Lâm nhìn đôi bàn tay đầy vết sẹo tự hành hạ của mình, mỉm cười cay đắng. Cậu chọn cách kết thúc tất cả bằng một mảnh kính vỡ ngay đêm trước sinh nhật mình.
"Nếu có kiếp sau, đừng để tôi làm người nữa..."
CHƯƠNG 2: XUYÊN THƯ VÀ CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH
Vũ Lâm mở mắt, nhưng không phải ở địa ngục. Cậu thấy mình đang nằm trong một ký túc xá sang trọng. Trong đầu cậu hiện lên luồng thông tin: Cậu đã xuyên vào một quyển truyện thanh xuân vườn trường, vẫn là Bạch Vũ Lâm – một hotboy khoa Luật có vẻ ngoài thanh tú nhưng tâm hồn mục nát.
Người cùng phòng với cậu là Tần Ngự, Thái tử gia Bắc Kinh danh tiếng lẫy lừng. Tần Ngự hoàn hảo đến mức cực đoan: học bá, giàu có, gương mặt như tạc tượng nhưng tính tình lạnh lùng, xa cách.
Vũ Lâm mang theo toàn bộ đặc điểm cũ: dị ứng cà phê, sợ bóng tối và đặc biệt là cơn khát máu mỗi tháng một lần. Đêm đầu tiên, cơn khát ập đến. Vũ Lâm cuộn tròn trong góc tối, răng nanh lộ ra, đôi mắt đỏ rực đục ngầu vì đau đớn. Tần Ngự đi học về, mùi hương thanh sạch trên cơ thể anh như một loại thuốc phiện dẫn dụ bản năng thú tính của cậu.
Vũ Lâm không kiềm chế được, lao đến cắn vào cổ Tần Ngự. Nhưng thay vì đẩy ra, Tần Ngự lại sững sờ trước hơi thở run rẩy và sự yếu đuối đến đáng thương của cậu thiếu niên này. Anh ôm lấy cậu, để mặc cậu hút lấy chút máu của mình.
"Ngoan, tôi ở đây."
Định luật của loài Vampire nhân tạo: Hút máu ai, phải trung thành với người đó cả đời. Vũ Lâm vô tình đã tự trói buộc linh hồn mình vào vị Thái tử gia này.
CHƯƠNG 3: TRUY THÊ VÀ NHỮNG VẾT SẸO LÒNG
Sự lạnh lùng của Vũ Lâm dần bị sự chiếm hữu của Tần Ngự bào mòn. Tần Ngự từ tò mò chuyển sang yêu say đắm vẻ ngoài mong manh nhưng tâm hồn đầy gai nhọn của bạn cùng phòng. Anh bao che cho cơn khát máu của cậu, mua cho cậu những con gấu bông nhỏ mà cậu thích nhưng luôn giấu đi.
Thế nhưng, bi kịch của kiếp trước vẫn ám ảnh Vũ Lâm. Cậu không tin vào tình yêu. Khi Tần Ngự tỏ tình trước toàn trường, Vũ Lâm chỉ cười nhạt: "Anh yêu tôi, hay yêu cái xác sống cần máu này?"
Cậu đẩy Tần Ngự ra xa, dùng những lời độc mồm độc miệng nhất để tổn thương anh. Cậu sợ bóng tối, sợ bị chạm vào, sợ sự ấm áp vì sợ nó sẽ lại biến mất như cách gia đình họ Bạch từng bỏ rơi cậu. Tần Ngự càng tiến, Vũ Lâm càng lùi. Cuộc "truy thê" này đầy máu và nước mắt. Tần Ngự vì bảo vệ cậu khỏi những kẻ bắt nạt mà bị thương, nhưng Vũ Lâm lại lạnh lùng nói: "Đừng tự đa tình."
Thực chất, tim Vũ Lâm đau đến rỉ máu. Cậu đã "cong", đã yêu người đàn ông hoàn hảo này, nhưng bản thân cậu là một thực thể lỗi, một vật thí nghiệm. Cậu không xứng.
CHƯƠNG 4: KẾT CỤC – YÊU VÀ HẬN GIAO THOA
Sự thật về thân phận "vật thí nghiệm" của Vũ Lâm ở thế giới này bị bại lộ bởi những kẻ thù của nhà họ Tần. Chúng bắt giữ Vũ Lâm để uy hiếp Tần Ngự. Để cứu anh, Vũ Lâm đã bộc phát sức mạnh điên cuồng nhất, trở thành một con quái vật thật sự trước mặt người mình yêu.
Sau trận chiến, Vũ Lâm đứng giữa vũng máu, nhìn Tần Ngự với đôi mắt đỏ thẫm đẫm lệ. Cậu biết, mình không thể quay lại cuộc sống bình thường được nữa. Cậu lựa chọn biến mất.
Kết thúc: Âm Dương Cách Trở / Yêu Hận Đan Xen
Nhiều năm sau, Tần Ngự trở thành người đứng đầu gia tộc họ Tần, quyền thế ngập trời nhưng bên cạnh không có một ai. Anh dành cả đời để tìm kiếm bóng hình tóc bạch kim ấy.
Ở một góc tối của thành phố, Vũ Lâm vẫn sống, vẫn trẻ mãi không già nhờ bộ gen quái dị. Cậu đứng dưới mưa nhìn Tần Ngự qua cửa kính xe hơi. Cậu hận anh vì đã làm cậu biết thế nào là ấm áp để rồi giờ đây cô đơn gấp bội, nhưng lại yêu anh đến mức mỗi lần cơn khát máu kéo đến, cậu chỉ có thể tự cắn vào tay mình – nơi có vết sẹo cũ – để nhớ về hương vị máu duy nhất mà cậu được phép trung thành.
Họ ở cùng một thành phố, nhưng một người ở dưới ánh nắng chói chang, một người vĩnh viễn tan vào bóng tối. Yêu mà không thể chạm, hận mà không thể quên.
The End.