Họ không xuất hiện cùng lúc, mà từng người một, như những cái bóng bước ra từ hành lang bệnh viện. Ai cũng nói bằng giọng ôn hòa, ánh mắt lịch sự, nhưng khi nhìn vào Trần Sử, ánh nhìn ấy dừng lại lâu hơn mức cần thiết — như đang đánh giá chất lượng của một vật thể sống.
Giải thích:
Đồng nghiệp của cha đại diện cho tập thể vô cảm, những kẻ núp sau danh nghĩa khoa học để hợp thức hóa tội ác. Họ không trực tiếp gây ra đau khổ, nhưng chính sự im lặng và đồng thuận của họ đã biến cái ác thành “bình thường”.