Nữ Tu Sa Đọa Thức Tỉnh Dục Vọng
Tác giả: ラム・ウェン・ホン・サー🎭
Ngôn tình
Mặt trời vừa ló dạng, ánh sáng vàng nhạt xuyên qua những ô kính màu của tu viện cổ kính, nằm lọt thỏm giữa vùng quê heo hút của Nhật Bản. Những tia sáng chiếu lên khuôn mặt thanh tú của Tsubomi, một nữ tu sĩ 32 tuổi, đôi mắt to tròn long lanh, làn da trắng mịn như sứ. Cô quỳ trước bàn thờ, tay nắm chặt chuỗi hạt, môi mấp máy những lời kinh cầu. Bộ áo tu sĩ đen dài phủ kín cơ thể mảnh mai của cô, che đi đường cong mềm mại của ngực nhỏ, eo thon, và đôi chân dài thanh thoát. Tiếng organ nhà thờ vang vọng, trầm bổng, như nâng niu sự thánh thiện của cô, người mà dân làng gọi là “nữ thánh trinh nữ”. Tsubomi đã sống 32 năm trong kiêng khem, chưa từng biết đến đàn ông, chưa từng để dục vọng chạm vào tâm hồn thuần khiết.
Buổi sáng, như mọi ngày, Tsubomi ra sân tu viện, nơi những người nghèo khổ xếp hàng nhận đồ ăn cứu trợ. Cô đứng đó, nụ cười dịu dàng như ánh nắng, đôi tay nhẹ nhàng trao từng ổ bánh mì, từng gói lương khô. “Cảm ơn cô, thưa chị thánh,” một bà lão run rẩy nói, nắm tay cô. Tsubomi cúi đầu, mỉm cười, ánh mắt ấm áp. Trong đám đông, một người đàn ông lặng lẽ đứng cuối hàng. Taro, khoảng 40 tuổi, dáng người cao lớn nhưng gầy guộc, tóc bù xù, quần áo rách rưới bốc mùi mồ hôi. Đôi mắt anh ta khắc khoải, không rời khỏi Tsubomi. Khi cô đưa bánh mì, tay anh ta cố ý chạm vào tay cô, ngón tay thô ráp lướt qua da thịt mềm mại. Tsubomi giật mình, nhưng chỉ mỉm cười nhẹ, không nghĩ ngợi. Cô không thấy ánh mắt anh ta, như một con thú đói khát, đang rực cháy dục vọng.
Buổi chiều, Tsubomi trở về phòng riêng, một căn phòng nhỏ với giường gỗ đơn sơ và thánh giá treo trên tường. Cô ngồi đọc kinh thánh, ánh nến lung linh chiếu lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đôi môi hồng và hàng mi cong dài. Tiếng gió rít ngoài cửa sổ, mang theo cái lạnh của đêm quê. Cô không biết rằng, trong bóng tối, Taro đang lặng lẽ quan sát từ xa, tay siết chặt túi vải đựng đồ ăn cô cho, hơi thở nặng nề.
Đêm xuống, Tsubomi đến phòng thú tội, một căn phòng nhỏ trong tu viện, tường đá lạnh lẽo, chỉ có một ngọn nến leo lét trên bàn. Cô ngồi sau tấm lưới gỗ, sẵn sàng lắng nghe những lời thú tội của dân làng. Tiếng bước chân nặng nề vang lên, cửa phòng bật mở. Taro bước vào, thân hình cao lớn che khuất ánh nến, khiến căn phòng tối sầm. Tsubomi ngẩng lên, giọng dịu dàng: “Con đến để thú tội sao? Hãy nói, Chúa sẽ lắng nghe.”
Taro quỳ xuống, cách tấm lưới, giọng khàn khàn: “Thưa chị thánh… tôi… tôi không thể chịu nổi nữa.” Tsubomi nghiêng đầu, ánh mắt đầy lòng trắc ẩn. “Con đã làm gì? Hãy nói ra, để Chúa tha thứ.” Anh ta cúi đầu, tay siết chặt, rồi đột ngột ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu. “Tôi không thể dừng lại! Mười năm sống như chó, không tiền, không nhà, không đàn bà! Mỗi ngày nhìn cô, tôi… tôi muốn cô!” Tsubomi giật mình, chuỗi hạt rơi xuống sàn, vang lên tiếng lạch cạch. “Con… con đang nói gì? Hãy bình tĩnh, cầu xin Chúa…” Nhưng chưa kịp nói hết, Taro đứng bật dậy, lao qua tấm lưới, xô ngã nó trong tiếng gỗ vỡ vụn.
Tsubomi hét lên, cố lùi lại, nhưng Taro nhanh như thú dữ. Anh ta túm lấy cổ áo tu sĩ của cô, kéo mạnh, tiếng vải rách xé vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. “Không! Xin dừng lại! Chúa ơi, xin cứu con!” Tsubomi van xin, nước mắt lăn dài trên má, nhưng Taro không nghe. Anh ta lôi từ túi ra một sợi dây thừng cũ kỹ, trói chặt hai tay cô ra sau lưng, dây cọ vào da thịt làm cô rên lên đau đớn. “Cô sẽ thấy,” Taro gầm gừ, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô, “Cô sẽ biết thế nào là đàn ông!”
Tsubomi ngã xuống sàn đá lạnh, áo tu sĩ bị xé toạc, để lộ cơ thể trinh nữ chưa từng bị chạm đến. Ngực cô nhỏ nhưng săn chắc, núm vú hồng nhạt run rẩy trong không khí lạnh. Eo thon, bụng phẳng lì, và vùng kín với đám lông mu đen nhánh, được tỉa gọn gàng, phô bày sự thuần khiết của cô. Taro nhìn cô, mắt sáng rực như kẻ đói khát trước bữa tiệc. Anh ta cởi quần, để lộ dương vật cương cứng, dài khoảng 18cm, gân guốc, đầu khấc đỏ ửng, lấp ló dưới lớp mosaic tưởng tượng của thực tại. “Không… xin đừng…” Tsubomi lắc đầu, nước mắt tuôn rơi, nhưng Taro túm tóc cô, kéo đầu cô về phía mình.
“Cô phải thử!” Taro gầm lên, ấn dương vật vào miệng cô. Tsubomi ho sặc sụa, môi cô bị ép mở to, đầu khấc chạm vào lưỡi, rồi đẩy sâu vào họng (deep throat). Cô giãy giụa, tay bị trói không thể kháng cự, nước mắt và nước dãi chảy dài xuống cằm. Taro giữ chặt đầu cô, di chuyển hông, dương vật trượt ra vào trong miệng cô, phát ra âm thanh nhóp nhép dâm dục. “Mút đi, nữ thánh!” anh ta cười khẩy, đẩy mạnh hơn, khiến cô nghẹn thở, lồng ngực phập phồng. Tsubomi cố nhắm mắt, cầu nguyện trong đầu, nhưng cơ thể cô không thể chống lại sự xâm phạm thô bạo. Sau vài phút, Taro rút ra, dương vật bóng loáng nước dãi, cô ho khù khụ, mặt đỏ bừng.
Chưa để cô kịp thở, Taro lật cô nằm ngửa trên sàn đá, tách rộng hai chân cô. Tsubomi hét lên: “Không! Xin Chúa, đừng để điều này xảy ra!” Nhưng Taro không nghe, anh ta quỳ giữa hai chân cô, ngón tay thô ráp vuốt qua âm đạo còn khô khốc của cô, cảm nhận sự mềm mại của hai mép thịt hồng hào. “Cô là trinh nữ, phải không?” Taro cười nham hiểm, ngón tay anh ta xâm nhập, khiến cô cong người lên vì đau. “Dừng lại! Tôi xin anh!” Tsubomi khóc nức nở, nhưng Taro không dừng. Anh ta đặt đầu khấc vào cửa mình cô, rồi thúc mạnh, xé toạc màng trinh.
Tsubomi hét lên, đau đớn như xé thịt, máu trinh tiết nhỏ giọt xuống sàn đá. Dương vật của Taro lấp đầy âm đạo cô, nóng hổi, căng cứng, đẩy sâu vào bên trong. Anh ta bắt đầu thúc, chậm rãi nhưng mạnh mẽ, mỗi cú đẩy khiến cơ thể cô rung lên, ngực nhỏ nảy nhẹ theo nhịp. “Chặt quá… nữ thánh của tôi…” Taro rên rỉ, tay bóp mạnh ngực cô, ngón tay bấu vào núm vú, kéo mạnh khiến cô rên lên trong đau đớn. Âm thanh nhóp nhép từ sự ma sát của dương vật và âm đạo hòa lẫn với tiếng khóc của Tsubomi, tạo nên một bản hòa ca dâm dục trong căn phòng thánh thiện. Tsubomi cắn môi, cố chịu đựng, nhưng mỗi cú thúc của Taro như đâm sâu vào linh hồn cô, phá vỡ sự kiêng khem trong suốt 32 năm.
Taro tăng tốc, hông anh ta đập mạnh vào đùi cô, tiếng da thịt va chạm vang lên bôm bốp. “Cô thấy chưa? Đây là thứ cô bỏ lỡ!” anh ta gào lên, tay túm tóc cô, kéo đầu cô ngửa ra sau. Tsubomi không thể đáp lại, chỉ rên rỉ trong đau đớn, cơ thể co giật mỗi khi dương vật anh ta chạm vào điểm sâu nhất trong cô. Âm đạo cô bắt đầu tiết dịch, dù cô không muốn, như một phản xạ sinh học. Taro cảm nhận được sự ẩm ướt, cười lớn: “Cô bắt đầu thích rồi, đúng không?” Tsubomi lắc đầu, nước mắt rơi lã chã, nhưng cơ thể cô phản bội, hông cô vô thức nhích lên, đón nhận từng cú thúc.
Sau hàng chục cú đẩy, Taro rên lên, cơ thể căng cứng. “Tôi… tôi sắp ra!” anh ta gầm gừ, tay bấu chặt hông cô. Tsubomi hoảng loạn, cố giãy giụa: “Không, xin đừng bên trong!” Nhưng Taro không nghe, anh ta thúc mạnh vài cú cuối, rồi xuất tinh, dòng tinh dịch nóng hổi phun trào vào sâu trong âm đạo cô. Tsubomi cảm nhận được sự ấm nóng tràn ngập, cơ thể cô run rẩy, không phải vì khoái lạc mà vì sốc và đau đớn. Taro rút ra, dương vật ướt đẫm, tinh dịch và máu trinh tiết nhỏ giọt từ âm đạo cô xuống sàn. Cô nằm đó, thở hổn hển, mắt trống rỗng, tay vẫn bị trói.
Taro đứng dậy, mặc lại quần, nhìn cô với ánh mắt thỏa mãn. “Cô sẽ nhớ đêm nay,” anh ta nói, rồi bỏ đi, để lại Tsubomi trên sàn đá lạnh lẽo. Cô nằm đó, cơ thể trần truồng, ngực phập phồng, tinh dịch chảy ra từ vùng kín, hòa lẫn với máu. Cô nhắm mắt, lẩm bẩm: “Chúa ơi… xin tha thứ cho con…” Nhưng trong lòng, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu len lỏi: sự đau đớn hòa lẫn với một thứ gì đó cô chưa từng biết đến, như một ngọn lửa nhỏ âm ỉ trong cơ thể.
Cô lê người về phòng, tay run rẩy nhặt chuỗi hạt rơi trên sàn. Ngọn nến trong phòng thú tội đã tắt, để lại bóng tối bao trùm. Tsubomi quỳ trước thánh giá, cầu nguyện, nhưng tâm trí cô không thể tập trung. Hình ảnh dương vật của Taro, cảm giác nóng hổi khi anh ta xâm nhập, tiếng rên của anh ta, tất cả như một cơn ác mộng lặp lại. Cô ôm lấy cơ thể mình, cảm nhận những vết đỏ trên ngực và đùi, và khóc. Nhưng đâu đó, sâu trong tâm hồn, cô cảm thấy một sự xáo trộn, như thể một cánh cửa bị cấm đã bị mở ra.
Trời sáng, Tsubomi mặc lại áo tu sĩ, cố gắng che giấu những dấu vết trên cơ thể. Cô đứng trước gương, nhìn khuôn mặt mình: đôi mắt vẫn long lanh, nhưng giờ đây có chút gì đó khác lạ, như một vết nứt trên bức tranh thánh thiện. Cô buộc tóc, đeo lại chuỗi hạt, và bước ra sân tu viện, chuẩn bị tiếp tục công việc từ thiện. Nhưng khi cô nhìn đám đông người nghèo, ánh mắt cô vô tình dừng lại ở một người đàn ông trẻ, và tim cô đập mạnh. Cô giật mình, cúi đầu, lẩm bẩm kinh cầu để xua tan ý nghĩ tội lỗi. Nhưng sâu trong lòng, cô biết, một thứ gì đó đã thay đổi mãi mãi.
Ánh sáng mờ nhạt của bình minh len lỏi qua cửa sổ phòng ngủ đơn sơ của Tsubomi, chiếu lên cơ thể cô đang quỳ trước thánh giá treo trên tường. Bộ áo tu sĩ đen dài không còn ngay ngắn như trước, hơi xộc xệch, để lộ phần cổ trắng ngần đầy vết đỏ từ sợi dây thừng đêm trước. Đôi tay cô siết chặt chuỗi hạt, những ngón tay thon dài run rẩy, môi mấp máy những lời kinh cầu, nhưng giọng cô yếu ớt, ngắt quãng. “Chúa ơi… xin tha thứ cho con… xin xua tan tội lỗi khỏi tâm hồn con…” Tsubomi lẩm bẩm, nước mắt lăn dài trên má, nhưng đôi mắt to tròn của cô không còn trong veo như xưa. Có một bóng tối lạ lẫm, như một vết nứt sâu trong tâm hồn, đang âm thầm lan rộng.
Cô đứng dậy, lê bước đến trước gương. Khuôn mặt thanh tú vẫn đẹp, nhưng đôi môi hồng giờ đây hơi sưng, dấu vết của sự xâm phạm thô bạo từ Taro. Cô chạm vào ngực mình qua lớp áo, cảm nhận những vết bầm đau rát, và vùng kín vẫn nhức nhối từ lần đầu tiên bị xé toạc. Tsubomi nhắm mắt, cố xua đi hình ảnh dương vật gân guốc của Taro, tiếng rên dâm dục của anh ta, và cảm giác tinh dịch nóng hổi tràn ngập trong cô. Nhưng càng cố quên, hình ảnh đó càng rõ nét, khiến tim cô đập mạnh, hơi thở trở nên gấp gáp. “Không… mình không được nghĩ đến…” Cô lắc đầu, siết chặt chuỗi hạt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, rồi vội vã rời phòng, như chạy trốn khỏi chính mình.
Buổi sáng, Tsubomi cố gắng trở lại công việc từ thiện. Cô đứng ở sân tu viện, phân phát bánh mì và lương khô cho những người nghèo. Nhưng tay cô run rẩy, nụ cười hiền từ giờ đây gượng gạo, ánh mắt lạc lõng. Dân làng vẫn kính cẩn, gọi cô là “chị thánh”, nhưng không ai nhận ra sự thay đổi trong cô. Khi cô trao ổ bánh mì cho một người đàn ông trẻ, ngón tay cô vô tình chạm vào tay anh ta, và một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô giật mình, rút tay lại, tim đập thình thịch. “Cảm ơn chị thánh,” người đàn ông nói, cúi đầu, không biết rằng ánh mắt Tsubomi vừa lướt qua cơ thể anh ta, dừng lại ở đôi vai rộng và đôi tay rắn chắc. Cô cúi đầu, lẩm bẩm kinh cầu, cố xua tan ý nghĩ tội lỗi đang trỗi dậy.
Đêm xuống, tu viện chìm trong bóng tối, chỉ có tiếng gió rít qua những bức tường đá lạnh lẽo. Tsubomi trở về phòng, quỳ trước thánh giá, cầu nguyện dữ dội hơn bao giờ hết. Cô cởi áo tu sĩ, để lộ cơ thể trần truồng đầy dấu vết: những vết đỏ trên cổ, ngực, và đùi, dấu tay của Taro vẫn in rõ. Cô ôm lấy mình, nước mắt rơi, nhưng cơ thể cô lại nóng lên khi nhớ lại sự xâm phạm đêm trước. “Chúa ơi… xin cứu con…” Cô thì thầm, nhưng lời cầu nguyện bị cắt ngang bởi tiếng cửa sổ bật mở. Tsubomi giật mình, quay lại, và thấy Taro đứng đó, bóng dáng cao lớn che khuất ánh trăng. Anh ta mặc bộ quần áo rách rưới, tóc bù xù, đôi mắt đỏ ngầu đầy dục vọng. “Cô nghĩ cô có thể quên tôi sao, nữ thánh?” Taro cười nham hiểm, bước vào phòng, tay cầm sợi dây thừng cũ kỹ.
Tsubomi lùi lại, lưng chạm vào tường, tay ôm lấy ngực. “Xin anh… đi đi… đừng làm điều này nữa…” Cô van xin, giọng run rẩy, nhưng Taro không nghe. Anh ta tiến đến, nhanh như một con thú, túm lấy tay cô, trói chúng vào đầu giường bằng dây thừng. Dây cọ vào cổ tay cô, để lại những vết đỏ mới chồng lên vết cũ. Tsubomi giãy giụa, nhưng sức lực của cô không thể chống lại anh ta. “Cô sẽ thấy, cô không thể thoát khỏi khoái lạc,” Taro gầm gừ, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô. Anh ta xé toạc áo tu sĩ còn lại, để lộ cơ thể cô: ngực nhỏ săn chắc, núm vú hồng nhạt dựng đứng trong không khí lạnh, eo thon, và vùng kín với lông mu đen nhánh, giờ đây hơi ướt át dù cô cố kìm nén.
Taro quỳ xuống trước cô, tay thô ráp vuốt từ cổ xuống ngực, bóp mạnh khiến Tsubomi rên lên đau đớn. “Đừng… xin anh…” Cô lắc đầu, nước mắt lăn dài, nhưng Taro không dừng lại. Anh ta cúi xuống, ngậm lấy núm vú trái của cô, mút mạnh, lưỡi anh ta xoáy quanh đầu ti, kéo dài nó ra. Tsubomi cong người, rên rỉ: “Không… Chúa ơi…” Nhưng cơ thể cô phản bội, núm vú cứng lại trong miệng anh ta, gửi những luồng khoái cảm lạ lẫm xuống bụng. Taro chuyển sang núm vú phải, cắn nhẹ, khiến cô hét lên, vừa đau vừa kích thích. “Cô thấy chưa? Cơ thể cô muốn điều này,” Taro cười khẩy, tay lướt xuống bụng cô, chạm vào âm đạo.
Ngón tay thô ráp của anh ta vuốt qua hai mép thịt hồng hào, cảm nhận sự ẩm ướt bất ngờ. “Ướt rồi, nữ thánh,” Taro thì thầm, ngón tay trượt vào trong, xoáy sâu vào âm đạo chặt chẽ của cô. Tsubomi cắn môi, cố kìm tiếng rên, nhưng cơ thể cô co giật khi ngón tay anh ta chạm vào điểm nhạy cảm bên trong. “Dừng lại… tôi không muốn…” Cô lẩm bẩm, nhưng giọng cô yếu ớt, hòa lẫn với tiếng thở hổn hển. Taro rút ngón tay ra, bóng loáng dịch nhờn, rồi cúi xuống, đặt miệng vào âm đạo cô, bắt đầu liếm lồn. Lưỡi anh ta liếm dọc hai mép thịt, xoáy vào âm vật, mút mạnh khiến Tsubomi cong người lên, hét lớn: “Không! Tôi không thể!” Âm thanh nhóp nhép từ miệng anh ta và âm đạo cô vang lên, dâm dục đến mức khiến cô đỏ mặt, nhưng cơ thể cô lại run rẩy vì khoái cảm.
Taro đứng dậy, cởi quần, để lộ dương vật cương cứng, gân guốc, đầu khấc đỏ ửng, rỉ dịch trong suốt. “Cô sẽ biết thế nào là thật,” anh ta gầm gừ, kéo chân cô ra, đặt cô nằm ngửa trên giường. Tsubomi giãy giụa trong dây trói, nhưng Taro giữ chặt hông cô, đặt đầu khấc vào cửa mình, rồi thúc mạnh. Dương vật anh ta lấp đầy âm đạo cô, nóng hổi, căng cứng, khiến cô rên lên đau đớn xen lẫn khoái lạc. “Chúa ơi… tha thứ cho con…” Cô lẩm bẩm, nhưng Taro bắt đầu thúc, chậm rãi rồi nhanh dần, mỗi cú đẩy khiến ngực cô nảy lên, mông cô đập vào giường phát ra tiếng bôm bốp. “Chặt quá… cô ngon hơn tôi tưởng,” Taro rên rỉ, tay bóp mạnh ngực cô, ngón tay bấu vào núm vú, kéo mạnh khiến cô hét lên.
Âm đạo Tsubomi siết chặt dương vật anh ta, dịch nhờn chảy ra, làm mỗi cú thúc trơn tru hơn, phát ra tiếng nhóp nhép dâm đãng. Tsubomi cắn môi đến bật máu, cố kìm nén, nhưng cơ thể cô không nghe lời. Hông cô vô thức nhấc lên, đón nhận từng cú đẩy. “Không… tôi không muốn…” Cô lắc đầu, nhưng tiếng rên của cô giờ đây lẫn lộn giữa đau đớn và khoái lạc. Taro tăng tốc, hông anh ta đập mạnh vào đùi cô, dương vật xoáy sâu vào âm đạo, chạm vào điểm nhạy cảm khiến cô cong người, hét lớn: “Aaaah!” Đột nhiên, một luồng khoái cảm dữ dội bùng nổ, âm đạo cô co bóp mạnh, cơ thể run rẩy dữ dội. Tsubomi đạt orgasm đầu tiên trong đời, nước mắt lăn dài, nhưng môi cô hé mở, rên rỉ không kiểm soát: “Ôi… không thể… Chúa ơi…”
Taro cười lớn, cảm nhận âm đạo cô siết chặt quanh dương vật. “Cô thấy chưa? Cô là đàn bà, không phải thánh nữ!” Anh ta thúc mạnh hơn, tay túm tóc cô, kéo đầu cô ngửa ra sau. Tsubomi thở hổn hển, cơ thể mềm nhũn sau cao trào, nhưng Taro chưa xong. Anh ta rút dương vật ra, bóng loáng dịch nhờn và máu, rồi kéo cô ngồi dậy, vẫn bị trói. “Mút nó,” anh ta ra lệnh, ấn dương vật vào miệng cô lần nữa. Tsubomi ho sặc sụa, nhưng lần này cô không kháng cự mạnh như trước. Lưỡi cô vô thức liếm quanh đầu khấc, cảm nhận vị mặn của dịch nhờn và tinh dịch còn sót lại. Taro giữ đầu cô, đẩy sâu vào họng, khiến cô nghẹn, nước dãi chảy dài xuống cằm.
Sau vài phút, Taro rút ra, dương vật rung lên, sẵn sàng bùng nổ. “Nhìn tôi!” anh ta gầm lên, tay kích thích dương vật ngay trước mặt cô. Tsubomi ngẩng lên, mắt long lanh nước, và Taro xuất tinh, dòng tinh dịch trắng đục phun trào, bắn lên má, mũi, và môi cô. Một ít nhỏ xuống cằm, chảy dài xuống ngực. Tsubomi ho khù khụ, môi cô vô thức liếm nhẹ tinh dịch, vị mặn khiến cô giật mình, đỏ mặt. Cô cúi đầu, xấu hổ, nhưng cơ thể cô vẫn nóng rực, âm đạo vẫn co bóp dù không còn dương vật bên trong.
Taro đứng dậy, mặc lại quần, nhìn Tsubomi nằm trên giường, cơ thể trần truồng đầy dấu vết: ngực đỏ ửng, tinh dịch trên mặt, và âm đạo ướt đẫm. “Cô sẽ cầu xin tôi lần nữa,” anh ta cười nhếch mép, rồi rời đi qua cửa sổ, để lại Tsubomi trong bóng tối. Cô lê người đến trước gương, nhìn khuôn mặt mình: tinh dịch vẫn dính trên má, mắt cô lạc lõng, môi run rẩy. Cô chạm vào ngực, cảm nhận núm vú vẫn cứng, rồi chạm xuống vùng kín, ngón tay ướt đẫm dịch nhờn. “Chúa ơi… con đã làm gì…” Cô khóc, nhưng trong lòng, khoái cảm đầu tiên như một ngọn lửa không thể dập tắt, đang cháy âm ỉ.
Sáng hôm sau, Tsubomi mặc lại áo tu sĩ, cố che giấu những vết đỏ trên cơ thể. Cô đứng trước thánh giá, cầu nguyện, nhưng tâm trí cô rối loạn. Hình ảnh Taro, cảm giác dương vật lấp đầy cô, tiếng rên dâm dục, tất cả như một cơn bão không ngừng. Cô ra sân tu viện, tiếp tục phân phát đồ ăn cứu trợ, nhưng mỗi lần chạm tay vào một người đàn ông, cơ thể cô lại run lên, âm đạo vô thức co bóp. Cô cúi đầu, lẩm bẩm kinh cầu, nhưng ánh mắt cô lạc lõng, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó trong đám đông nghèo khổ.
Ánh nắng ban mai len lỏi qua cửa sổ kính màu của tu viện, chiếu lên khuôn mặt Tsubomi, nhưng ánh sáng thánh thiện ấy không còn xoa dịu được tâm hồn cô. Cô đứng trước gương trong phòng ngủ đơn sơ, bộ áo tu sĩ đen dài xộc xệch, không còn được cài cẩn thận như trước. Tóc cô xõa rối, không buộc, để lộ phần cổ trắng ngần đầy vết đỏ từ những lần trói buộc của Taro. Đôi mắt to tròn, từng long lanh như nước hồ, giờ đây mờ đục, ánh lên một tia khao khát lạ lẫm. Tay cô nắm chặt chuỗi hạt, nhưng những lời kinh cầu không còn tuôn ra dễ dàng. “Chúa ơi… xin dẫn dắt con…” Cô lẩm bẩm, nhưng giọng yếu ớt, như thể chính cô cũng không tin vào lời cầu nguyện nữa.
Cơ thể Tsubomi vẫn đau rát từ những lần xâm phạm. Những vết bầm trên ngực, đùi, và cổ tay như nhắc nhở cô về sự sa ngã. Cô chạm vào ngực mình qua lớp áo, cảm nhận núm vú vẫn cứng lại khi nhớ đến lưỡi của Taro liếm láp, hay dương vật gân guốc của anh ta lấp đầy âm đạo cô. Tsubomi cắn môi, cố xua đi hình ảnh dâm dục đang trỗi dậy trong đầu, nhưng cơ thể cô phản bội. Âm đạo cô vô thức co bóp, một dòng dịch nhờn ấm nóng rỉ ra, thấm ướt lớp vải lót mỏng manh. “Không… mình không được nghĩ đến…” Cô lắc đầu, nước mắt lăn dài, nhưng ngón tay cô vô thức lướt xuống bụng, chạm nhẹ vào vùng kín, khiến cô giật mình rút tay lại như bị bỏng.
Tsubomi ép mình ra sân tu viện, nơi những người nghèo khổ đang xếp hàng nhận đồ ăn cứu trợ. Cô cố mỉm cười, trao bánh mì và lương khô, nhưng nụ cười gượng gạo, đôi tay run rẩy. Dân làng vẫn kính cẩn cúi đầu, gọi cô là “chị thánh”, không nhận ra sự rối loạn trong tâm hồn cô. Khi cô đưa ổ bánh mì cho một người đàn ông lớn tuổi, ánh mắt cô vô tình lướt qua khuôn mặt khắc khổ của anh ta, rồi xuống đôi tay rắn chắc. Một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng, âm đạo cô lại co bóp, khiến cô giật mình, làm rơi ổ bánh. “Xin lỗi…” Cô lẩm bẩm, cúi xuống nhặt, nhưng ánh mắt cô lạc lõng, như đang tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc trong đám đông.
Taro xuất hiện cuối hàng, dáng người cao lớn, quần áo rách rưới bốc mùi mồ hôi. Anh ta không nói gì, chỉ nhìn Tsubomi với nụ cười nhếch mép, đôi mắt đỏ ngầu đầy dục vọng. Tsubomi cảm nhận được ánh nhìn ấy, như một ngọn lửa thiêu đốt cơ thể cô. Cô cố cúi đầu, tập trung trao đồ ăn, nhưng tim cô đập thình thịch, hơi thở gấp gáp. Khi Taro đến gần, nhận bánh mì, ngón tay thô ráp của anh ta cố ý vuốt qua tay cô, để lại cảm giác bỏng rát. “Cảm ơn, chị thánh,” anh ta nói, giọng khàn khàn, đầy ẩn ý. Tsubomi không đáp, chỉ cúi đầu, nhưng cơ thể cô run lên, âm đạo ướt át hơn bao giờ hết.
Đêm xuống, tu viện chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng mờ ảo len qua cửa sổ phòng Tsubomi. Cô quỳ trước thánh giá, cầu nguyện dữ dội, tay siết chặt chuỗi hạt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Chúa ơi… xin cứu con khỏi cám dỗ…” Nhưng lời cầu nguyện bị cắt ngang bởi tiếng cửa sổ bật mở. Taro bước vào, bóng dáng cao lớn che khuất ánh trăng, hơi thở nặng nề. “Cô vẫn cầu nguyện sao, nữ thánh?” Anh ta cười nham hiểm, tiến đến gần, tay cầm sợi dây thừng cũ kỹ. Tsubomi lùi lại, lưng chạm vào tường, tay ôm lấy ngực. “Xin anh… đi đi… tôi không muốn…” Cô van xin, nhưng giọng cô run rẩy, không còn mạnh mẽ như lần đầu.
Taro không nói gì, chỉ túm lấy tay cô, kéo cô về phía giường. Tsubomi giãy giụa, nhưng sức lực của cô yếu ớt trước anh ta. “Cô không thoát được đâu,” Taro gầm gừ, trói tay cô vào đầu giường bằng dây thừng, dây cọ vào da thịt, để lại những vết đỏ mới. Anh ta xé toạc áo tu sĩ, để lộ cơ thể trần truồng của Tsubomi: ngực nhỏ săn chắc, núm vú hồng nhạt dựng đứng, eo thon, và vùng kín với lông mu đen nhánh, giờ đây ướt đẫm dịch nhờn dù cô cố kìm nén. “Nhìn này… cô đã sẵn sàng rồi,” Taro cười lớn, ngón tay thô ráp vuốt qua âm đạo cô, cảm nhận sự ẩm ướt.
Tsubomi lắc đầu, nước mắt lăn dài. “Không… tôi không muốn… Chúa ơi, xin cứu con…” Nhưng Taro cúi xuống, ngậm lấy núm vú trái của cô, mút mạnh, lưỡi xoáy quanh đầu ti, kéo dài nó ra. Tsubomi cong người, rên rỉ: “Dừng lại… xin anh…” Nhưng cơ thể cô phản bội, núm vú cứng lại, gửi những luồng khoái cảm xuống bụng. Taro chuyển sang núm vú phải, cắn nhẹ, khiến cô hét lên, vừa đau vừa kích thích. Anh ta lướt lưỡi xuống bụng cô, dừng lại ở vùng kín, rồi bắt đầu liếm. Lưỡi anh ta liếm dọc hai mép thịt hồng hào, xoáy vào âm vật, mút mạnh khiến Tsubomi cong người, hét lớn: “Không! Tôi không thể chịu nổi!” Âm thanh nhóp nhép từ miệng anh ta và âm đạo cô vang lên, dâm dục đến mức khiến cô đỏ mặt.
Taro đứng dậy, cởi quần, để lộ dương vật cương cứng, gân guốc, đầu khấc đỏ ửng, rỉ dịch trong suốt. “Cô sẽ biết thế nào là đàn ông,” anh ta gầm gừ, kéo chân cô ra, đặt cô nằm ngửa trên giường. Tsubomi giãy giụa trong dây trói, nhưng Taro giữ chặt hông cô, đặt đầu khấc vào cửa mình, rồi thúc mạnh. Dương vật anh ta lấp đầy âm đạo cô, nóng hổi, căng cứng, khiến cô rên lên đau đớn xen lẫn khoái lạc. “Chúa ơi… tha thứ cho con…” Cô lẩm bẩm, nhưng Taro bắt đầu thúc, chậm rãi rồi nhanh dần, mỗi cú đẩy khiến ngực cô nảy lên, mông cô đập vào giường phát ra tiếng bôm bốp. “Chặt quá… cô ngon hơn lần trước,” Taro rên rỉ, tay bóp mạnh ngực cô, ngón tay bấu vào núm vú, kéo mạnh khiến cô hét lên.
Âm đạo Tsubomi siết chặt dương vật anh ta, dịch nhờn chảy ra, làm mỗi cú thúc trơn tru hơn, phát ra tiếng nhóp nhép dâm đãng. Tsubomi cắn môi, cố kìm nén, nhưng cơ thể cô không nghe lời. Hông cô vô thức nhấc lên, đón nhận từng cú đẩy. “Không… tôi không muốn…” Cô lắc đầu, nhưng tiếng rên của cô giờ đây lẫn lộn giữa đau đớn và khoái lạc. Taro cười lớn: “Cô thích rồi, đúng không?” Anh ta kéo cô ngồi dậy, vẫn bị trói, rồi chuyển sang thế doggy. Tsubomi quỳ trên giường, mông cong lên, Taro túm tóc cô, kéo mạnh, rồi thúc từ phía sau. Dương vật anh ta đâm sâu vào âm đạo, chạm vào điểm nhạy cảm khiến cô hét lên: “Aaaah! Không thể!” Mỗi cú đẩy khiến mông cô đập vào hông anh ta, phát ra tiếng bôm bốp dâm dục.
Tsubomi cảm nhận khoái cảm dâng trào, âm đạo co bóp mạnh, cơ thể run rẩy. “Không… tôi không được…” Cô lẩm bẩm, nhưng cơ thể cô đã đầu hàng. Taro tăng tốc, tay bóp mạnh mông cô, để lại dấu tay đỏ ửng. “Ra đi, nữ thánh!” Anh ta gầm lên, và Tsubomi không thể kìm nén nữa. Cô đạt orgasm thứ hai, cơ thể cong lên, âm đạo siết chặt dương vật anh ta, dịch nhờn trào ra, thấm ướt giường. “Ôi… Chúa ơi… tôi…” Cô rên lớn, nước mắt lăn dài, nhưng môi cô hé mở, thở hổn hển trong khoái lạc.
Taro chưa dừng lại. Anh ta lật cô lại, đặt cô ngồi lên mình. “Cưỡi tôi đi,” anh ta ra lệnh, tay giữ hông cô. Tsubomi, vẫn bị trói, di chuyển hông miễn cưỡng, nhưng khoái cảm khiến cô không thể dừng. Cô thúc hông, dương vật anh ta trượt sâu vào âm đạo, mỗi chuyển động khiến ngực cô nảy lên, tiếng rên dâm dục thoát ra: “Aaaah… sâu quá…” Taro cười lớn, tay bóp ngực cô, ngón tay xoáy quanh núm vú. “Tốt lắm, nữ thánh… cô sinh ra để làm điều này!” Tsubomi lắc đầu, nhưng hông cô di chuyển nhanh hơn, như bị dục vọng điều khiển.
Sau hàng chục cú thúc, Taro rên lên, cơ thể căng cứng. “Tôi sắp ra!” Anh ta gầm gừ, tay bấu chặt hông cô. Tsubomi hoảng loạn, nhưng cơ thể cô không dừng lại. “Không… đừng bên trong…” Cô van xin, nhưng Taro thúc mạnh vài cú cuối, rồi xuất tinh, dòng tinh dịch nóng hổi phun trào vào sâu trong âm đạo cô. Tsubomi run rẩy, cảm nhận sự ấm nóng tràn ngập, cơ thể mềm nhũn sau cao trào. Taro rút ra, dương vật ướt đẫm dịch nhờn và tinh dịch, nhỏ giọt xuống giường.
Taro đứng dậy, mặc lại quần, nhìn Tsubomi nằm trên giường, cơ thể trần truồng đầy dấu vết: ngực đỏ ửng, tinh dịch chảy ra từ âm đạo, và mắt cô lạc lõng. “Cô sẽ cầu xin tôi lần nữa,” anh ta cười nhếch mép, rồi rời đi qua cửa sổ. Tsubomi lê người đến trước gương, nhìn khuôn mặt mình: mắt mờ đục, môi sưng, và cơ thể đầy dấu vết dâm dục. Cô chạm vào âm đạo, ngón tay ướt đẫm tinh dịch và dịch nhờn, rồi khóc: “Chúa ơi… con đã sa ngã…” Nhưng sâu trong lòng, khoái cảm như một ngọn lửa không thể dập tắt, đang cháy rực.
Sáng hôm sau, Tsubomi mặc lại áo tu sĩ, cố che giấu những vết đỏ trên cơ thể. Cô ra sân tu viện, tiếp tục phân phát đồ ăn cứu trợ, nhưng ánh mắt cô lạc lõng, tay run rẩy. Khi một người đàn ông trẻ chạm vào tay cô, âm đạo cô lại co bóp, dịch nhờn rỉ ra. Cô cúi đầu, lẩm bẩm kinh cầu, nhưng tâm trí cô không còn thuộc về Chúa. Cô biết, một phần của cô đã thuộc về dục vọng.
Ánh trăng bàng bạc len lỏi qua cửa sổ kính màu của tu viện, chiếu lên khuôn mặt Tsubomi, giờ đây không còn mang vẻ thánh thiện như trước. Cô đứng trong phòng ngủ đơn sơ, không còn quỳ trước thánh giá, không còn nắm chuỗi hạt. Bộ áo tu sĩ đen dài đã được thay bằng một tấm khăn mỏng, quấn hờ hững quanh cơ thể, để lộ phần lớn làn da trắng ngần đầy vết đỏ từ những lần trói buộc và xâm phạm của Taro. Ngực cô, nhỏ nhưng săn chắc, lấp ló sau lớp vải, núm vú hồng nhạt dựng đứng như mời gọi. Tóc cô xõa rối, không buộc, chảy dài xuống vai, và đôi mắt to tròn giờ đây ánh lên một tia khao khát dâm dục, thay vì sự trong trẻo của ngày xưa.
Tsubomi nhìn vào gương, chạm vào ngực mình, ngón tay lướt qua những vết bầm, cảm nhận sự nhức nhối hòa lẫn với một luồng nhiệt kỳ lạ. Cô nhớ lại những lần Taro xâm phạm cô, dương vật gân guốc lấp đầy âm đạo, tiếng rên dâm dục của anh ta, và khoái cảm dữ dội khiến cô run rẩy. Âm đạo cô co bóp, dịch nhờn rỉ ra, thấm ướt tấm khăn mỏng. “Chúa ơi… con đã sa ngã…” Cô thì thầm, nhưng giọng không còn van xin, mà như một lời thú nhận. Cô không còn cầu nguyện, không còn đấu tranh. Dục vọng đã ăn sâu vào tâm hồn cô, như một ngọn lửa không thể dập tắt.
Buổi sáng, Tsubomi ra sân tu viện, mặc lại áo tu sĩ, nhưng không còn cài cẩn thận. Cổ áo để hở, lộ ra phần cổ trắng ngần và một phần ngực. Cô phân phát bánh mì và lương khô cho người nghèo, nhưng nụ cười của cô giờ đây mang một nét quyến rũ, ánh mắt lướt qua từng người đàn ông trong hàng. Dân làng vẫn gọi cô là “chị thánh”, nhưng không ai nhận ra sự thay đổi. Khi cô trao ổ bánh mì cho một người đàn ông trẻ, ngón tay cô cố ý chạm vào tay anh ta, lướt nhẹ, khiến anh ta giật mình ngẩng lên. Tsubomi mỉm cười, ánh mắt lấp lánh dục vọng, và tim cô đập mạnh. Cô cảm nhận âm đạo mình ướt át, dịch nhờn chảy ra, thấm vào lớp vải lót.
Taro xuất hiện cuối hàng, dáng người cao lớn, quần áo rách rưới, đôi mắt đỏ ngầu đầy khao khát. Anh ta không nói gì, chỉ nhìn Tsubomi với nụ cười nhếch mép. Khi cô đưa bánh mì, tay anh ta nắm lấy tay cô, ngón tay thô ráp siết chặt, khiến cô run lên. “Cô thay đổi rồi, chị thánh,” Taro thì thầm, giọng khàn khàn. Tsubomi không đáp, chỉ cúi đầu, nhưng môi cô cong lên một nụ cười kín đáo. Cô biết anh ta sẽ trở lại đêm nay, và lần này, cô không còn muốn chạy trốn.
Đêm xuống, tu viện chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng mờ ảo chiếu vào phòng thú tội, nơi Tsubomi đứng chờ. Cô không mặc áo tu sĩ, chỉ quấn tấm khăn mỏng, để lộ cơ thể đầy dấu vết: ngực đỏ ửng, đùi đầy vết bầm, và vùng kín ướt át, lông mu đen nhánh bóng loáng dưới ánh trăng. Tiếng cửa bật mở, Taro bước vào, bóng dáng cao lớn che khuất ánh sáng. “Cô đang đợi tôi, đúng không?” Anh ta cười nham hiểm, tiến đến gần. Tsubomi không lùi lại, không van xin. Cô nhìn anh ta, ánh mắt không còn sợ hãi, mà đầy khao khát. “Tiếp tục đi… tôi cần anh,” cô thì thầm, giọng run rẩy nhưng không phải vì sợ, mà vì dục vọng đang bùng cháy.
Taro túm lấy cô, kéo tấm khăn xuống, để lộ cơ thể trần truồng. Anh ta không cần trói cô nữa, nhưng vẫn dùng sợi dây thừng cũ kỹ, quấn nhẹ quanh cổ tay cô như một biểu tượng của sự thống trị. Tsubomi không kháng cự, chỉ đứng yên, ngực phập phồng, núm vú dựng đứng. Taro cúi xuống, ngậm lấy núm vú trái, mút mạnh, lưỡi xoáy quanh đầu ti, kéo dài nó ra. Tsubomi rên lên, không còn đau đớn mà chỉ có khoái lạc: “Aaaah… mạnh hơn…” Cô cong người, đẩy ngực vào miệng anh ta, tay bấu vào vai anh ta. Taro cắn nhẹ núm vú, khiến cô hét lên, âm đạo co bóp, dịch nhờn chảy ra.
Anh ta lướt lưỡi xuống bụng cô, dừng lại ở vùng kín, rồi bắt đầu bú liếm. Lưỡi anh ta liếm dọc hai mép thịt hồng hào, xoáy vào âm vật, mút mạnh khiến Tsubomi cong người, hét lớn: “Ôi… ngay đó!” Âm thanh nhóp nhép từ miệng anh ta và âm đạo cô vang lên, dâm dục đến mức khiến cô đỏ mặt, nhưng cô không muốn dừng. Cô đẩy hông vào mặt anh ta, muốn lưỡi anh ta đi sâu hơn. Taro cười lớn, ngón tay thô ráp trượt vào âm đạo, xoáy mạnh, khiến cô rên rỉ: “Aaaah… sâu hơn… xin anh…”
Taro đứng dậy, cởi quần, để lộ dương vật cương cứng, gân guốc, đầu khấc đỏ ửng, rỉ dịch trong suốt. “Cô muốn nó, đúng không?” Anh ta gầm gừ, kéo cô quỳ xuống. Tsubomi không kháng cự, ánh mắt lấp lánh dục vọng. Cô chủ động ngậm lấy dương vật anh ta, mút sâu, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, cảm nhận vị mặn của dịch nhờn. Cô đẩy sâu vào họng, nước dãi chảy dài xuống cằm, nhưng cô không dừng lại. “Ngon quá…” Cô thì thầm, giọng dâm dục, mắt nhìn Taro đầy khao khát. Taro giữ đầu cô, đẩy hông, dương vật trượt ra vào miệng cô, phát ra tiếng nhóp nhép dâm đãng.
Sau vài phút, Taro kéo cô đứng dậy, lật cô quỳ trên sàn địt từ phía sau. “Cô là con điếm của tôi, nữ thánh,” anh ta gầm lên, túm tóc cô, kéo mạnh. Tsubomi cong mông lên, âm đạo ướt át, sẵn sàng. Taro đặt đầu khấc vào cửa mình, rồi thúc mạnh, dương vật lấp đầy âm đạo cô, chạm vào điểm nhạy cảm khiến cô hét lên: “Aaaah! Sâu quá!” Anh ta bắt đầu thúc, mỗi cú đẩy khiến mông cô đập vào hông anh ta, phát ra tiếng bôm bốp. Tsubomi rên lớn, không còn kìm nén: “Mạnh hơn… xin anh… đụ tôi mạnh hơn!” Cô đẩy hông về phía sau, đón nhận từng cú thúc, ngực nảy lên theo nhịp.
Âm đạo Tsubomi siết chặt dương vật, dịch nhờn chảy ra, thấm ướt sàn đá. Taro bóp mạnh mông cô, để lại dấu tay đỏ ửng, rồi đánh mạnh vào mông, khiến cô hét lên trong khoái lạc: “Aaaah! Làm nữa đi!” Cô lên đỉnh, cơ thể run rẩy, âm đạo co bóp mạnh, dịch nhờn trào ra. Taro cười lớn: “Cô nghiện rồi, đúng không?” Anh ta lật cô nằm ngửa, kéo cô ngồi lên mình. “Cưỡi tôi đi, con điếm!” Tsubomi không do dự, ngồi lên dương vật anh ta, hông di chuyển nhanh, mỗi cú thúc khiến ngực cô nảy lên, tiếng rên dâm dục vang khắp phòng: “Ôi… sâu quá… tôi không chịu nổi…”
Taro bóp ngực cô, ngón tay xoáy quanh núm vú, kéo mạnh. Tsubomi rên lớn, hông di chuyển nhanh hơn, âm đạo siết chặt dương vật. “Ra đi… ra trong tôi!” Cô hét lên, giọng đầy dục vọng. Taro gầm lên, tay bấu chặt hông cô, rồi xuất tinh, dòng tinh dịch nóng hổi phun trào vào sâu trong âm đạo. Tsubomi run rẩy, cô đạt cực khoái thêm lần nữa, cơ thể mềm nhũn, tinh dịch chảy ra từ vùng kín, nhỏ giọt xuống sàn.
Taro rút ra, dương vật ướt đẫm, rồi đứng dậy, mặc lại quần. “Cô không còn là thánh nữ nữa,” anh ta cười nhếch mép, rồi rời đi qua cửa sổ. Tsubomi nằm trên sàn, cơ thể trần truồng, ngực phập phồng, tinh dịch chảy ra từ âm đạo. Cô chạm vào vùng kín, ngón tay ướt đẫm, rồi đưa lên môi, liếm nhẹ, mỉm cười thỏa mãn. “Tôi… tôi muốn nhiều hơn…” Cô thì thầm, không còn nhắc đến Chúa.
Sáng hôm sau, Tsubomi mặc áo tu sĩ, nhưng để hở cổ và ngực, ánh mắt đầy dục vọng. Cô ra sân tu viện, phân phát đồ ăn cứu trợ, nhưng mỗi lần chạm vào tay một người đàn ông, cô mỉm cười quyến rũ, âm đạo co bóp, dịch nhờn chảy ra. Cô biết, cô đã sa đọa, và cô không muốn quay lại.
Ánh trăng mờ ảo len lỏi qua cửa sổ kính màu của tu viện, chiếu lên căn phòng ngủ đơn sơ của Tsubomi. Cô nằm trên giường, cơ thể trần truồng, đầy những vết đỏ từ những lần trói buộc và xâm phạm của Taro. Ngực nhỏ săn chắc của cô phập phồng, núm vú hồng nhạt dựng đứng, và vùng kín với lông mu đen nhánh bóng loáng dịch nhờn, như minh chứng cho sự sa đọa ngày càng sâu đậm. Tsubomi mở mắt, ánh mắt không còn long lanh thánh thiện, mà mờ đục, đầy khao khát. Cô chạm vào âm đạo mình, ngón tay ướt đẫm tinh dịch và dịch nhờn từ lần gặp Taro đêm trước. “Tôi… tôi đã trở thành gì…” Cô thì thầm, nhưng giọng không còn đau đớn, mà như một lời thú nhận thỏa mãn.
Bên cạnh giường, một mảnh giấy nhàu nhĩ rơi trên sàn, nét chữ nguệch ngoạc của Taro: “Tôi đã xong, từ giờ chúng ta sẽ không còn gặp lại nhau nữa.” Tsubomi nhặt nó lên, tay run rẩy. Taro đã rời đi, bỏ lại cô trong căn phòng lạnh lẽo, không một lời giải thích. Cô siết chặt mảnh giấy, nước mắt lăn dài, nhưng không phải vì mất mát, mà vì một sự trống rỗng kỳ lạ. Cơ thể cô vẫn nóng rực, âm đạo co bóp mỗi khi nhớ lại dương vật gân guốc của Taro, tiếng rên dâm dục, và dòng tinh dịch nóng hổi tràn ngập trong cô. Cô đứng dậy, lê bước đến trước thánh giá treo trên tường, quỳ xuống, cố gắng cầu nguyện. “Chúa ơi… xin đưa con trở lại… xin xóa bỏ tội lỗi…” Nhưng lời cầu nguyện ngắt quãng, giọng cô yếu ớt, như bị ngọn lửa dục vọng thiêu đốt.
Tsubomi mặc lại áo tu sĩ, cố cài cẩn thận, nhưng tay cô run rẩy, không thể che giấu những vết đỏ trên cổ và ngực. Cô nhìn vào gương, khuôn mặt thanh tú giờ đây mang nét dâm dục, môi sưng, mắt mờ đục. Cô buộc tóc, đeo lại chuỗi hạt, quyết tâm lấy lại sự thánh thiện. “Mình phải quay lại… mình là nữ thánh…” Cô lẩm bẩm, nhưng âm đạo cô lại co bóp, dịch nhờn rỉ ra, như nhắc nhở rằng cô đã không còn là Tsubomi của ngày xưa.
Buổi sáng, Tsubomi ra sân tu viện, phân phát bánh mì và lương khô cho người nghèo. Cô cố mỉm cười, nhưng nụ cười gượng gạo, ánh mắt lạc lõng. Dân làng vẫn kính cẩn, gọi cô là “chị thánh”, không nhận ra sự rối loạn trong tâm hồn cô. Nhưng hôm nay, ánh mắt Tsubomi không còn lướt qua những người đàn ông trẻ tuổi. Thay vào đó, cô để ý đến những người đàn ông trung niên già nua, với khuôn mặt khắc khổ, tóc bạc, và đôi tay thô ráp đầy vết chai. Khi cô trao ổ bánh mì cho một người đàn ông khoảng 50 tuổi, tóc lốm đốm bạc, ánh mắt cô dừng lại trên những nếp nhăn sâu hoắm và đôi vai gầy guộc. Ngón tay cô cố ý chạm vào tay ông ta, cảm nhận sự thô ráp của da thịt, và một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng. Âm đạo cô co bóp mạnh, dịch nhờn thấm ướt lớp vải lót. “Cảm ơn chị thánh,” ông ta nói, giọng khàn khàn, không biết rằng ánh mắt Tsubomi đang lấp lánh dục vọng.
Cô cố quay đi, lẩm bẩm kinh cầu, nhưng hình ảnh Taro và những lần xâm phạm dâm dục tràn ngập tâm trí. Cô nhớ lại cảm giác dương vật lấp đầy âm đạo, tiếng bôm bốp khi mông cô đập vào hông anh ta, và khoái cảm khiến cô run rẩy. Cô siết chặt chuỗi hạt, cố xua tan ý nghĩ, nhưng cơ thể cô không nghe lời. Khi trao bánh mì cho một người đàn ông trung niên khác, với khuôn mặt đầy sẹo và tóc muối tiêu, cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh, như mời gọi. “Cô khỏe không, chị thánh?” Ông ta hỏi, giọng trầm. Tsubomi gật đầu, môi cong lên, và tim cô đập mạnh. Cô biết, cô đang khao khát một thứ mà cô không thể thừa nhận.
Đêm xuống, tu viện chìm trong bóng tối, chỉ có ánh nến leo lét trong phòng Tsubomi. Cô quỳ trước thánh giá, cố cầu nguyện, nhưng tâm trí cô rối loạn. Hình ảnh Taro, cảm giác khoái lạc, và ánh mắt của những người đàn ông trung niên già nua trong hàng cứu trợ như một cơn bão dâm dục. Cô cởi áo tu sĩ, để lộ cơ thể trần truồng, ngực nhỏ săn chắc, núm vú dựng đứng, và vùng kín ướt át. Cô chạm vào âm đạo, ngón tay ướt đẫm dịch nhờn, nhưng không đủ để thỏa mãn. “Chúa ơi… xin giúp con…” Cô thì thầm, nhưng ánh mắt cô dừng lại trên thánh giá gỗ treo trên tường.
Tsubomi đứng dậy, run rẩy, tháo thánh giá xuống. Nó dài khoảng 30cm, gỗ mịn, với các cạnh trơn tru, nhưng phần ngang hơi thô ráp. Cô nhìn nó, tim đập mạnh, một ý nghĩ tội lỗi lóe lên. “Không… mình không được…” Cô lẩm bẩm, nhưng cơ thể cô đã đầu hàng. Cô ngồi lên giường, tách chân ra, để lộ âm đạo hồng hào, bóng loáng dịch nhờn. Cô cầm thánh giá, ngón tay vuốt dọc thân gỗ, rồi chậm rãi đưa phần ngang đến cửa mình. “Chúa ơi… tha thứ cho con…” Cô thì thầm, nhưng giọng đầy dục vọng.
Tsubomi ấn phần ngang của thánh giá vào âm đạo, gỗ thô ráp cọ vào hai mép thịt, khiến cô rên lên: “Aaaah…” Cô đẩy sâu hơn, cảm nhận sự cứng lạnh của gỗ lấp đầy âm đạo, chạm vào điểm nhạy cảm. Cô bắt đầu di chuyển, tay cầm thánh giá, đẩy ra vào chậm rãi, mỗi chuyển động phát ra tiếng nhóp nhép dâm dục từ âm đạo ướt át. “Ôi… sâu quá…” Cô rên lớn, mắt nhắm nghiền, tưởng tượng dương vật của Taro, hay những người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ. Cô tăng tốc, thánh giá trượt nhanh hơn, gỗ cọ vào âm vật, khiến cô cong người, hét lên: “Aaaah! Tôi không chịu nổi!”
Cô chuyển sang tư thế quỳ, một tay giữ thánh giá, đẩy sâu vào âm đạo, tay kia bóp ngực mình, ngón tay xoáy quanh núm vú. “Mạnh hơn… tôi muốn mạnh hơn…” Cô thì thầm, giọng dâm dục, hông di chuyển theo nhịp thánh giá. Dịch nhờn chảy ra, thấm ướt giường, và cô cảm nhận khoái cảm dâng trào. Cô tưởng tượng một người đàn ông trung niên, tóc bạc, đang đè cô xuống, dương vật gân guốc thúc vào âm đạo. “Đụ tôi… xin hãy đụ tôi…” Cô rên lớn, dù chỉ có thánh giá trong tay. Cô đẩy nhanh hơn, thánh giá cọ mạnh vào âm vật, và rồi cố lên đỉnh, cơ thể run rẩy dữ dội, âm đạo co bóp, dịch nhờn trào ra, thấm ướt thánh giá. “Aaaah! Chúa ơi…” Cô hét lên, nhưng không phải cầu nguyện, mà là tiếng rên của khoái lạc.
Tsubomi ngã xuống giường, thánh giá rơi bên cạnh, ướt đẫm dịch nhờn. Cô thở hổn hển, ngực phập phồng, mắt mờ đục. Cô chạm vào âm đạo, ngón tay ướt át, rồi đưa lên môi, liếm nhẹ, vị mặn của dịch nhờn khiến cô mỉm cười. “Tôi… tôi không thể quay lại…” Cô thì thầm, nhìn thánh giá, không còn thấy nó như biểu tượng của đức tin, mà như một công cụ thỏa mãn dục vọng.
Sáng hôm sau, Tsubomi mặc áo tu sĩ, nhưng để hở cổ và ngực, ánh mắt đầy dục vọng. Cô ra sân tu viện, phân phát đồ ăn cứu trợ, nhưng mỗi lần trao bánh mì cho một người đàn ông trung niên, cô mỉm cười quyến rũ, ngón tay cố ý chạm vào tay họ. Khi một người đàn ông khoảng 60 tuổi, tóc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn, nhận bánh mì, cô nhìn vào mắt ông ta, ánh mắt lấp lánh. “Cô khỏe không, chị thánh?” Ông ta hỏi, giọng khàn khàn. Tsubomi gật đầu, môi cong lên, và âm đạo cô co bóp, dịch nhờn chảy ra. Cô biết, cô không thể kìm nén nữa.
Ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ kính màu của tu viện, nhưng ánh sáng thánh thiện ấy không còn chạm đến tâm hồn Tsubomi. Cô đứng giữa sân tu viện, bộ áo tu sĩ đen dài được mặc hờ hững, cổ áo để hở, lộ ra phần cổ trắng ngần và một phần ngực đầy vết đỏ từ những lần xâm phạm trước. Tóc cô xõa rối, không còn buộc, chảy dài xuống vai, và đôi mắt to tròn giờ đây ánh lên sự dâm dục không che giấu. Chuỗi hạt từng là biểu tượng của đức tin giờ đây chỉ là vật trang trí, lủng lẳng trên tay cô, không còn được siết chặt trong những lời cầu nguyện. Tsubomi đã không còn là "nữ thánh trinh nữ" mà dân làng tôn kính. Cô là một người đàn bà, khao khát dục vọng, sẵn sàng biến lòng từ thiện thành công cụ để thỏa mãn bản thân.
Tsubomi đứng trước gương trong phòng ngủ đơn sơ, cởi bỏ áo tu sĩ, để lộ cơ thể trần truồng. Ngực nhỏ săn chắc của cô phập phồng, núm vú hồng nhạt dựng đứng, và vùng kín với lông mu đen nhánh bóng loáng dịch nhờn, như minh chứng cho sự sa đọa. Cô chạm vào âm đạo mình, ngón tay ướt đẫm, và mỉm cười, không còn dấu vết của sự xấu hổ. Cô nhớ lại Taro, người đàn ông nghèo đã phá vỡ sự thánh thiện của cô, nhưng giờ đây, anh ta chỉ là một ký ức mờ nhạt. Tsubomi không cần anh ta nữa. Cô đã tìm thấy dục vọng trong chính mình, và những người đàn ông trung niên già nua trong hàng cứu trợ sẽ là mục tiêu mới.
Buổi sáng, Tsubomi ra sân tu viện, phân phát bánh mì và lương khô cho người nghèo. Nhưng ánh mắt cô không còn hiền từ, mà đầy khiêu khích. Cô cố ý mặc áo tu sĩ hở hang, để lộ phần ngực và đùi, thu hút ánh nhìn của những người đàn ông trung niên. Khi trao ổ bánh mì cho một ông lão khoảng 60 tuổi, tóc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn, cô mỉm cười quyến rũ, ngón tay lướt qua tay ông ta, cảm nhận sự thô ráp của da thịt. "Cảm ơn chị thánh," ông ta nói, giọng khàn khàn, không biết rằng ánh mắt Tsubomi đang lướt qua cơ thể ông, dừng lại ở đôi tay gân guốc và khuôn mặt khắc khổ. Âm đạo cô co bóp, dịch nhờn chảy ra, thấm ướt lớp vải lót. Cô biết, cô sẽ không dừng lại ở việc chỉ nhìn.
Chiều tà, khi dân làng đã rời đi, Tsubomi đứng một mình trong phòng thú tội, nơi mọi thứ bắt đầu. Cô không mặc áo tu sĩ, chỉ quấn tấm khăn mỏng, để lộ cơ thể đầy dấu vết: ngực đỏ ửng, đùi đầy vết bầm, và vùng kín ướt át. Cô nhìn thánh giá treo trên tường, nhưng không còn thấy nó như biểu tượng của đức tin. Cô tháo nó xuống, tay vuốt dọc thân gỗ, cảm nhận sự thô ráp của phần ngang. "Chúa đã bỏ rơi tôi..." Cô thì thầm, nhưng giọng đầy dục vọng. Cô ngồi lên ghế, tách chân ra, để lộ âm đạo hồng hào, bóng loáng dịch nhờn. Cô đưa phần ngang của thánh giá đến cửa mình, cọ nhẹ vào hai mép thịt, rên lên: "Aaaah..."
Tsubomi đẩy thánh giá vào âm đạo, gỗ thô ráp cọ vào âm vật, khiến cô cong người, hét lớn: "Ôi... sâu hơn..." Cô di chuyển tay, đẩy thánh giá ra vào, mỗi chuyển động phát ra tiếng nhóp nhép dâm dục từ âm đạo ướt át. Cô tưởng tượng những người đàn ông trung niên, với tóc bạc và khuôn mặt khắc khổ, đang đè cô xuống, dương vật gân guốc thúc vào cô. "Đụ tôi... xin hãy đụ tôi..." Cô rên lớn, tay kia bóp ngực mình, ngón tay xoáy quanh núm vú. Cô tăng tốc, thánh giá trượt nhanh hơn, cọ mạnh vào điểm nhạy cảm, và cô đạt orgasm, cơ thể run rẩy, dịch nhờn trào ra, thấm ướt thánh giá. "Aaaah! Tôi không chịu nổi!" Cô hét lên, ngã xuống ghế, thở hổn hển, mắt mờ đục.
Tối muộn, Tsubomi trở lại phòng thú tội, vẫn quấn tấm khăn mỏng, ánh nến leo lét chiếu lên cơ thể cô. Cô đã mời một người đàn ông trung niên, khoảng 55 tuổi, tóc muối tiêu, khuôn mặt đầy sẹo, đến sau giờ cứu trợ. Ông ta bước vào, ánh mắt ngạc nhiên nhưng không từ chối. "Chị thánh... cô gọi tôi?" Ông ta hỏi, giọng khàn khàn. Tsubomi mỉm cười, tiến đến gần, tấm khăn rơi xuống, để lộ cơ thể trần truồng. "Tôi không phải chị thánh nữa," cô thì thầm, tay chạm vào ngực ông ta, cảm nhận sự thô ráp qua lớp áo rách. "Tôi muốn anh."
Ông ta sững sờ, nhưng ánh mắt nhanh chóng bùng lên dục vọng. Tsubomi quỳ xuống, cởi quần ông ta, để lộ dương vật cương cứng, không dài như Taro nhưng gân guốc, đầu khấc đỏ ửng. Cô ngậm lấy nó, mút sâu, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, cảm nhận vị mặn của dịch nhờn. "Ôi... chị thánh..." Ông ta rên lên, tay bấu vào tóc cô. Tsubomi đẩy sâu vào họng (deep throat), nước dãi chảy dài xuống cằm, nhưng cô không dừng lại. "Gọi tôi là Tsubomi," cô thì thầm, giọng dâm dục, mắt nhìn ông ta đầy khao khát.
Cô đứng dậy, kéo ông ta đến ghế, ngồi lên đùi ông ta. Cô cầm dương vật, đặt vào cửa mình, rồi hạ hông xuống, cảm nhận nó lấp đầy âm đạo. "Aaaah... sâu quá..." Cô rên lớn, hông di chuyển nhanh, ngực nảy lên theo nhịp. Ông ta bóp ngực cô, ngón tay bấu vào núm vú, kéo mạnh khiến cô hét lên: "Mạnh hơn... xin anh!" Âm đạo cô siết chặt dương vật, dịch nhờn chảy ra, phát ra tiếng nhóp nhép dâm dục. Cô tăng tốc, hông thúc mạnh, tiếng mông đập vào đùi ông ta vang lên bôm bốp. "Đụ tôi... đụ tôi mạnh hơn!" Cô rên lớn, mắt nhắm nghiền, tưởng tượng hàng chục người đàn ông đang vây quanh cô.
Ông ta gầm lên, tay bấu chặt hông cô, rồi xuất tinh, dòng tinh dịch nóng hổi phun trào vào âm đạo. Tsubomi đạt cực khoái, cơ thể run rẩy, âm đạo co bóp, dịch nhờn trào ra, hòa lẫn với tinh dịch. Cô ngã vào ngực ông ta, thở hổn hển, mỉm cười thỏa mãn. "Đi đi," cô thì thầm, đẩy ông ta ra. Ông ta mặc quần, lặng lẽ rời khỏi phòng, ánh mắt vẫn ngỡ ngàng.
Ngày hôm sau, Tsubomi tiếp tục phân phát đồ ăn cứu trợ, nhưng ánh mắt cô giờ đây chỉ tìm kiếm những người đàn ông thích hợp. Cô mời thêm một ông lão khác, khoảng 60 tuổi, tóc trắng, vào phòng thú tội sau giờ cứu trợ. Cô quỳ xuống, mút dương vật ông ta. Rồi sau đó cô đứng dậy dựa vào tường . Ông ta thúc từ phía trước, dương vật gân guốc trượt vào âm đạo, khiến cô rên lớn: "Aaaah! Sâu hơn!" Cô lên đỉnh, tinh dịch ông ta chảy ra từ vùng kín, và cô mỉm cười, không còn dấu vết của sự thánh thiện.
Những ngày tiếp theo, Tsubomi quyến rũ nhiều người đàn ông khác, mỗi lần đều chủ động, mỗi lần cô đều rên lớn, đòi hỏi mạnh hơn, sâu hơn. "Đụ tôi... tôi muốn tất cả!" Cô hét lên, cơ thể run rẩy trong khoái lạc, tinh dịch và dịch nhờn thấm ướt sàn phòng thú tội. Cô không còn cầu nguyện, không còn nhắc đến Chúa. Lòng từ thiện đã trở thành công cụ để cô thỏa mãn dục vọng.
Đến đêm, Tsubomi lại đứng trước thánh giá trong phòng, không mặc gì, cơ thể đầy dấu vết dâm dục. Cô cầm thánh giá, vuốt dọc thân gỗ, rồi thủ dâm lần nữa, đẩy nó vào âm đạo, rên lớn: "Aaaah... tôi thuộc về dục vọng..." Cô ấy cứ thế cho đến khi lên đỉnh, dịch nhờn trào ra, và cô ngã xuống sàn, mỉm cười thỏa mãn. Cô biết, cô đã sa đọa hoàn toàn, và cô không muốn quay lại. Cô ngã xuống sàn, Tsubomi vẫn thở hổn hển, cơ thể trần truồng ướt đẫm dịch nhờn, thánh giá rơi bên cạnh, bóng loáng dưới ánh nến. Cô mỉm cười, ánh mắt mờ đục, không còn chút dấu vết của nữ thánh. Dục vọng trong cô như một con thú đói khát, không thể thỏa mãn chỉ bằng một người đàn ông hay một cây thánh giá. Cô đứng dậy, lau sạch dịch nhờn trên đùi, rồi quấn tấm khăn mỏng quanh cơ thể, để lộ phần lớn ngực và mông cong. "Chưa đủ..." Cô thì thầm, giọng dâm dục, ánh mắt lấp lánh ý nghĩ táo bạo. Cô rời phòng, bước ra sân tu viện, nơi bóng tối bao trùm, và hướng về kho lương thực - một nơi cô chưa từng sử dụng cho dục vọng.
Kho lương thực là một căn phòng đá cũ kỹ, đầy bao gạo chất chồng và mùi lúa mì thoang thoảng. Ánh sáng từ ngọn đuốc treo trên tường chiếu lên cơ thể Tsubomi, làm nổi bật làn da trắng ngần và những vết đỏ từ những lần xâm phạm trước. Cô đã mời ba người đàn ông từ hàng cứu trợ đến đây, sau khi trao đổi những ánh mắt khiêu khích vào ban ngày. Họ là những người đàn ông khắc khổ: ông Hideo, khoảng 60 tuổi, tóc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn; ông Kenji, 55 tuổi, tóc muối tiêu, thân hình gầy guộc; và ông Satoru, 58 tuổi, khuôn mặt sẹo, đôi tay thô ráp. Họ bước vào kho, ánh mắt ngạc nhiên nhưng bùng cháy dục vọng khi thấy Tsubomi đứng đó, tấm khăn mỏng rơi xuống sàn, để lộ cơ thể trần truồng.
"Các ông muốn tôi, đúng không?" Tsubomi thì thầm, giọng ngọt ngào nhưng đầy dâm dục, bước đến gần, ngực nhỏ săn chắc nảy nhẹ theo từng bước đi. Cô không còn là chị thánh, mà là một con thú săn mồi, sẵn sàng nuốt chửng những người đàn ông này. "Cô... cô thật sự..." Hideo lắp bắp, nhưng Tsubomi cắt lời bằng cách chạm vào ngực ông ta, ngón tay lướt qua lớp áo rách. "Đừng nói. Làm đi," cô ra lệnh, ánh mắt lấp lánh.
Cô dẫn họ đến giữa kho, nơi một đống bao gạo chất cao như một chiếc giường thô sơ. Tsubomi nằm ngửa trên bao gạo, tách chân ra, để lộ âm đạo hồng hào, ướt át, lông mu đen nhánh bóng loáng dịch nhờn. "Lại đây," cô thì thầm, tay vuốt dọc âm đạo, ngón tay ướt đẫm. Ba người đàn ông cởi quần, để lộ dương vật cương cứng, không dài như Taro nhưng gân guốc, đầu khấc đỏ ửng, rỉ dịch trong suốt. Tsubomi mỉm cười, tay cầm một sợi dây đai da cũ từ kho, quấn quanh cổ mình như một chiếc vòng cổ dâm dục, rồi đưa đầu dây cho Hideo. "Kéo đi," cô ra lệnh, giọng đầy khao khát.
Hideo nắm dây, kéo nhẹ, khiến cổ cô ngửa ra sau, ngực cong lên, núm vú dựng đứng. Kenji và Satoru quỳ hai bên, mỗi người ngậm lấy một núm vú, mút mạnh, lưỡi xoáy quanh, cắn nhẹ khiến Tsubomi rên lớn: "Aaaah! Mút mạnh hơn!" Âm thanh nhóp nhép từ miệng họ hòa lẫn với tiếng rên dâm dục của cô, vang vọng trong kho. Cô tách chân rộng hơn, mời gọi Hideo. Ông ta quỳ giữa hai chân cô, nhưng Tsubomi ra lệnh: "Không phải thế. Dùng tay ông trước." Hideo run rẩy, ngón tay thô ráp vuốt qua âm đạo cô, rồi trượt vào, xoáy sâu, khiến cô cong người, hét lên: "Ôi... sâu hơn... xoa mạnh vào!"
Kenji và Satoru không dừng lại, tiếp tục mút ngực cô, tay họ bóp mạnh mông cô, để lại dấu tay đỏ ửng. Tsubomi giật dây đai, kéo Hideo gần hơn, rồi cầm dương vật ông ta, đặt vào cửa mình. Nhưng thay vì để ông ta thúc, cô ra lệnh: "Cả ba cùng làm tôi." Cô ngồi dậy, kéo Satoru nằm ngửa trên bao gạo, rồi trèo lên, ngồi ngược, đặt dương vật ông ta vào âm đạo. Cô hạ hông, cảm nhận dương vật gân guốc lấp đầy âm đạo, và rên lớn: "Aaaah... ngon quá..." Cô bắt đầu di chuyển hông, mỗi cú thúc khiến mông cô đập vào bụng Satoru, phát ra tiếng bôm bốp dâm dục.
Hideo đứng trước mặt cô, dương vật cương cứng ngay trước miệng. Tsubomi ngậm lấy nó, mút sâu, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, nước dãi chảy dài xuống cằm. Cô kéo dây đai, ra hiệu cho Hideo đẩy mạnh vào họng cô, khiến cô nghẹn, nhưng ánh mắt lấp lánh khoái lạc. "Mút mạnh hơn, con điếm!" Hideo gầm lên, lần đầu tiên gọi cô như thế, và Tsubomi mỉm cười, mút nhanh hơn, tiếng nhóp nhép vang lên. Đồng thời, Kenji đứng phía sau, vuốt dương vật mình, rồi bất ngờ cọ đầu khấc vào hậu môn cô. Tsubomi giật mình, nhưng không dừng lại. "Làm đi... đụ tôi cả hai lỗ!" Cô hét lên, giọng dâm dục.
Kenji nhổ nước bọt lên hậu môn cô, làm ướt, rồi chậm rãi đẩy dương vật vào. Tsubomi hét lớn: "Aaaah! Đau... nhưng ngon quá!" Hậu môn cô căng ra, ôm chặt dương vật Kenji, trong khi âm đạo cô siết chặt dương vật Satoru. Cô di chuyển hông, cả hai dương vật trượt ra vào, phát ra tiếng nhóp nhép và bôm bốp hòa quyện. Hideo giữ đầu cô, đẩy dương vật sâu vào họng, khiến cô nghẹn, nước dãi và dịch nhờn trào ra. Tsubomi rên lớn, không còn kiểm soát: "Đụ tôi... đụ tôi mạnh hơn! Tôi muốn tất cả!" Cơ thể cô run rẩy, ngực nảy lên, mông đập vào Satoru và Kenji, tạo nên một bản hòa ca dâm dục.
Cô cảm nhận khoái cảm dâng trào, âm đạo và hậu môn co bóp mạnh. "Tôi sắp ra!" Cô hét lên, hông di chuyển nhanh hơn. Satoru gầm lên, xuất tinh vào âm đạo cô, dòng tinh dịch nóng hổi tràn ngập, chảy ra, thấm ướt bao gạo. Kenji cũng không chịu nổi, xuất tinh vào hậu môn cô, tinh dịch nhỏ giọt xuống đùi. Hideo rút dương vật khỏi miệng cô, phun tinh dịch lên mặt cô, bắn vào má, mũi, và môi. Tsubomi lên đỉnh, cơ thể cong lên, hét lớn: "Aaaah! Tôi... tôi nghiện rồi!" Dịch nhờn trào ra từ âm đạo, hòa lẫn với tinh dịch, tạo thành một vũng ướt át trên bao gạo.
Tsubomi ngã xuống, thở hổn hển, cơ thể đầy tinh dịch và dịch nhờn, dây đai vẫn quấn quanh cổ. Cô mỉm cười, liếm tinh dịch trên môi, ánh mắt thỏa mãn. "Đi đi," cô ra lệnh, giọng lạnh lùng. Ba người đàn ông mặc quần, lặng lẽ rời kho, ánh mắt ngỡ ngàng nhưng thỏa mãn. Tsubomi nằm trên bao gạo, chạm vào âm đạo và hậu môn, ngón tay ướt đẫm, rồi đưa lên môi, liếm sạch. "Còn nhiều hơn thế..." Cô thì thầm, ánh mắt lấp lánh dục vọng.