Tiếng bước chân bên ngoài tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng chốt cửa sắt nặng nề vang lên khô khốc. Không gian bị khóa chặt, chỉ còn lại hai kẻ điên cuồng vì dục vọng.
Tim quay lại, ánh mắt tối sầm như dã thú. Anh sải bước tới, không nói một lời, dùng cánh tay hộ pháp gạt phăng những chân nến trên bàn thờ xuống đất.
Anh tóm lấy Sin, dễ dàng nhấc bổng cậu lên như thể cậu chẳng nặng hơn một dải lụa, rồi ấn mạnh tấm lưng gầy ấy xuống mặt đá lạnh toát.
Tiếng vải vóc bị xé toạc vang lên chói tai. Lớp áo chùng của Sin bị giật tung, phơi bày cơ thể cậu dưới ánh trăng mờ ảo.
Sin đẹp một cách mong manh và hư hỏng. Làn da cậu trắng sứ, mịn màng đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ cũng để lại vết hằn. Khung xương vai nhô lên sắc nét, tạo thành hõm sâu quyến rũ mời gọi những nụ hôn. Vòng eo cậu thon gọn đến mức bàn tay to lớn của Tim có thể dễ dàng siết trọn, trong khi lồng ngực mảnh dẻ phập phồng dữ dội, lộ ra những rẻ xương sườn thanh thoát dưới lớp da mỏng.
Đối lập hoàn toàn với vẻ đẹp mảnh mai ấy là Tim—một ngọn núi cơ bắp và sắt thép.
Tim tháo đai lưng, trút bỏ phần giáp ngực nặng nề ném sang một bên. Cơ thể chàng hiệp sĩ lộ ra, choáng ngợp và đầy đe dọa. Bờ vai anh rộng lớn như một vách tường thành, từng thớ cơ bắp trên cánh tay và ngực cuộn lên cuồn cuộn, rắn chắc như được tạc từ đá tảng. Trên nền da màu đồng hun nắng là chằng chịt những vết sẹo trắng mờ—dấu tích của chiến tranh, giờ đây trông càng thêm hoang dã dưới ánh sáng nhập nhoạng. Những đường gân xanh thẫm nổi rõ trên bắp tay và dọc theo cổ, giật giật theo từng nhịp thở dốc đầy ham muốn.
“Ngươi quá nhỏ bé,” Tim gầm gừ, giọng trầm đục vang vọng từ lồng ngực dày rộng. Anh chen vào giữa hai chân Sin, đầu gối thô ráp tách rộng đôi chân thon dài, trắng muốt của cậu ra.
Sự tương phản về hình thể khiến cảnh tượng trở nên dâm tà tột độ. Cơ thể Sin lọt thỏm hoàn toàn dưới bóng người khổng lồ của Tim. Đôi chân mảnh khảnh của cậu quắp lấy hông Tim, trông càng thêm yếu ớt trước những khối cơ đùi săn chắc như trụ đồng của người đàn ông phía trên.
Tim cúi xuống, áp lồng ngực vạm vỡ, nóng hầm hập của mình lên cơ thể mát lạnh của Sin. Sự ma sát giữa làn da thô ráp đầy sức mạnh và sự mềm mại nuột nà khiến cả hai rùng mình.
“Nhưng vừa vặn để ta phá nát,” Tim thì thầm tàn nhẫn rồi thúc mạnh vào bên trong.
Sin cong người lên, hét nghẹn trong cổ họng, cả thân hình mảnh dẻ run rẩy bần bật như chiếc lá trước cơn bão. Bàn tay cậu bấu chặt vào bắp tay cuồn cuộn của Tim, những ngón tay thon dài trắng xanh chìm nghỉm giữa những thớ thịt cứng như sắt.
Tim di chuyển, mỗi cú thúc đều mang sức mạnh của một chiến binh, sâu và dứt khoát. Anh nắm lấy hông Sin—nơi xương chậu nhô lên tinh tế—giữ chặt để cậu không thể trốn thoát khỏi sự xâm lấn thô bạo này. Nhìn từ trên xuống, Tim thấy rõ sự áp đảo của mình: thân hình to lớn của anh bao trùm lấy Sin, che khuất mọi ánh sáng, nuốt chửng lấy sự tồn tại của cậu.
“Tim…!” Sin nức nở, đầu ngửa ra sau, cần cổ thanh mảnh căng ra thành một đường cong tuyệt mỹ, để lộ yết hầu đang chuyển động yếu ớt.
Tim không kìm chế nữa. Anh cúi xuống, cắn mạnh vào vùng da mỏng manh nơi cổ Sin, trong khi thân dưới vẫn hoạt động điên cuồng. Những cú va chạm mạnh mẽ khiến tấm lưng gầy gò của Sin cọ xát vào mặt đá, nhưng khoái cảm từ sức mạnh áp đảo của người đàn ông phía trên đã lấn át mọi đau đớn.
Trong khoảnh khắc cao trào, Tim gồng cứng người, các búi cơ trên lưng xô vào nhau, nổi lên cuồn cuộn như sóng dữ. Anh siết chặt Sin trong vòng tay gọng kìm, nghiền nát sự mảnh mai ấy vào lồng ngực vững chãi của mình, trút toàn bộ tinh lực vào sâu bên trong cơ thể nhỏ bé đang oằn mình đón nhận.
Cả hai đổ gục xuống. Sin thở hắt ra, nằm lịm đi, trông càng nhỏ bé và tan tác hơn dưới thân hình đồ sộ của Tim đang đè nặng lên mình—một sự sở hữu tuyệt đối của kẻ mạnh đối với con mồi xinh đẹp của hắn.