An về nhà, bước vào căn nhà cũ, tường nứt và cửa sổ mờ.
Bên trong, mùi mốc của lâu ngày vẫn còn, trộn với mùi thuốc lá nhè nhẹ.
Mẹ An đang rửa bát, vai run run vì mệt.
“An… con về rồi à? Ăn gì chưa?”
An chỉ lắc đầu, đặt cặp xuống, giọng nhỏ:
“Chưa…”
Tiếng mở cửa vang lên, cha An bước vào, tay cầm chai rượu, hơi thở nồng nặc:
“Ơ… lại về sớm hả? Ăn đi, để tao uống chút đã.”
Mẹ An thở dài, khẽ lắc đầu, nhặt bát đĩa.
An đứng yên một lúc, tim nặng trĩu.
Cô biết, mẹ đang gồng mình lo mọi thứ, còn cha thì… rượu chè, cờ bạc, chưa bao giờ chịu nghĩ đến gia đình.
“An… con giúp mẹ dọn cơm đi.” – mẹ khẽ nói, giọng mệt mỏi.
“Con… dạ…” – An run run, cúi xuống.
Bữa tối yên lặng, chỉ có tiếng chai rượu và tiếng bát đũa va vào nhau.
An nhìn mẹ, lòng vừa thương vừa chùn bước.
Cô chỉ mới mười mấy tuổi, nhưng đã phải gồng gánh một phần.
Sau bữa cơm, An lặng lẽ ngồi học bài.
Mẹ đi rửa bát, tay run run, vai nặng trĩu.
Cha nằm trên ghế, cầm chai rượu, thở dài, chẳng đoái hoài gì tới con cái.
An ngồi, ánh mắt xa xăm.
Trong đầu là hình ảnh Hạ và Thẩm, hai người luôn đứng cạnh cô ở trường.
Dù ở nhà cô chịu áp lực lớn, nhút nhát và run rẩy, nhưng bên ngoài, có những người khiến cô cảm thấy an toàn.
“Con phải cố gắng…” – An thì thầm, giọng run run nhưng kiên quyết.
Không chỉ cho bản thân, mà còn cho mẹ – người duy nhất chịu khổ để nuôi cô.
Căn nhà nhỏ, cũ kỹ và đầy áp lực, nhưng An hiểu:
Dù nhút nhát, dù cô đơn, cô vẫn phải mạnh mẽ để bước tiếp.