#Những Điều Không Nói Thành Lời
Ánh nắng chiều muộn hắt qua khung cửa sổ thư viện, nhuộm vàng cả mái tóc hơi rối của Hoàng. Cậu đang ngủ gục bên chồng sách bài tập, hơi thở đều đặn, đôi kính cận hơi lệch xuống sống mũi.
Sơn đặt ly cà phê đá xuống bàn, tiếng động khẽ khàng không đủ để đánh thức người kia. Anh đứng đó một lúc, lặng lẽ quan sát những đường nét thanh tú trên gương mặt Hoàng. Trong khi Sơn luôn toát ra vẻ điềm đạm, có phần áp đảo với chiều cao và ánh nhìn sắc sảo, thì Hoàng lại giống như một mặt hồ lặng sóng — hiền lành và đôi khi hơi ngơ ngác.
# Sự Quan Tâm Âm Thầm
Sơn khẽ ngồi xuống bên cạnh. Anh đưa tay ra, định chỉnh lại gọng kính cho Hoàng nhưng rồi khựng lại giữa chừng. Anh chỉ nhẹ nhàng đẩy tập tài liệu sang một bên để Hoàng không bị cấn tay.
Hoàng khẽ cựa mình, đôi mắt lim dim mở ra. Thấy Sơn đang nhìn mình bằng ánh mắt thâm trầm thường lệ, cậu giật mình ngồi bật dậy, mặt đỏ bừng:
"Sơn... anh đến lúc nào thế? Sao không gọi em dậy?"
"Thấy em ngủ ngon quá, không nỡ." Sơn nhếch môi cười nhạt, đẩy ly cà phê về phía cậu. "Uống đi cho tỉnh, rồi tôi chỉ nốt mấy phần này cho."
# Ranh Giới Mong Manh
Hoàng lúng túng cầm ly cà phê, hơi lạnh lan tỏa vào lòng bàn tay giúp cậu bình tĩnh hơn. Mỗi khi ở gần Sơn, cậu luôn cảm thấy một áp lực vô hình nhưng không hề khó chịu. Đó là cảm giác được che chở, nhưng cũng đầy hồi hộp.
Sơn bất ngờ rướn người tới sát, một tay chống lên bàn, tay kia trực tiếp chỉnh lại gọng kính trên mặt Hoàng. Khoảng cách gần đến mức Hoàng có thể ngửi thấy mùi hương gỗ nhẹ nhàng từ áo sơ mi của anh.
"Lần sau mệt thì về nhà mà ngủ, nằm đây cảm lạnh tôi lại phải bế về đấy," Sơn nói, giọng trầm thấp và đầy ý vị.
Hoàng lí nhí: "Thì... tại anh bảo hôm nay sẽ sang kiểm tra bài cho em mà."
Sơn không lùi lại ngay, anh nhìn sâu vào đôi mắt đang lánh né của Hoàng, rồi khẽ xoa đầu cậu một cái thật tự nhiên:
"Biết thế là tốt. Ngoan thì lát nữa đưa đi ăn kem."
Hoàng cúi đầu che đi nụ cười hạnh phúc đang nở rộ. Cậu biết, dù Sơn có vẻ ngoài lạnh lùng và đôi khi hay ra lệnh, nhưng thực chất anh luôn dành cho cậu một sự dịu dàng đặc biệt mà không ai khác có được.
# Phía Sau Cánh Cửa Khép Kín
Cơn mưa rào bất chợt của mùa hạ khiến cả Sơn và Hoàng đều ướt đẫm khi về đến căn hộ của Sơn. Hoàng đứng lúng túng giữa phòng khách, chiếc áo sơ mi trắng dán chặt vào cơ thể mảnh khảnh, để lộ những đường nét ẩn hiện khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên chật chội.
# Sự Chủ Động Của Sơn
Sơn ném chiếc khăn bông khô lên đầu Hoàng, rồi chẳng đợi cậu phản ứng, anh sải bước tới, trực tiếp dùng khăn vò nhẹ mái tóc ướt của cậu.
"Để em... em tự làm được mà," Hoàng lí nhí, định lùi lại nhưng đã bị một cánh tay rắn chắc của Sơn vòng qua eo, kéo ngược trở về.
"Đứng yên," Sơn ra lệnh, giọng nói trầm hơn hẳn ngày thường.
Khoảng cách đột ngột bị xóa bỏ. Hoàng cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực vững chãi của Sơn. Anh không chỉ lau tóc, mà những ngón tay thon dài còn cố tình lướt qua vành tai nhạy cảm và gáy của cậu, khiến Hoàng khẽ rùng mình.
#Ranh Giới Bị Phá Bỏ
Sơn dừng lại, chiếc khăn vẫn vắt vẻo trên vai Hoàng. Anh cúi thấp người, một tay nâng cằm cậu lên, bắt cậu phải đối diện với ánh mắt rực cháy của mình.
"Hoàng, em đang run à?" Sơn thì thầm, ngón cái vuốt nhẹ lên làn môi dưới hơi nhợt nhạt vì lạnh của Hoàng.
"Em... em hơi lạnh..." Hoàng lắp bắp, nhưng tim cậu thì đang đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Sơn khẽ cười, một nụ cười đầy vẻ chiếm hữu. Anh không buông tay, trái lại còn áp sát hơn, khiến Hoàng hoàn toàn bị bao vây giữa bờ tường và lồng ngực anh. Bàn tay đang đặt ở eo Hoàng không tự chủ mà luồn vào dưới lớp áo ướt, chạm vào làn da nóng hổi của cậu.
Cái chạm lạnh lẽo từ những đầu ngón tay Sơn tương phản gay gắt với sự ấm áp nơi da thịt khiến Hoàng thốt lên một tiếng rên nhẹ. Cậu vô thức nắm lấy vạt áo của Sơn, đầu óc trống rỗng.
"Để tôi làm cho em ấm lên nhé?"
Sơn cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả sát vào cổ Hoàng trước khi đặt một nụ hôn đánh dấu lên đó. Anh không vội vàng, mà chậm rãi tận hưởng sự run rẩy và phục tùng của người trong lòng.
Trong bầu không khí đậm đặc sự ám muội ấy, khi nụ hôn của Sơn vừa rời khỏi hõm cổ Hoàng, anh không tiếp tục lấn lướt mà dừng lại. Anh tì trán mình vào trán cậu, để hai chóp mũi chạm nhau, hơi thở của cả hai hòa quyện trong không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài cửa sổ.
Hoàng vẫn còn chưa hoàn hồn, đôi mắt cậu phủ một tầng sương mờ ảo, nhìn Sơn đầy bối rối.
# Lời Thú Nhận Của "Kẻ Săn Mồi"
Sơn nhìn sâu vào đôi mắt ấy, bàn tay đang đặt dưới lớp áo của Hoàng khẽ siết nhẹ, kéo cậu sát hơn nữa như muốn khảm người kia vào cơ thể mình. Giọng anh thấp và khàn, chứa đựng sự chân thành chưa từng thấy:
"Hoàng này, em có biết tại sao tôi luôn bắt em học bài cùng tôi, luôn quản chuyện em ăn uống, hay luôn tìm cớ để giữ em lại bên cạnh không?"
Hoàng ngẩn người, môi hơi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Sơn tiếp tục, từng chữ đều nặng tựa ngàn cân:
"Vì tôi không muốn bất cứ ai khác nhìn thấy vẻ mặt này của em. Tôi không phải là người kiên nhẫn, nhưng vì là em, nên tôi đã đợi rất lâu rồi."
#Câu Trả Lời Của Trái Tim
Sơn khẽ vuốt ve gò má đang nóng bừng của Hoàng, ánh mắt anh vừa dịu dàng vừa mang theo sự áp đảo đặc trưng của một người luôn nắm quyền chủ động:
"Tôi thích em. Không phải kiểu bạn bè, mà là muốn chiếm hữu, muốn chăm sóc, và muốn em hoàn toàn thuộc về tôi. Làm người yêu tôi nhé?"**
Hoàng sững sờ. Lời tỏ tình này không hoa mỹ, không nến và hoa, nhưng nó lại mang theo sự bá đạo và chân thành khiến trái tim cậu hoàn toàn đầu hàng. Sự run rẩy ban nãy vì lạnh giờ đây đã biến thành sự xúc động mãnh liệt.
Cậu không trả lời bằng lời nói. Trong khoảnh khắc dũng cảm nhất, Hoàng kiễng chân lên, vòng tay qua cổ Sơn và chủ động vùi mặt vào hõm vai anh, lí nhí:
"Em... em cũng đợi câu này từ anh lâu rồi."
Sơn bật cười thấp trong cổ họng, một nụ cười thỏa mãn. Anh siết chặt vòng tay, nhấc bổng Hoàng lên để cậu phải bám chặt lấy mình.
_______
END.