Trong Đau Thương Mất Mát Vẫn Có Hạnh Phúc Luôn Mỉm Cười
Tác giả: Young xiyu ⚡🐑
Gia đình
Người làng gọi tôi là sao chổi đã khắc ch3t cả gia đình Năm mẹ mang thai tôi cả nhà đều rất vui vì mẹ tôi đã mất hai người con khác trong một trận động đất lớn Khi mẹ tôi mang thai tôi được 5 tháng trong một lần mẹ tôi đang đi dạo ngoài sân một công lão mù bói toán nổi tiếng trong làng tôi dừng lại ngay trước cổng nhà tôi chỉ tay vào vào bụng mẹ tôi cất tiếng nói già nua:
- Nó là tai họa sẽ khắc ch3t cả gia đình các người
Mẹ tôi nhíu chặt mày ôm bụng lùi lại phía sau lên tiếng mắng mỏ:
- Lão già mù từ đâu đến ăn nói linh tinh
Sự tức giận của bà ai cũng có thể nhìn ra Bố tôi từ trong nhà nghe tiếng mẹ tôi tức giận cũng đi ra:
- Lão Lý tôi không có ý gì đâu nhưng mà ông già rồi đầu óc không còn minh mẫn đừng nói linh tinh ảnh hưởng đến vợ tôi
Ông lão mù thở dài nhưng vẫn không tức giận trước lời nói ấy
- Tôi chỉ nói sự thật thôi
Ông lão nhìn ánh mắt nghi ngờ pha chút tức giận của bố mẹ tôi rồi lắc đầu bỏ đi Hàng xóm ra hóng chuyện rất đông có vài người lên tiếng khuyên bố mẹ tôi:
- Anh chị Trần à lão mù là người bói toán giỏi lắm đấy
- không nên xem thường những lời ông ấy nói
Bố tôi tức giận gầm lớn:
- Việc nhà mấy người à
Mọi người thấy bố tôi tức giận cũng kéo nhau bỏ đi nhưng những lời bàn tán cũng từ đó mà hình thành Suốt thai kỳ mẹ tôi sống trong tiếng bàn tán xôn xao của mọi người khiến bà rất khó chịu Nhưng tình yêu thương của mà giành cho tôi chưa bao giờ là với đi vì những lời nói ác ý ấy Bà mong ngóng tôi từng ngày ông bà tôi cũng rất thương tôi cả nhà ai cũng háo hức chờ đón ngày tôi trào đời Mẹ mang thai tôi 10 tháng đến ngày dự sinh cả nhà đều loạn cả lên Mẹ tôi được đẩy vào phòng sinh trong tình trạng khó sinh đến nguy kịch Bố tôi người đàn ông mạnh mẽ gánh vác cả gia đình rơi những giọt nước mắt lo lắng ông bà tôi đi qua lại ngoài phòng sinh Tiếng gào thất thanh của mẹ tôi vang vọng Giây phút tôi trào đời là lúc mẹ tôi qua đời trên bàn sinh Chưa kịp nhìn tôi một lần bà đã nằm lại dưới tiếng khóc của tôi Y tá đặt tôi vào vòng tay bố ông nhìn tôi trong lòng rối rắm cảm xúc hỗn độn Tiếng khóc của tôi đã thức tỉnh bản năng làm cha bên trong ông Ngày tôi ra đời là ngày ông mất đi người vợ yêu thương Ông không tránh tôi mà càng yêu thương tôi nhiều hơn cả bù đắp cả phần tình yêu thương thiếu vắng của mẹ trong quá trình tôi lớn lên Dù công việc của ông rất bận rộn nhưng ông vẫn giành thời gian cho tôi dù không nhiều nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự lưu luyến của ông khi nhìn tôi trước khi đi về thành phố làm việc Tuổi thơ tôi lớn lên với sự thiếu vắng của mẹ và những lời nói ác ý của những đứa bạn cùng tuổi trong làng Bố mẹ họ đều dặn con cái phải tránh xa tôi những lúc như vậy bà nội luôn ôm chặt tôi vào lòng quát lớn đám người nhiều chuyện kia
Tôi không cảm thấy mình khác biệt và cũng chẳng buồn về những lời nói ác ý vì tôi có một người bố yêu thương tôi bằng tất cả những gì ông có và có ông bà nội người luôn ôm tôi vào lòng bảo vệ tôi trước những lời nói khó nghe Năm tôi 4 tuổi bi kịch bắt đầu Hôm đó tôi đi chơi về thấy hàng xóm vây lại rất đông chen chúc trong nhóm người vào được sân nhà ông bà tôi đang ôm một cỗ quan tài gào khóc thảm thiết Khi thấy tôi ai cũng bàn tán xôn xao:
- Nói nó là sao chổi mà không tin bây giờ nhìn xem hết khắc mẹ rồi đến bố
- Tránh xa nó thì hơn
Từ những lời nói rời rạc từ hàng xóm tôi ghép lại được câu chuyện khi bố tôi đang trên đường về thăm tôi như mọi lần không may bị tai nạn mất ngay tại chỗ trong tay vẫn còn nắm chặt hộp quà màu hồng giành cho tôi Sau đám tang của bố ngôi nhà tôi như mất đi linh hồn vậy lạnh lẽo cô đơn Khi tôi lên 6 tuổi khi tung tăng mua đồ về cho bà nội trong nhà lại không thấy ai tìm khắp nơi không có ông bà nội
Dì Hoà trong làng là người duy nhất không có thành kiến với tôi chạy vào nhà bế tôi lên sắc mặt hoảng sợ hốt:
- Phương Phương ông nội con không xong rồi
Tôi không hiểu lời cô Thảo nói nhưng khi được cô bế đến chỗ đám đông thấy mà tôi đang sắp ngất vì khóc ông nội tôi nằm trên một tấm ván gỗ được phủ vải trắng tôi không ngốc đã dần hiểu ra chuyện gì Nhìn bà tôi trong bộ dạng bi thảm ấy tôi không biết mình nên làm gì Cuộc sống khi không có ông nội của chúng tôi thực sự rất khó khăn Hai bà cháu tôi nương tựa nhau mà sống qua ngày Và lại một lần nữa những lời đồn càng thêm nhiều họ biến tấu thành nhiều câu chuyện khác nhau truyền miệng từ người này sang người khác Khi ông nội tôi mất chưa đầy một năm bà tôi xảy ra chuyện Người ta tìm thấy thi thể bà đang trôi dạt trên sông Bà tôi mất khi đang giặt đồ nước dâng cao hơn bình thường kèm theo nước chảy xiết bà tôi không may bị cuốn trôi
Khi tôi đang đợi bà về thì ba bóng người hai nam một nữ hùng hổ đạp cửa xông vào nhà lôi tôi ra ngoài sân đẩy mạnh tôi xuống đất Bàn tay non mềm của tôi chà xát mạnh xuống mặt đất máu hoà cùng đất cát khiến tôi thật thảm hại Khi chưa hiểu chuyện gì xảy ra bác cả của tôi đã tức giận lên tiếng:
- M đúng là sao chổi khác ch3t cả nhà
- Hại ch3t bố mẹ m rồi còn hại cả bố mẹ t nữa
Dì út của tôi sẵn trong cơn tức tát mạnh vào mặt tôi:
- Năm đó t nên bóp ch3t m mới đúng đồ tai hoạ
Sự tức giận của họ tôi có thể hiểu được nhưng sau khi trách mắng tôi một vấn đề khác hiện lên ai sẽ là người nuôi tôi:
- Anh cả em không nuôi được đâu con em năm sau lên đại học rồi tốn bao tiền
Dì út của tôi cũng phụ họa theo:
- Anh là anh cả phải có trách nhiệm căn nhà này coi như là tiền nuôi dưỡng con bé sao chổi kia
Bác cả tôi tức giận gầm lớn:
- T không muốn rước họa vào thân nữa đâu nhà t thì khá giả gì
Cả ba người họ cãi nhau không ai chịu nhường ai cuối cùng tôi bị đưa vào cô nhi viện dù có khóc lóc cầu xin thế nào cũng không lay chuyển được những người bác ruột thịt kia
Ở cô nhi viện ai cũng nghe câu chuyện về tôi và lấy đó làm trò cười mỗi ngày Viện trưởng cũng không nói gì vì ông ta cũng khinh thường tôi Tôi sống trong sự bắt nạt từng ngày từ cô nhi viện đến bạo lực học đường ở trường Chịu đựng trong thời gian dài khiến tôi mắc trầm cảm có ý định tự sát Và tôi đã làm rất nhiều lần nhưng đều bị cứu sống
Tôi cũng chỉ là một đứa trẻ ai nói với tôi là tôi sai ở đâu đi tôi cũng đâu có muốn như vậy Viện trưởng trại trẻ mồ côi đó bắt đầu có những hành động đụng chạm vào người tôi ông ta thường gọi tôi vào văn phòng của mình để dụng chạm vào những chỗ nhạy cảm Sự phản kháng của tôi đổi lại là những lời đe doạ đến từ ông ta Tôi không biết mình sống có ý nghĩa gì nữa Thân hình tôi gầy gò do thiếu dinh dưỡng trong thời gian dài kinh nguyệt không đều do thường xuyên phải nhịn đói
Và năm tới năm tôi 14 tuổi khi vác thân thể nặng nề về đến cổng cô nhi viện một hàng dài xe ô tô đỗ ở đó Vừa đi vào một người phụ nữ nhìn thấy tôi nước mắt lập tức không kìm được lao đến ôm chầm lấy tôi Tôi không phản ứng kịp với cái ôm bất ngờ này nên còn đơ ra Từ những lời nói run rẩy không thành lời của người phụ nữ ăn mặc sang trọng kia tôi biết được họ là cậu mợ út của tôi ở nước ngoài Cậu út là con nuôi của ông bà tôi ở nước ngoài xây dựng sự nghiệp riêng khi nghe tin ông bà mất bọn họ ngồi không yên muốn về ngay để gặp tôi vì biết rõ tính cách của anh chị mình nhưng vì một số lý do mà không về được
Đến khi họ vừa đặt chân đến Việt Nam là cho người đi tìm tôi ngay:
- Con chịu khổ nhiều rồi là mợ có lỗi với con
- là mợ không tốt để con chịu khổ
Với sự quan tâm bất ngờ ấy tôi chỉ cảm thấy xa lạ khó chấp nhận đc thông tin này Nhìn ánh mắt sợ hãi đầy sự đề phòng của tôi hai người họ mới nhìn kĩ lại tôi Thân hình tôi gầy gò nhếch nhác chân tay đầy những dấu bầm tím do bị đánh đập còn có cả những nốt đỏ dò tàn thuốc lá để lại
Hai người mở to mắt kinh hoàng tay mợ tôi run rẩy không nói thành lời Ánh mắt của cậu tôi đã đầy những đường máu đỏ vì tức giận bàn tay siết chặt thành hình nắm đấm nhìn về phía viện trưởng Mặt ông ta tái xanh ngay lập tức giọng nói run rẩy đầy sự sợ hãi:
- Chủ tịch Đặng à em ấy có thật là cháu gái ngài không có thể nhầm thì sao
- Ông đang nghi ngờ lời tôi nói hay cần tôi chứng cho ông
- Tôi không dám mà nếu đây là cháu gái ngài thật thì hay quá rồi
Tôi đầy cảnh giác với hai người xa lại tự nhận là cậu mợ tôi này nhưng vòng tay của bà ấy ấm áp quá Tôi như tìm thấy một nơi an toàn để dựa vào rồi cũng vì chưa một lần nào được một giấc ngủ ngon tôi thiếp đi trong vòng tay ấm áp ấy
Khi tỉnh lại đã là trong một căn phòng rộng lớn sáng sủa bên cạnh là một người phụ nữ có lẽ là mợ đang nắm chặt lấy tay tôi không buông dù đã ngủ quên từ bao giờ Vì tiếng tôi tạo ra hơi mạnh nên mợ ấy tỉnh lại giọng nói ấm áp ấy khiến tôi như được đắm mình trong tình mẫu tử thiêng liêng mà tôi chưa từng cảm nhận được Sự ấm áp đến quá bất ngờ khiến tôi hơi khó chấp nhận Cánh cửa phòng mở ra hai người đàn ông bước vào một người già dặn hơn có thể là cậu út còn người kia tôi không đoán ra Vì sợ hãi và vẫn còn đề phòng với môi trường mới tôi nép vào lòng mợ út không dám nhìn hai người kia một cái
Nhưng hai người họ có vẻ cũng nhận ra sự đề phòng của tôi nên cũng không hỏi gì nhiều thấy tôi đã tỉnh lại thì họ cũng rời đi Tôi nhìn người phụ nữ ấy nhẹ nhàng cất tiếng nói:
- Con có thể gọi cô là mẹ không
Nước mắt người phụ nữ ấy trực trào rơi rồi cũng đáp lại:
- Được chứ từ nay ta sẽ là mẹ của con ta sẽ yêu thương bù đắp cho con
Tôi an tâm dựa vào lòng mẹ mới khi nghe được câu trả lời của bà Cuộc sống ở đây thật mới lại không giống ở quê tôi hay cô nhi viện chút nào Điều gì ở đây cũng mới mẻ đối với tôi nên việc hòa nhập gặp nhiều khó khăn Tôi phải gặp bác sĩ tâm lý hàng ngày để xoa dịu phần nào nỗi đau của tôi Dù vẫn còn khó khăn với cuộc sống mới nhưng cậu út tôi có thể gọi là bố không hề ép buộc việc tôi như thế nào Chỉ cần tôi vui vẻ bình an là được Tôi cũng biết được người đàn ông cao lớn kia là con trai của bố mẹ tôi
Anh ấy hơi khó gần nhưng ấm áp ở bên gia đình mới của tôi đã cho tôi một cảm giác an toàn tuyệt đối Tôi cũng dần dần thoát khỏi quá khứ của mình để tiến về phía tương lai tươi sáng hơn Dù là thế nhưng kí ức về tuổi thơ không trọn vẹn của tôi vẫn là một cơn ác mộng đeo bám tôi trong những giấc mơ
_____________________________
Và bây giờ tôi đã lớn bước vào kì thi tốt nghiệp lớp 12 Cả cuộc đời của tôi chỉ gói gọn trong 2358 chữ Kể nghe dễ dàng nhưng khoảng thời gian hồi phục sau quá khứ là một cái gì đó khi nhắc lại tôi vẫn còn sợ hãi Ai từng trải qua bạo lực học đường sẽ hiểu sự tuyệt vọng của tôi trong bao năm qua Những điều tôi kể có thể không đầy đủ không đúng hoàn toàn nhưng nó là sự thật do chính tôi trải qua Tôi kể lên đây không phải tìm kiếm sự thương hại mà là sự giải thoát khỏi quá khứ dù nó sẽ là một vết sẹo mãi mãi không bao giờ quên được