Tôi yêu anh, tình yêu không ràng buộc
Gót vào đó đầy tràn rượu men tình
Tôi say sưa trong nồng ngọt ái ân
Nhưng quên mất mình còn đang mộng mị
Trong mơ màng, lỡ nóc cạn xuân xanh
Nhưng tỉnh giấc đã không thể gặp anh
Anh ra đi chẳng lấy tôi gì cả
Cả tình này, anh cũng để lại đây
Anh phải về tròn hiếu đạo vuông đầy
Làm con ngoan, làm người chồng thành đạt
Rạng danh tông tổ, tô đỏ tấm thiệp vui
Làm thế gian ngưỡng mộ, cười tươi.
Nhưng lại làm tôi gượng cười, ngăn khóc
Dốc hết nửa đời sau anh đếm ngày hạnh phúc
Tôi ngậm ngùi cầu chúc người an yên
Nhưng thân gửi anh một ít lời khuyên
Đừng cực lòng để cố quên tình cũ
Dẫu tình ta mọi chuyện đều ngã ngũ
Tựa như khói lam chiều tan tác trước giờ đêm
Anh một thời đã từng rất yêu em
Nhiều kỉ niệm không thể nào giấu cất
Mặc thời gian cố tìm cách ẩn che
Và đáng lẽ điều này phải nói ra
Là:
Em yêu anh, một đời không lỗi nhịp
()))()
Nếu một ngày không còn thấy nhau nữa
Em sẽ về gom hết thứ mình cần
Rồi mang tặng cho đất lạnh, cỏ xanh
Tặng cánh đồng xa, tặng căn phòng cạnh bên bờ biển
Tặng gió chiều man mác nỗi niềm riêng
Tặng giọng nói người vẫn văng vẳng trong đêm
Tặng những bước chân lạnh lướt nhanh qua thềm đá
Tặng hai bàn tay già đã đến lúc buông xuôi
Tặng một lời chúc nhau lần sau cuối
…. trong tiếng khóc ngậm ngùi
Tặng một nụ cười…! Mãi tắt từ ngày tiễn anh đi
“Thanh Xuân là mấy bận Xuân Thì?
Liễu xanh, lá rũ. Cây sầu chi?
Hồng đầy gai. Hoa sao đỏ rực ri ?
Ấu, vỏ đen tuyền. Ruột trắng để làm gì?
Mi cong, mắt đẹp. Khóc tình ly?
Môi cười, dạ héo. Bởi là vì!”