Anh biết không?! Ngày mà biết tin anh ta cất bước ra đi khỏi thế giới thực tại này em đã nghĩ từ hôm đó đến ngày cuối cùng của cuộc đời mình sẽ sống như một con rối cũ kĩ bị đứt hết dây điều khiển vậy. Tay chân rụng rời, đầu óc cứ ngơ ngác nhìn về phía xa kia trên cao có những đám mây đen đang quyện vào nhau để tạo thành bão lớn.
Ngày tháng lạnh lùng cứ thế trôi qua chậm rãi, chậm rãi, chậm đến mức làm con người ta chán chường và lười luôn việc tìm cách để tiếp tục tiêu dùng khoảng thời gian còn lại của đời người. Em cố gắng mượn sự bận rộn để che lấp nỗi buồn của bản thân, mượn men rượu nồng để được gặp lại người mình thương trong cơn say điên đảo. Nhưng rồi qua ngày hôm sau mọi thứ vẫn y như ngày hôm trước đó chỉ có thêm vào là cơn đau đầu buốt óc vì đêm trước đã vì sầu mà quá ly.
Tròn 100 ngày tang của anh ta, em đã đăng ký trước nữa tháng chỉ để được duyệt nghỉ việc hôm đó, ngày mà em chỉ muốn dành chọn quyện hôm đó cho những kỉ niệm xưa cũ về một người. Người ta nghĩ em là người nặng tình đến mức cố chấp, người mất rồi, nước mắt cũng vì đó mà sắp cạn rồi mà khi nghĩ đến vẫn nghẹn ngào chua xót vậy sao.
Em chỉ cười cười chậm rãi nói:
Đúng, tôi là kẻ rất mau nước mắt . Tâm tư bị dằn vặt chút xíu rồi thôi.
Anh đã đi! Cuộc đời này em vẫn phải bước tiếp.
[{*}]
Anh nè em hôm nay lại nhớ anh rồi và nhớ người đến sau anh nữa. Nhưng có lẽ hình bóng của người đến trước quá lớn trong lòng của hai người nên đành phải chia tay.
Anh à, anh thật sự nhớ anh ấy rất nhiều và cũng hận anh ấy rất nhiều vì lại bỏ em giữa cõi người vội vã này rồi ra đi . Anh ta không giống anh im lặng ra đi về cõi xa xâm mà là đi quay lại người trước em để xây lại hạnh phúc
Tôi yêu anh, tình yêu không ràng buộc
Gót vào đó đầy tràn rượu men tình
Tôi say sưa trong nồng ngọt ái ân
Nhưng quên mất mình còn đang mộng mị
Trong mơ màng, lỡ nóc cạn xuân xanh
Nhưng tỉnh giấc đã không thể gặp anh
Anh ra đi chẳng lấy tôi gì cả
Cả tình này, anh cũng để lại đây
Anh phải về tròn hiếu đạo vuông đầy
Làm con ngoan, làm người chồng thành đạt
Rạng danh tông tổ, tô đỏ tấm thiệp vui
Làm thế gian ngưỡng mộ, cười tươi.
Nhưng lại làm tôi gượng cười, ngăn khóc
Dốc hết nửa đời sau anh đếm ngày hạnh phúc
Tôi ngậm ngùi cầu chúc người an yên
Nhưng thân gửi anh một ít lời khuyên
Đừng cực lòng để cố quên tình cũ
Dẫu tình ta mọi chuyện đều ngã ngũ
Tựa như khói lam chiều tan tác trước giờ đêm
Anh một thời đã từng rất yêu em
Nhiều kỉ niệm không thể nào giấu cất
Mặc thời gian cố tìm cách ẩn che
Và đáng lẽ điều này phải nói ra
Là:
Em yêu anh, một đời không lỗi nhịp