1:CUỘC HÔN NHÂN KHÔNG TÌNH YÊU
Ngày Lâm An bước chân vào Lục gia, trời mưa rất lớn.
Cô đứng trước cổng biệt thự nguy nga, tay nắm chặt chiếc vali cũ kỹ, lòng bàn tay ướt mồ hôi. Cô biết rõ, từ khoảnh khắc này trở đi, cuộc đời mình sẽ rẽ sang một hướng khác—một hướng mà cô chưa từng dám nghĩ tới.
Cô gả cho Lục Trầm.
Lục Trầm—tổng tài trẻ tuổi nhất của giới thương trường, người đàn ông đứng trên đỉnh quyền lực, lạnh lùng, lý trí, chưa từng để lộ cảm xúc trước truyền thông. Cuộc hôn nhân này chẳng qua chỉ là một giao dịch: Lục gia cần một người vợ danh chính ngôn thuận, còn Lâm An cần tiền để cứu mẹ đang nằm trên giường bệnh.
Không có tình yêu.
Chỉ có hợp đồng.
Đêm tân hôn, Lục Trầm không trở về. Căn phòng rộng lớn, chỉ có một mình Lâm An ngồi trên giường, váy cưới còn chưa kịp thay. Cô ôm lấy chính mình, cảm giác lạc lõng như bị ném vào một thế giới xa lạ.
Cô tự nhủ: Không sao cả. Chỉ cần mẹ khỏe lại, tất cả đều đáng giá.
2. Cô vợ bé nhỏ trong biệt thự lạnh lẽo
Cuộc sống sau hôn nhân của Lâm An rất yên tĩnh.
Cô ở trong biệt thự, giống như một cái bóng. Không ai gây khó dễ, nhưng cũng chẳng ai quan tâm. Lục Trầm thường xuyên đi công tác, có khi cả tuần không về nhà. Hai người gặp nhau còn ít hơn cả người dưng.
Lâm An không dám đòi hỏi.
Cô biết vị trí của mình. Cô chỉ là “Lục phu nhân” trên danh nghĩa.
Cô chăm sóc vườn hoa phía sau biệt thự, học nấu ăn, đọc sách vào buổi chiều. Có đôi khi, cô đứng trước cửa sổ nhìn ra xa, ánh mắt trống rỗng.
Lục Trầm lần đầu chú ý đến cô, là vào một buổi tối rất muộn.
Anh về nhà trong trạng thái mệt mỏi, bước vào phòng khách thì thấy đèn vẫn sáng. Lâm An ngủ gật trên sofa, trong tay ôm một bát canh đã nguội.
“Cô còn chưa ngủ?” Anh cất giọng trầm thấp.
Lâm An giật mình tỉnh dậy, cuống quýt đứng lên:
“Em… em thấy anh về muộn nên nấu canh.”
Lục Trầm nhìn cô một lúc lâu.
Cô gái trước mặt anh rất nhỏ nhắn, gương mặt trắng mềm, ánh mắt lúc nào cũng dè dặt, giống như một chú mèo sợ bị bỏ rơi.
Anh đột nhiên cảm thấy… có gì đó không đúng.
3. Những vết nứt trong lớp băng
Sau hôm đó, Lục Trầm bắt đầu về nhà nhiều hơn.
Anh phát hiện Lâm An rất ít nói, nhưng lại vô cùng tinh tế. Cô nhớ rõ thói quen ăn uống của anh, biết anh ghét hành, không thích đồ ngọt, cà phê phải đủ đắng.
Có lần anh bị sốt cao giữa đêm.
Khi mở mắt ra, anh thấy Lâm An ngồi bên giường, mắt đỏ hoe, tay đặt trên trán anh.
“Anh tỉnh rồi…” Cô thở phào nhẹ nhõm, giọng run run.
“Em đã gọi bác sĩ rồi.”
Khoảnh khắc đó, Lục Trầm cảm nhận được một cảm giác rất lạ—một sự ấm áp mà anh đã quên từ lâu.
Anh lớn lên trong một gia đình chỉ có lợi ích và tính toán. Chưa từng có ai lo lắng cho anh chỉ vì anh là anh.
Từ đêm ấy, lớp băng trong lòng anh bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
4. Ngược gió mà đi
Hạnh phúc mong manh không kéo dài lâu.
Người cũ của Lục Trầm—Tần Tuyết—trở về nước.
Tin đồn lan khắp nơi: Tần Tuyết mới là người anh yêu, Lâm An chỉ là thế thân.
Lâm An nghe thấy tất cả, nhưng cô không hỏi.
Cô chỉ im lặng thu dọn đồ đạc, để lại trên bàn một tờ giấy nhỏ:
“Nếu anh cần ly hôn, em sẽ phối hợp.”
Khi Lục Trầm về đến nhà, nhìn thấy tờ giấy ấy, tim anh bỗng thắt lại.
Lần đầu tiên trong đời, anh hoảng loạn.
Anh nhận ra, từ lúc nào không hay, cô vợ bé nhỏ ấy đã chiếm một vị trí rất quan trọng trong lòng anh.
5. Tổng tài cúi đầu
Đêm đó, Lục Trầm tìm thấy Lâm An ở bệnh viện.
Cô ngồi ngoài hành lang, ánh đèn trắng chiếu lên gương mặt gầy gò. Anh nghe thấy cô khóc, lần đầu tiên—khóc không kiềm chế.
“Lâm An.” Anh gọi tên cô.
Cô quay đầu lại, nước mắt còn chưa kịp lau.
“Chúng ta… kết thúc ở đây đi.”
Lục Trầm bước tới, ôm cô vào lòng thật chặt.
“Không.”
“Anh không cho phép.”
Giọng anh khàn đi:
“Anh không cần ai khác. Người anh muốn, từ đầu đến cuối, chỉ có em.”
Lâm An sững sờ.
Tổng tài cao cao tại thượng kia, cuối cùng cũng vì cô mà cúi đầu.
6. Kết thúc có hậu
Sau này, ai cũng biết Lục Trầm cực kỳ sủng vợ.
Họ nói Lục tổng lạnh lùng năm nào, giờ chỉ cần Lâm An ho một tiếng là cả công ty náo loạn.
Còn Lâm An, cô không còn là cô vợ bé nhỏ rụt rè năm xưa. Cô học cách yêu chính mình, và được yêu một cách trọn vẹn.
Bởi vì, cuối cùng, cuộc hôn nhân bắt đầu bằng giao dịch ấy…
đã kết thúc bằng tình yêu.