Congb top
Mason bot
Thành Công đúng như cái tên của anh, là
một CEO trẻ tuổi, lạnh lùng và luôn kiểm soát mọi thứ trong lòng bàn tay. Quy tắc của anh là: không chậm trễ, không sai sót.
Thế nhưng, quy tắc đó đã bị phá vỡ kể từ khi Xuân Bách – cậu thực tập sinh với mái tóc hơi rối và nụ cười rạng rỡ như nắng xuân – xuất hiện. Bách không giỏi nịnh nọt, nhưng lại có biệt tài làm Thành Công "tăng xông" chỉ bằng vài câu nói ngô nghê.
"Sếp Thành Công ơi, anh tên Công thật à? Thế chắc anh không bao giờ thất bại nhỉ?" – Bách hỏi khi đang đưa cà phê cho anh.
Thành Công ngẩng đầu khỏi đống tài liệu, nhìn cậu nhóc đang híp mắt cười, lạnh giọng: "Cậu rảnh quá thì đi kiểm tra lại bản vẽ cho tôi. Sai một nét, tôi trừ lương một tháng."
Bách bĩu môi, lầm bầm: "Đồ tên Công mà tính cách không công bằng chút nào."
Một đêm nọ, văn phòng chỉ còn hai người tăng ca. Thành Công mệt mỏi tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm nghiền. Bách rón rén lại gần, định đắp chiếc áo khoác lên cho sếp thì bất ngờ cổ tay bị một bàn tay to lớn, nóng hổi chộp lấy.
Thành Công mở mắt, ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lẽo của một vị sếp, mà là sự khao khát đầy nguy hiểm. Anh kéo mạnh một cái, khiến Bách ngã nhào vào lòng mình.
"Bách, cậu có biết tôi tên là gì không?" – Giọng Thành Công khàn đục.
"L-là Thành Công..." – Bách lắp bắp, tim đập như đánh trống.
Thành Công cúi sát vào tai cậu, hơi thở nóng hổi: "Sai rồi. Với người khác, tôi là Thành Công. Nhưng với cậu, tôi chỉ muốn là 'Công' của mình cậu thôi."
Bách đỏ bừng mặt, cố đẩy ra nhưng không thể: "Sếp... anh đang dùng quyền lực ép người à?"
"Không, tôi đang dùng 'bản năng' để giữ lấy 'mùa xuân' của mình."
Thành Công không để cậu nói thêm, anh cúi xuống khóa chặt đôi môi bướng bỉnh ấy. Hóa ra, dự án lớn nhất mà Thành Công muốn đạt được trong đời, chính là chiếm trọn trái tim của Xuân Bách.
Trong căn áp mái sang trọng nhìn ra toàn cảnh thành phố, ánh đèn vàng mờ ảo chỉ càng làm tăng thêm bầu không khí đặc quánh sự ám muội. Thành Công ném chiếc cà vạt sang một bên, ép Xuân Bách vào lớp đệm mềm mại.
"Sếp... hôm nay anh hơi quá đà rồi đấy," Bách thở dốc, hai tay bám chặt vào vai đối phương như muốn đẩy ra nhưng lại chẳng có chút lực nào.
Thành Công khẽ cười, một nụ cười đầy tính chiếm hữu mà chỉ khi ở riêng với Bách anh mới lộ ra. Anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy bắt đầu từ xương quai xanh rồi trượt dần xuống, để lại những dấu vết đỏ hồng như muốn đánh dấu chủ quyền.
"Ở công ty, tôi là sếp của em. Nhưng ở đây," Công thầm thì, giọng khàn đặc đầy nam tính, "tôi là người sở hữu em."
Đôi bàn tay to lớn của Công đặt lên eo Bách, kéo cậu lại gần hơn. Sự đối lập giữa vẻ mạnh mẽ, cứng rỏi của Công và sự mềm mại, run rẩy của Bách tạo nên một bầu không khí căng thẳng và quyến rũ. Khi khoảng cách giữa cả hai dần xóa nhòa, Bách chỉ còn biết ngửa cổ thở dốc, gọi tên "Thành Công" trong những tiếng thì thầm đứt quãng.
Mọi quy tắc, mọi sự kiêu ngạo thường ngày của vị CEO đều tan biến, chỉ còn lại sự khao khát kết nối sâu sắc. Đêm nay, Thành Công không chỉ muốn Bách phục tùng, mà anh muốn cậu phải hoàn toàn đắm chìm trong khoảnh khắc thân mật này.
buổi sáng ngọt ngàoÁnh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm, nhảy múa trên gương mặt còn vương nét ngái ngủ của Xuân Bách. Cậu khẽ cựa mình, cảm giác ê ẩm từ thắt lưng truyền đến khiến ký ức về sự "thực thi quyền lực" đêm qua ùa về, làm mặt cậu đỏ bừng như tôm luộc.
Bên cạnh đã trống trải, nhưng mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng của Thành Công vẫn còn vương vấn trên gối. Bách chống tay ngồi dậy, định bước xuống giường thì cửa phòng bật mở.
Thành Công bước vào, không còn là vị CEO đóng bộ nghiêm túc, mà chỉ đơn giản với chiếc quần nỉ và áo thun trắng ôm sát lồng ngực vững chãi. Trên tay anh là khay đồ ăn bốc khói nghi ngút.
"Tỉnh rồi à? Tôi định đánh thức em bằng một nụ hôn, nhưng xem ra mùi thịt xông khói có sức hút hơn," Công nhướng mày, đặt khay thức ăn lên bàn cạnh giường rồi ngồi xuống sát bên Bách.
Bách lí nhí: "Ai mượn anh dậy sớm thế... Đau chết đi được."
Công bật cười thấp, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc rối của Bách, dịu dàng xoa nhẹ: "Lỗi của tôi. Nên sáng nay, tôi tự tay vào bếp để 'đền bù' cho em đây. Há miệng ra nào."
Anh múc một muỗng cháo nhỏ, cẩn thận thổi nguội rồi đưa đến tận môi cậu. Bách ngẩn người, một Thành Công luôn ra lệnh cho hàng nghìn nhân viên, giờ lại kiên nhẫn chăm sóc cậu từng chút một. Cậu ngoan ngoãn ăn, cảm nhận vị ngọt không chỉ ở đầu lưỡi mà còn lan tỏa tận tim.
"Ngon không?" Công hỏi, ánh mắt đầy chiều chuộng.
"Cũng... tạm được. Nhưng sếp nấu thì em không dám chê," Bách lém lỉnh đáp.
Thành Công cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu: "Ăn xong nghỉ ngơi đi. Hôm nay tôi cho em nghỉ phép đặc biệt. Quyền lợi của 'người nhà' giám đốc đấy."
Bách cười híp mắt, kéo tay anh lại: "Thế giám đốc có nghỉ cùng em không?"
Công áp sát mặt mình vào mặt cậu, thì thầm: "Nếu em muốn, tôi có thể 'họp' với em cả ngày trên chiếc giường này."