Seonghyeon_anh
Keonho_em
————————-
Anh nhớ rất rõ về cái lần đầu tiên gặp em, cậu nhóc với nụ cười tỏa nắng luôn đợi anh nơi cổng làng, nhưng kể từ ngày em lên thành phố em mất luôn liên lạc với anh, có lẽ…em nghĩ cả hai không cùng đẳng cấp..hoặc em quên anh rồi. Chả hiểu sao mỗi lần nhớ về kỉ niệm của hai đứa anh lại bất giác thấy nhói ở tim.
“Seonghyeon à”
Mẹ anh ở dưới hét vọng lên phòng, anh lười nhát đứng dậy và kết xác xuống gặp mẹ.Vừa bước xuống anh đã đứng sững lại, là em, chính là cái người anh nhớ thương bao lâu nay, nước mắt anh sắp tuông rồi.
“Là Seonghyeonnie phải không”
Em cười, vẫn là cái nụ cười tựa như năm nào, nhưng lần này lại mang đến cho anh cảm giác khác.
“Anh sao vậy ạ?”
Em lên tiếng bước lại gần anh, nghiêng nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu. Anh kích động ôm chặt em vào lòng, hơi thở thổi phà phà vào mà làm em ngượng chín cả người.
“Anh..anh sao thế?”
“Không sao, chỉ là nhớ em thôi”
“Dạ?”
Em khó hiểu nhìn anh, anh chỉ cười, tỏ vẻ là chẳng có gì. Mẹ anh đứng đó như nhìn rõ hết mọi chuyện, lẻn đi trước để không làm phiền hai nhóc này nữa.
“Em về từ bao giờ thế?”
“Mới hôm qua ạ”
“Ra vậy”
Anh dắt em lên phòng ngồi ôn lại chuyện cũ, căn phòng anh thay đổi khá nhiều so với ngày xưa, căn phòng trang trí cổ điển nhưng vô cùng bắt mắt, trên sào trao vài cái áo bóng đá.
“Sao em mất liên lạc với anh luôn vậy?”
“Em làm mất sim ạ”
“Thật luôn ấy hả?”
Anh sốc không nói nên lời, có vậy mà em cũng làm được, vẫn vụng về như xưa.
“Anh nhớ em nhiều lắm”
“Em cũng vậy”
.