Bùi Duy Ngọc, được mệnh danh là tổng tài nghìn tỷ khi mà tiền của anh kiếm ra chỉ tăng lên theo từng giây.
Có người đồn rằng, thay vì đốt vàng mã xuống thì Ngọc lại dùng tiền thật để đốt chỉ để chưng minh độ giàu của mình.
Tên của anh vang danh khắp thương trường, sàn chứng khoán luôn dẫn đầu và chưa bao giờ bị vượt mặt, nhiều tên điên cuồng còn cố gắng xâm nhập vào nhưng tất cả đều bất thành.
Ở bên Ngọc, có một "chú mèo" nhỏ luôn bám đuôi Ngọc, nó ăn ngủ, quậy phá, ồn ào, phiền phức và tiêu tiền của anh.
Thế nhưng chú mèo này lại không dùng tiền ăn pate hay ngủ trong những chiếc nệm mèo nhỏ xinh. Chú mèo này dùng tiền Ngọc mua những món hàng hiệu, từ Dior đến quần Cartier, giày dép và skincare từ đủ hãng trên thế giới.
Bao người ngoài kia vẫn không hề biết của chú mèo nhỏ này, họ chỉ biết chú ta rất trẻ, đẹp, tài giỏi và quấn người, cụ thể là Duy Ngọc.
Tên cậu ta được mọi người đồn là Timeo, còn danh tính thật thì dường như là con số 0.
N:"Phạm Khôi Vũ, nay lại mua cái gì về nhà đấy?"
V:"Mua những thứ mà tiền của anh có thể chạm tới."
Chính xác, con mèo mà Ngọc nuôi trong nhà tên là Khôi Vũ. Cậu ta mang một thân hình nuột từ trên xuống dưới, nhìn đến đâu phải "hào hứng" đến đấy, và Duy Ngọc may mắn được "sở hữu" cậu ta.
Vũ giữ trong mình cái thẻ đen quyền lực của anh, ngày nào cũng đi khắp nơi mua sắm, rồi cà phê với đám bạn, hầu như là cậu nhóc này muốn gì sẽ được nấy.
Như trong một lần đi chơi, Vũ chỉ ngắm chiếc xe Mercedes maybach trưng trong tiệm có chốc lát, thế nào mà ngay sinh nhật lại được cầm chính chiếc chìa khóa của nó.
Bùi Duy Ngọc đã tặng cậu từ những thứ nhỏ bé như hoa, socola đến những thứ lớn như nhà, xe, nhẫn và cả thân xác của mình.
Nhiều tin đồn nói rằng Timeo của anh đào mỏ, chỉ bám lấy vì tiền, đu theo sự giàu có. Vũ đọc được những tin lá cải ấy, đã vô thức hỏi Ngọc.
V:"Họ nói em đào mỏ nhiều quá, anh nghĩ sao?"
N:"Anh tự hào vì được làm cái mỏ giàu ụ cho bé cưng."
Một câu nói, tuy ngắn gọn nhưng cũng đủ để khẳng định tình yêu và trái tim anh dành cho Vũ.
Vũ nằm trên đùi của Ngọc, mắt lim dim, tay nắm nhẹ ngón tay Ngọc, còn anh cứ thế mà ngắm nhìn thành quả mình chăm nuôi bấy lâu.
Một buổi tối nhẹ nhàng, tồn tại hai kẻ náo loạn thành phố đang cùng nhau yên bình trên chiếc sofa nệm êm.