Góc nhìn: Hạ Lam
⸻
Một lần, Tuyết Uyên nói với tôi:
“Lam hay cười, nhưng không phải lúc nào cũng vui.”
Tôi giật mình.
Cảm giác giống như đang đứng giữa trưa hè mà bỗng có gió lạnh lướt qua cổ.
Tôi cười theo phản xạ, cái cười tôi dùng rất nhiều năm nay.
“Cậu nghĩ nhiều thật ^^”
Uyên không cười theo.
Cũng không tranh luận.
Chỉ nhẹ nhàng nói:
“Tớ quen nhìn người kiểu như vậy.”
Câu nói đó không lớn, không sắc. Nhưng nó khiến tôi thấy sợ.
Từ lúc ấy, tôi bắt đầu sợ.
Không phải sợ Uyên rời đi.
Mà sợ bị nhìn thấu những gì tôi đang nghĩ, những điều tôi vẫn luôn giấu rất sâu dưới lớp nắng ấm mà mình cố giữ.
⸻
Tôi là Hạ Lam.
Người ta hay nói tôi ấm áp.
Tôi biết cách khiến người khác cảm thấy dễ chịu khi ở cạnh. Biết lắng nghe đúng lúc, biết an ủi vừa đủ, biết khi nào nên im lặng để người ta khóc cho trọn vẹn. Tôi quen với việc trở thành điểm tựa. Quen đến mức, nhiều khi chính tôi cũng tin rằng mình ổn thật.
Nhưng không ai hỏi tôi dựa vào ai.
Tôi đã quen làm mùa hạ cho người khác từ rất lâu. Quen đến mức quên mất rằng mùa hạ cũng có những ngày âm u, những ngày nắng không đủ để sưởi ấm chính mình.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có người nhìn ra điều đó.
Cho đến khi gặp Tuyết Uyên.
⸻
Tuyết Uyên không giống tôi.
Uyên trầm, ít nói, luôn giữ một khoảng cách vừa đủ với thế giới. Người ấy không cố tỏ ra lạnh lùng, chỉ là không mấy khi để cảm xúc lộ ra ngoài. Uyên giống mùa đông — không dữ dội, nhưng kéo dài và thấm rất sâu.
Tôi là người bắt chuyện trước.
Luôn là tôi.
Tôi kể đủ thứ chuyện linh tinh. Uyên nghe. Tôi cười, Uyên nhìn. Tôi quen với việc người khác dựa vào mình, nhưng lần đầu tiên, tôi thấy có người đỡ lấy ánh nhìn của tôi, như thể không cần tôi phải diễn gì cả.
Uyên là người đầu tiên nhận ra tôi ngủ rất ít.
Là người đầu tiên hỏi:
“Lam có mệt không?”
chứ không phải: “Lam ổn chứ?”
Sự khác biệt đó khiến tôi bối rối.
⸻
Tôi là người chữa lành cho rất nhiều người.
Tôi biết phải nói gì khi họ buồn, phải im lặng ra sao khi họ khóc. Tôi biết cách kéo họ ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực, biết cách nhắc họ ăn uống, nghỉ ngơi, biết cách khiến họ tin rằng ngày mai sẽ khá hơn.
Nhưng chưa từng có ai học cách chữa lành cho tôi.
Cho đến khi Tuyết Uyên xuất hiện.
Uyên để ý tôi ngủ ít.
Để ý tôi hay cười ngay cả khi tôi không hề vui.
Để ý cả những ngày tôi nói “ổn” nhanh hơn bình thường, như thể chỉ muốn kết thúc câu hỏi đó càng sớm càng tốt.
Có lần Uyên nói:
“Lam không cần phải mạnh mẽ với tớ.”
Uyên nói câu đó rất nhẹ. Nhẹ đến mức, nếu không chú ý, người ta sẽ tưởng đó chỉ là một lời nói vu vơ.
Tôi quay đi, cổ họng nghẹn lại.
Vì tôi không biết làm sao để yếu đuối với ai.
Tôi không biết phải tháo lớp vỏ mình đã mặc suốt bao nhiêu năm bằng cách nào.
⸻
Chúng tôi yêu nhau lặng lẽ.
Không có lời tỏ tình rõ ràng. Không có khoảnh khắc cao trào nào để gọi tên. Chỉ là một ngày, tôi nhận ra rằng nếu không có Uyên bên cạnh, thế giới của tôi trở nên trống rỗng đến đáng sợ.
Còn Uyên — người luôn giữ khoảng cách — bắt đầu bước chậm lại để đi cùng tôi. Không nắm tay tôi trước đám đông, không nói những lời hứa lớn lao, nhưng luôn ở đó.
Uyên chữa lành tôi bằng những điều nhỏ nhất.
Nhắc tôi ăn khi tôi quên.
Kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực khi tôi tự mắc kẹt trong đó.
Ngồi cạnh tôi những lúc tôi không nói được gì, không hỏi, không ép, chỉ ngồi.
Tôi từng nghĩ:
Có lẽ chỉ cần như vậy thôi là đủ.
⸻
Nhưng chữa lành không phải phép màu.
Nó không xóa đi những vết thương từ lâu đã có.
Nó không thể khiến quá khứ biến mất.
Nó chỉ giúp người ta đỡ đau hơn trong một lúc.
Và khi nỗi đau quay lại, nó thường dữ dội hơn.
⸻
Mùa đông đến.
Trời lạnh dần, còn tôi thì bắt đầu sợ nhiều hơn. Không phải sợ lạnh, mà sợ một ngày nào đó, Tuyết Uyên sẽ nhận ra tôi là một vết nứt không thể hàn.
Tôi bắt đầu giấu đi những cơn mệt mỏi.
Bắt đầu cười nhiều hơn.
Dịu dàng hơn.
Như thể nếu tôi đủ “ổn”, Uyên sẽ không phải lo lắng vì tôi nữa.
Uyên nhìn tôi rất lâu vào một buổi tối.
Ánh mắt ấy khiến tôi không trốn được.
“Lam… cậu đang cố rời xa tớ phải không?”
Tôi lắc đầu.
“Không. Tớ chỉ không muốn cậu phải phiền toái vì tớ.”
Uyên nắm tay tôi. Tay Uyên lạnh, nhưng nắm rất chặt.
“Đừng tự quyết thay tớ.”
Tôi gật đầu.
Nhưng trong lòng, tôi biết… tôi đã kiệt sức rồi.
⸻
Có những buổi tối, tôi ngồi một mình rất lâu và nghĩ.
Nếu mình biến mất, Uyên sẽ đỡ phải lo hơn không?
Uyên có thể tìm một mùa hạ khác, lành lặn hơn không?
Một người không cần phải chữa lành từng chút như tôi.
Tôi yêu Tuyết Uyên đến mức, lần đầu tiên trong đời, tôi nghĩ rằng rời đi có thể là một cách yêu.
Tôi viết rất nhiều.
Viết cho Uyên, nhưng không gửi.
Viết cho chính mình, nhưng không đọc lại.
Những dòng chữ ấy không phải lời trách móc. Chỉ là sự mệt mỏi kéo dài quá lâu cuối cùng cũng tìm được chỗ để nằm xuống.
Tôi cảm thấy bình thản một cách đáng sợ.
⸻
Sáng hôm đó, mùa đông lạnh hơn mọi ngày.
Tôi ngồi rất lâu, nhìn ánh sáng yếu ớt len qua cửa sổ. Ánh sáng đó không đủ ấm, nhưng cũng không hoàn toàn lạnh. Tôi nghĩ về Uyên. Nghĩ về cách Uyên luôn nhìn tôi — không phán xét, không bỏ đi, không yêu cầu tôi phải tốt hơn ngay lập tức.
Uyên đã nhìn ra tôi không ổn.
Uyên đã cố chữa lành tôi.
Chỉ là… vết thương đó quá sâu.
Sâu đến mức, dù có dịu dàng đến đâu, cũng không thể chạm tới đáy.
⸻
Tôi ra đi rất yên lặng.
Không ồn ào.
Không trách móc.
Không để lại những lời buộc tội ai.
Tôi chỉ mệt.
Và tôi dừng lại, bằng cách mà người ta vẫn cho là đau đớn nhất trong mọi cách.
⸻
Sau này, người ta nói Tuyết Uyên vẫn ngồi ở quán cũ — nơi chúng tôi hay ngồi ngày trước — mỗi mùa đông.
Vẫn gọi hai ly nước ấm.
Một ly đặt trước mặt.
Một ly để trống.
Uyên đã từng nắm tay tôi rất chặt.
Nhưng có những người, dù được giữ lại bằng tất cả dịu dàng trên đời,
vẫn không đủ sức ở lại thêm.
⸻
Nếu khi ấy tôi ở lại thêm một chút nữa thôi…
liệu mùa đông của Uyên có bớt lạnh không?
MÙA ĐÔNG SAU ĐÓ – GÓC NHÌN TUYẾT UYÊN**
⸻
Tôi luôn biết Hạ Lam không ổn.
Không phải kiểu biết do nghe ai kể, cũng không phải linh cảm mơ hồ. Tôi nhìn ra điều đó ngay từ đầu — theo cách những người đã từng rất quen với nỗi buồn nhận ra nhau giữa đám đông.
Lam cười nhiều.
Cười đẹp.
Nhưng nụ cười ấy luôn đến sớm hơn ánh mắt.
Người thật sự vui thường không cần vội vàng chứng minh rằng mình ổn.
⸻
Ngày tôi nói với Lam:
“Lam hay cười, nhưng không phải lúc nào cũng vui.”
Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho việc Lam sẽ phủ nhận. Và đúng như vậy, Lam cười, nói tôi nghĩ nhiều. Tôi không buồn. Tôi chỉ thấy… lo.
Vì tôi đã từng là Lam.
Một phiên bản khác, vụn hơn, ít nắng hơn.
Tôi quen nhìn những người luôn tự đốt mình để sưởi ấm cho người khác. Quen đến mức, chỉ cần họ im lặng lâu hơn bình thường, tôi đã thấy lạnh.
⸻
Lam là mùa hạ.
Nhưng là mùa hạ đã phải gồng quá lâu.
Nắng vẫn còn đó, nhưng bên dưới là những mảng đất khô nứt mà Lam chưa từng cho ai thấy.
Lam giỏi chữa lành cho người khác. Giỏi đến mức mọi người quên mất hỏi rằng: ai sẽ chữa lành cho Lam?
Tôi không muốn trở thành người hỏi câu đó bằng lời. Tôi chỉ muốn ở lại.
⸻
Tôi không yêu Lam theo cách ồn ào.
Tôi yêu Lam bằng việc để ý những điều nhỏ nhất.
Giờ Lam ngủ.
Giờ Lam quên ăn.
Giờ Lam nói “ổn” quá nhanh.
Có những tối Lam dựa vai tôi, không nói gì. Tôi biết, lúc đó nếu tôi hỏi, Lam sẽ lại cười. Thế nên tôi im lặng. Tôi nghĩ, chỉ cần tôi không rời đi, Lam sẽ dần tin rằng mình có quyền yếu đuối.
Tôi đã nghĩ như vậy.
⸻
Tôi từng nói với Lam:
“Lam không cần phải mạnh mẽ với tớ.”
Lam quay đi.
Tôi nhìn thấy cổ họng Lam run lên rất khẽ.
Khoảnh khắc đó, tôi đã muốn ôm Lam thật chặt. Nhưng tôi sợ. Sợ rằng nếu tôi ôm quá mạnh, Lam sẽ vỡ. Sợ rằng nếu tôi chạm sâu quá, Lam sẽ hoảng loạn.
Tôi chọn cách ở gần, nhưng không xâm nhập.
Bây giờ nghĩ lại…
tôi không biết đó là dịu dàng, hay là do tôi hèn.
⸻
Mùa đông đến.
Tôi cảm nhận rất rõ việc Lam đang trôi đi từng chút một. Lam cười nhiều hơn, dịu dàng hơn, nhưng ánh mắt thì xa dần. Đó là dấu hiệu mà tôi đã thấy quá nhiều lần ở những người… không còn muốn ở lại.
Tôi hỏi:
“Lam, cậu đang cố rời xa tớ phải không?”
Lam lắc đầu. Nhanh.
“Không. Tớ chỉ không muốn cậu phải phiền vì tớ.”
Tôi đã nắm tay Lam rất chặt hôm đó.
“Đừng tự quyết thay tớ.”
Tôi nghĩ, chỉ cần Lam biết có người muốn ở lại, Lam sẽ không đi.
Tôi đã sai.
⸻
Có những cuộc chiến không thua vì thiếu yêu thương.
Mà thua vì người ở trong đó đã kiệt sức quá lâu.
Tôi nhìn ra Lam không ổn.
Tôi cố chữa lành Lam.
Nhưng tôi không kịp học cách giữ Lam ở lại khi chính Lam đã muốn buông.
⸻
Ngày Lam rời đi, tôi không ở cạnh.
Tôi ghét điều đó hơn bất cứ điều gì khác trong đời mình.
Tôi ghét mùa đông năm ấy. Ghét cái lạnh trống rỗng kéo dài. Ghét bản thân đã nghĩ rằng “chỉ cần thêm chút thời gian” là đủ.
Không, thời gian không chữa lành mọi thứ.
Có những vết thương, thời gian chỉ khiến chúng sâu thêm.
⸻
Từ đó đến nay, mỗi mùa đông tôi đều quay lại quán cũ.
Tôi gọi hai ly nước ấm.
Một ly cho tôi.
Một ly cho Lam.
Không phải vì tôi tin Lam sẽ quay lại.
Mà vì nếu tôi không làm thế, tôi sợ mình sẽ quên mất cảm giác đã từng được yêu một người ấm áp đến vậy.
Người ta bảo tôi nên buông.
Nhưng làm sao buông được một người đã trở thành mùa duy nhất trong đời mình?
⸻
Tôi thường nghĩ về câu hỏi của Lam.
Nếu khi ấy Lam ở lại thêm một chút nữa thôi… liệu mùa đông của tôi có bớt lạnh không?
Tôi không biết.
Tôi chỉ biết rằng:
Lam ở lại đã rất lâu rồi.
Lâu hơn sức của Lam cho phép.
Và có lẽ, điều Lam cần không phải là ở lại thêm…
mà là được nghỉ ngơi.
⸻
Tôi vẫn sống.
Vẫn đi qua các mùa.
Nhưng mùa đông thì chưa từng kết thúc.
Nếu có ai đó hỏi tôi:
“Cậu có hối hận không?”
Tôi sẽ nói có.
Hối hận vì đã không ôm Lam chặt hơn.
Hối hận vì đã nghĩ rằng dịu dàng là đủ.
Nhưng nếu hỏi tôi:
“Cậu có yêu Lam không?”
Tôi sẽ trả lời ngay, không cần suy nghĩ.
Có.
Và có những tình yêu, dù không giữ được người ở lại,
vẫn đủ để theo ta suốt cả đời.
Vì các nhân vật chính chủ yếu dựa vào tính cách của tác giả nên có phần hơi giống nhau...😇
Dù bộ bạn thân vẫn đang trên hành trình chuẩn bị nhưng toi đã rảnh hơi viết một bộ mới🥰