Lâm Hạo học giỏi, nói năng chừng mực, không gây chuyện. Thầy cô thích cậu vì cậu “ngoan”. Bạn bè nể cậu vì cậu “biết điều”. Nhưng cũng chính vì thế, chẳng ai hỏi Lâm Hạo rằng cậu có thật sự ổn hay không.
Lâm Hạo thích một người con trai.
Không phải là điều cậu lựa chọn. Cũng không phải điều cậu muốn công khai. Nó chỉ xuất hiện, lặng lẽ và bền bỉ, như một vết nứt nhỏ trong tim mà cậu cố che đi bằng sự im lặng.
Lâm Hạo biết xã hội này nghĩ gì.
Cậu nghe những câu nói đùa vô tình, những lời chê bai trên mạng, những câu phán xét nặng nề từ người lớn. Mỗi lần như vậy, cậu lại tự nhủ: Chỉ cần mình im lặng. Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi.
Nhưng định kiến không biến mất chỉ vì một người cố gắng chịu đựng.
Tin đồn bắt đầu từ đâu, không ai rõ. Chỉ biết rằng từ một ngày nọ, ánh mắt nhìn Lâm Hạo đã khác. Không ai nói thẳng, nhưng những khoảng lặng dài hơn, những lời thì thầm nhiều hơn. Một vài người cười khi cậu đi ngang qua. Một vài người tránh xa như thể cậu mang theo điều gì đó “không đúng”.
Lâm Hạo không phản kháng.
Cậu nghĩ rằng nếu mình ngoan hơn, giỏi hơn, bình thường hơn, thì có lẽ mọi người sẽ thôi để ý. Cậu thu mình lại, nói ít đi, không dám nhìn lâu vào gương. Những điều từng khiến cậu vui cũng dần mất ý nghĩa.
Ở nhà, Lâm Hạo càng không dám nói.
Gia đình cậu không độc ác. Họ chỉ tin rằng con cái phải sống “đúng khuôn mẫu”. Những bữa cơm vẫn đầy đủ, nhưng Lâm Hạo luôn cảm thấy mình ngồi đó mà không thật sự thuộc về.
Không ai biết rằng mỗi đêm, cậu đều tự hỏi: “Nếu mình không còn ở đây, liệu mọi người có dễ chịu hơn không?”
Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, mỗi khi cậu nghe ai đó nói rằng những người như cậu là “sai”.
Ngày Lâm Hạo không đến trường, ban đầu chẳng ai chú ý.
Chỉ đến khi bàn học của cậu trống suốt buổi, rồi suốt cả ngày, cảm giác bất an mới lan ra. Sau đó là tin dữ — đến lặng lẽ, không ồn ào, nhưng đủ để khiến mọi người chết lặng.
Lâm Hạo đã không kịp ở lại.
Không ai nói chi tiết. Chỉ biết rằng cậu đã ra đi trong im lặng, mang theo tất cả những điều chưa từng được lắng nghe.
Lớp học trở nên yên ắng đến đáng sợ.
Những người từng cười cợt cúi đầu. Những người từng im lặng bắt đầu tự hỏi: Giá như mình nói một câu. Thầy cô nhìn bàn học trống với ánh mắt day dứt. Gia đình Lâm Hạo chìm trong nỗi đau không lời nào bù đắp được.
Không có lời xin lỗi nào đủ lớn cho một sinh mạng đã mất.
Chỉ còn lại câu hỏi lơ lửng giữa tất cả mọi người: Bao nhiêu tổn thương nữa thì xã hội mới học cách tử tế?
Lâm Hạo không yếu đuối.
Cậu chỉ sống trong một thế giới đã không cho cậu đủ chỗ để thở.
Nếu có thể quay lại, có lẽ Lâm Hạo chỉ cần một điều rất nhỏ:
một người tin cậu,
một người nói rằng cậu không sai,
một người ở lại khi mọi thứ trở nên quá nặng nề.
Nhưng Lâm Hạo đã không kịp nhận được điều đó.
Và câu chuyện của cậu ở lại — như một lời nhắc nhở đau đớn rằng định kiến không chỉ là lời nói, mà có thể cướp đi cả một con người.