BÓNG ĐÊM HẢI THÀNH
1. Vụ đầu tiên
Vụ án đầu tiên đến tay tôi vào một buổi sáng mùa đông.
Một phụ nữ trẻ được phát hiện tử vong ở công viên ven biển. Không có dấu hiệu cướp bóc. Điện thoại và túi xách vẫn còn nguyên.
Hiện trường sạch sẽ đến mức bất thường.
Không nhân chứng.
Không camera ghi lại được gì.
Không mối quan hệ thù oán rõ ràng.
Ban đầu, chúng tôi cho rằng đó là một vụ án cá biệt.
Chúng tôi đã sai.
---
2. Chuỗi án mạng
Ba tháng sau, vụ thứ hai xảy ra.
Nạn nhân có độ tuổi tương tự. Thời điểm gây án gần giống. Địa điểm đều là khu vực ít người qua lại vào đêm muộn.
Tôi bắt đầu cảm thấy đây không còn là sự trùng hợp.
Hung thủ không hành động bốc đồng.
Hắn chọn thời điểm rất kỹ.
Hắn hiểu địa hình thành phố.
Điều đáng sợ nhất là:
Hắn sống giữa chúng tôi như một người bình thường.
---
3. Kẻ không tiền án
Chúng tôi rà soát những người từng phạm tội bạo lực trong khu vực.
Không ai phù hợp.
Hắn không có tiền án.
Không có hồ sơ tâm thần.
Không có lịch sử xô xát.
Hắn gần như vô hình.
Tôi chuyển hướng điều tra sang phân tích hành vi.
Hung thủ có xu hướng:
Theo dõi nạn nhân trước đó.
Hành động vào khung giờ ít tuần tra.
Rời khỏi hiện trường bằng lộ trình không trùng lặp.
Hắn có kiến thức về điều tra.
Hoặc ít nhất, hắn đọc rất nhiều tin tức.
---
4. Manh mối nhỏ nhất
Vụ thứ tư để lại một chi tiết cực nhỏ.
Một sợi vải lạ dính trên áo nạn nhân.
Không phải vải thông thường.
Nó thuộc loại dùng trong đồng phục bảo hộ công nghiệp.
Chúng tôi khoanh vùng:
Những công ty sản xuất gần khu vực xảy ra án mạng.
Danh sách hơn 200 người.
Chúng tôi sàng lọc từng người.
---
5. Người đàn ông hiền lành
Trong danh sách có một người đàn ông tên Trần Hải Phong.
Hồ sơ sạch sẽ.
Hàng xóm nhận xét ít nói, lịch sự.
Làm việc ổn định trong xưởng cơ khí.
Nhưng khi tôi xem lại dữ liệu định vị điện thoại, tôi nhận ra:
Mỗi đêm xảy ra án mạng, tín hiệu của anh ta đều xuất hiện gần khu vực đó.
Trùng hợp quá nhiều lần thì không còn là trùng hợp.
---
6. Vết nứt
Chúng tôi âm thầm theo dõi.
Ban ngày, anh ta đi làm đúng giờ.
Tối về nhà.
Cuối tuần đi siêu thị như bao người khác.
Một cuộc sống bình thường đến mức đáng ngờ.
Khi xét nghiệm ADN từ sợi vải và so sánh với mẫu thu thập bí mật từ đồ dùng cá nhân của anh ta…
Kết quả trùng khớp.
Tôi biết mình đã tìm đúng người.
---
7. Lời khai
Khi bị bắt, anh ta không chống cự.
Chỉ im lặng rất lâu.
Rồi nói:
“Tôi chỉ muốn họ chú ý đến mình.”
Không hận thù cá nhân.
Không mâu thuẫn cụ thể.
Chỉ là một người đàn ông sống lặng lẽ quá lâu, bắt đầu nuôi dưỡng sự lệch lạc trong suy nghĩ.
Điều khiến tôi rùng mình không phải hành vi của hắn.
Mà là việc hắn có thể hòa vào đám đông suốt nhiều năm.
---
8. Cuối cùng
Sau khi vụ án khép lại, Hải Thành dần trở lại bình yên.
Nhưng với tôi, mỗi vụ án như thế này đều để lại một câu hỏi:
Bao nhiêu người xung quanh ta đang sống hai cuộc đời?
Một cuộc đời mọi người nhìn thấy.
Và một cuộc đời chỉ tồn tại trong bóng tối.