Công là kiểu học sinh mà thầy cô nào cũng nhớ tên. Không phải vì nghịch, mà vì quá ngoan. Bài vở luôn đầy đủ, chữ viết ngay ngắn, áo đồng phục lúc nào cũng phẳng phiu. Công hay cười, cười hiền, cười nhỏ, cười như thể sợ làm phiền người khác.
Bách thì ngược lại. Không hẳn là hư, chỉ là không quan tâm nhiều đến việc phải trở thành “đứa học sinh gương mẫu”. Bách học vừa đủ qua môn, hay ngồi cuối lớp, hay chống cằm nhìn ra cửa sổ những lúc giáo viên giảng bài dài. Bách ít cười, nhưng khi cười thì rất thật.
Hai đứa ngồi cạnh nhau từ năm lớp mười. Ban đầu chỉ là tình cờ. Sau đó là quen. Rồi không hiểu từ lúc nào, Công bắt đầu coi việc quay sang nói chuyện với Bách trong giờ ra chơi là điều hiển nhiên như việc mở cặp lấy vở.
Công hay làm nũng.
Không phải kiểu rõ ràng để ai cũng thấy. Chỉ là những cái kéo tay áo rất nhẹ, những lúc tựa đầu vào vai Bách khi mệt, hay giọng nói hạ thấp đi một chút mỗi khi gọi:
— Bách ơi…
Bách chưa bao giờ gạt ra. Chỉ thở dài, hoặc lườm yêu một cái rồi mặc kệ.
Có những ngày Công học nhiều quá. Lịch học thêm kín, bài kiểm tra nối tiếp bài kiểm tra. Công vẫn cười, nhưng nụ cười mỏng dần. Những hôm như vậy, Công hay dựa sát hơn vào Bách, hỏi những câu rất vô nghĩa.
— Nếu sau này tụi mình không học chung nữa thì sao?
Bách thường trả lời rất gọn:
— Thì không học chung.
Công im lặng, rồi cười trừ.
— Ừ ha.
Bách không biết rằng Công đã nghĩ về câu hỏi đó rất lâu trước khi hỏi.
Buổi chiều hôm ấy, trời mưa. Cả lớp tan học trong tiếng dép chạy vội. Bách định về trước thì bị Công giữ lại.
— Đợi tớ chút nha.
Công cúi đầu buộc lại dây giày, chậm rãi đến mức như đang kéo dài thời gian. Khi đứng thẳng lên, Công không nói gì, chỉ đi song song với Bách dưới mái hiên.
— Bách nè.
— Hử?
— Sau này… cậu có nhớ tớ không?
Bách cau mày.
— Sao hôm nay hỏi mấy câu kỳ vậy?
Công cười, tay nắm chặt quai cặp.
— Không có gì. Tự nhiên muốn hỏi thôi.
Mưa rơi đều, âm thanh lấp đầy khoảng trống giữa hai đứa. Bách nhìn sang Công, thấy bờ vai nhỏ hơn thường ngày. Một cảm giác gì đó rất lạ, như thể nếu không nói gì, sẽ bỏ lỡ một điều quan trọng.
— Nhớ chứ — Bách nói, giọng thấp. — Bạn thân mà.
Công khựng lại một nhịp, rồi cười. Lần này, nụ cười không chạm tới mắt.
Từ hôm đó, Công vẫn làm nũng. Vẫn kéo tay áo Bách, vẫn dựa vai khi mệt. Nhưng Bách để ý thấy Công bắt đầu im lặng nhiều hơn. Những câu hỏi vu vơ biến mất. Những tin nhắn ban đêm thưa dần.
Cho đến một ngày, Bách thấy chỗ ngồi cạnh mình trống không.
Công chuyển lớp.
Không có lời báo trước. Chỉ là một thông báo ngắn từ giáo viên chủ nhiệm. Công chuyển sang lớp chọn để chuẩn bị cho kỳ thi lớn. Ai cũng bảo “hợp với Công lắm”.
Bách gật đầu theo mọi người. Chỉ có ngực là hơi nặng.
Những ngày sau đó, Bách vẫn ngồi cuối lớp. Vẫn nhìn ra cửa sổ. Nhưng thỉnh thoảng, theo thói quen, Bách quay sang bên phải — nơi từng có một người hay làm nũng, hay cười hiền, hay gọi “Bách ơi” bằng giọng rất khẽ.
Không còn ai cả.
Một buổi chiều, Bách gặp Công ở hành lang. Công trông gầy hơn. Vẫn cười, nhưng cười rất lễ phép.
— Bách.
— Ừ.
Hai đứa đứng đối diện, giữa dòng người đi qua. Không ai nói thêm gì.
Trước khi rời đi, Công bước lại gần hơn một chút, rất nhanh, như sợ mình sẽ đổi ý. Công kéo nhẹ tay áo Bách — lần cuối cùng.
— Tớ… nhớ cậu lắm.
Rồi Công quay đi.
Bách đứng đó rất lâu. Lần đầu tiên, Bách nhận ra có những người bước vào cuộc sống mình rất nhẹ, nhưng khi rời đi, lại để trống một khoảng không thể lấp đầy.
Và có những điều, nếu không nói kịp, sẽ mãi mãi chỉ là bạn thân.