-Mason Nguyễn quen với việc sống trong nhịp điệu nhanh. Studio sáng đèn thâu đêm, tai nghe ép chặt, từng câu rap được viết ra như cách cậu thở. Với Mason, âm nhạc là thứ không thể tách rời—cho đến khi CongB xuất hiện và khiến mọi thứ chậm lại.
CongB không ồn ào. Cậu đến phòng thu với một balo cũ, giọng nói trầm và cách cười rất nhẹ. Lần đầu hợp tác, Mason chỉ nghĩ đó là một buổi thu bình thường. Nhưng khi CongB cất giọng, không gian như được kéo giãn ra—dịu hơn, sâu hơn. Mason không nói gì, chỉ tháo tai nghe ra chậm hơn thường lệ.
Từ hôm đó, CongB xuất hiện đều đặn trong những ngày của Mason. Không phải lúc nào cũng là công việc. Có khi chỉ là cùng ngồi im trong phòng thu, mỗi người theo đuổi một giai điệu riêng. Mason nhận ra mình quen với sự hiện diện ấy—quen đến mức nếu thiếu đi, căn phòng trở nên trống trải.
CongB là người lắng nghe. Khi Mason bực bội vì một verse chưa tròn, CongB không góp ý nhiều, chỉ đặt một chai nước trước mặt cậu, nói khẽ: “Nghỉ chút đi.” Mason từng nghĩ mình không cần ai nhắc như vậy, nhưng rồi lại làm theo.
Có những tối muộn, thành phố bên ngoài tối dần, hai người vẫn ngồi lại. CongB nghêu ngao vài câu hát chưa hoàn chỉnh. Mason nghe, rồi bất giác viết thêm vài dòng rap. Không ai nói đó là vì ai, nhưng cả hai đều biết—âm nhạc lúc này không còn là của riêng mình nữa.
Mason bắt đầu yêu CongB theo cách rất chậm. Không phải là khoảnh khắc bùng nổ, mà là từng điều nhỏ nhặt: cách CongB chỉnh lại mic cho cậu, cách cậu ấy nhớ Mason không thích cà phê quá đắng, hay cách cậu ấy im lặng đúng lúc. Mason nhận ra, yêu không cần phải được gọi tên ngay.
CongB cũng có những ngày mệt. Những ngày giọng cậu khàn đi, ánh mắt trũng xuống. Mason không giỏi an ủi, chỉ đưa cho CongB tai nghe của mình, mở một beat chưa phát hành. “Nghe thử đi,” Mason nói. CongB mỉm cười—nụ cười mà Mason đã quen đến mức thấy lòng mình dịu lại.
Không ai trong hai người nói lời hứa. Không ai vẽ ra tương lai quá xa. Chỉ là hôm nay, họ chọn ngồi cạnh nhau. Ngày mai, nếu còn ở đây, họ vẫn sẽ làm thế.
Một buổi tối, sau khi thu xong, CongB đứng lại trước cửa. “Mason,” cậu gọi. Mason quay lại. Không có lời tỏ tình, không có câu nói lớn lao. Chỉ là ánh nhìn kéo dài thêm một chút—đủ để cả hai hiểu.
Mason biết, mình yêu CongB không phải trong một ngày.
Mà là từng ngày, lặng lẽ, bền bỉ—như âm nhạc vẫn luôn ở đó.
_________________
The END
Tác giả: TopBy
Tác giả hỗ trợ: TedBy
#FanFic