PHÍA SAU MÀN HÌNH CÒN CÓ MỘT TRÁI TIM
Chương 1: Tiếng súng lúc nửa đêm
Thành phố lên đèn cũng là lúc Quân bắt đầu thế giới của riêng mình. Với anh, tiếng click chuột và âm thanh gõ bàn phím cơ là bản nhạc giải trí duy nhất sau mười tiếng đồng hồ vùi đầu vào những bảng tính Excel khô khốc.
Quân không phải là "pro-player", nhưng anh chơi đủ tốt để đứng trong top xếp hạng của tựa game bắn súng Valorant. Đêm đó, trong một trận đấu căng thẳng ở bản đồ Ascent, anh gặp một đồng đội có cái tên rất lạ: "Mây Mùa Hạ".
Khác với những người chơi nữ thường bị trêu chọc hoặc quá trầm lặng, "Mây Mùa Hạ" cầm nhân vật Jett và lao đi như một cơn lốc. Cách cô ấy di chuyển vừa quyết liệt, vừa có chút gì đó... bướng bỉnh.
"Này Sage, hồi máu cho tôi ở góc A nhé!" – Một giọng nữ trong trẻo, có chút khàn nhẹ vang lên qua mic.
Quân, đang điều khiển nhân vật Sage, khựng lại một nhịp rồi mới nhấn phím trả lời: "Đang tới."
Đó là khởi đầu cho một chuỗi thắng liên tiếp. Họ phối hợp nhịp nhàng như thể đã tập luyện cùng nhau từ lâu. Quân lo hậu phương, bảo vệ và hỗ trợ, còn "Mây" là mũi nhọn xuyên thủng mọi hàng phòng ngự. Trận đấu kết thúc vào lúc 2 giờ sáng, Quân định tắt máy đi ngủ thì một thông báo hiện lên ở góc màn hình:
MayMuaHa đã gửi lời mời kết bạn.
Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi trong ngày, và nhấn "Chấp nhận".
Chương 2: Những mảnh ghép ảo
Suốt một tháng sau đó, thói quen của Quân thay đổi hoàn toàn. Anh không còn chơi game một mình. Đúng 9 giờ tối, biểu tượng "Mây Mùa Hạ" sẽ sáng đèn, và họ sẽ lao vào những trận chiến ảo.
Họ bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Không chỉ là "Địch ở hướng 12 giờ" hay "Cẩn thận phía sau", mà là về cuộc sống.
"Hôm nay tớ vừa làm hỏng một mẻ bánh quy," Linh (tên thật của Mây) thở dài qua mic. "Tớ đã quên cho bột nở. Nó cứng như đá ấy."
Quân bật cười: "Vậy thì hãy coi nó là vũ khí bí mật. Nếu gặp kẻ địch, cứ ném bánh quy vào họ là xong."
"Cậu chỉ được cái trêu tớ là giỏi!"
Linh sống ở một thành phố cách Quân 300km. Cô là một nhà thiết kế tự do, làm việc tại nhà nên thường xuyên cảm thấy cô đơn. Game là nơi cô tìm thấy sự náo nhiệt. Còn Quân, anh là một kỹ sư xây dựng, sống một cuộc đời ngăn nắp đến mức nhàm chán.
Sự đối lập ấy lại tạo nên một sức hút kỳ lạ. Quân thích nghe Linh kể về những bản vẽ, về con mèo mướp hay quậy phá bàn làm việc của cô. Ngược lại, Linh thích sự điềm tĩnh của Quân. Khi cô cuống cuồng vì thua trận, anh luôn nhẹ nhàng: "Không sao, ván sau mình làm lại. Tớ vẫn ở đây mà."
Câu nói "Tớ vẫn ở đây mà" dần dần không còn chỉ gói gọn trong trò chơi nữa.
Chương 3: Khi màn hình tối đen
Có một tuần, Linh đột ngột biến mất. Nick của cô xám xịt suốt bảy ngày liên tiếp.
Quân thấy mình đứng ngồi không yên. Anh nhận ra mình chẳng có gì ngoài cái tên nhân vật và vài câu chuyện rời rạc. Anh không có số điện thoại, không có Facebook, không có cách nào chạm tới cô ngoài cái máy tính này.
Sự trống trải ập đến dữ dội. Anh vào game, nhìn vào danh sách bạn bè, rồi lại thoát ra. Hóa ra, thế giới ảo chỉ đẹp khi có người cùng đi chung. Nếu không, nó chỉ là những dòng code vô hồn.
Vào đêm thứ tám, Linh xuất hiện. Nhưng cô không mời anh vào trận ngay. Cô gửi một tin nhắn riêng:
"Quân ơi, tớ mệt quá. Có thể chỉ ngồi trò chuyện được không?"
Họ vào một phòng chờ riêng, nhân vật của họ đứng cạnh nhau trên một vách đá ảo nhìn ra biển. Linh kể về việc bố cô vừa nhập viện, về áp lực tiền bạc và cảm giác bất lực khi phải gánh vác mọi thứ một mình.
"Tớ vốn tưởng mình mạnh mẽ như Jett trong game vậy," cô nấc nghẹn. "Nhưng hóa ra tớ chỉ là một cô gái bình thường, sợ bóng tối và sợ cả sự cô đơn."
Quân im lặng lắng nghe. Anh ước gì đôi tay mình không phải đang đặt trên bàn phím, mà có thể vươn ra để lau đi những giọt nước mắt ở phía bên kia màn hình.
"Linh này," anh trầm giọng. "Game có thể có lúc lag, có lúc mất kết nối. Nhưng tớ hứa với cậu, kết nối giữa tớ và cậu sẽ không bao giờ mất. Đừng gồng mình nữa, nghỉ một chút đi."
Đêm đó, họ không chơi một ván game nào. Họ chỉ để máy đó, nghe tiếng thở của nhau qua tai nghe cho đến khi cả hai cùng thiếp đi.
Chương 4: Cuộc gặp gỡ ở đời thực
Ba tháng sau.
Quân đứng ở sảnh ga tàu hỏa, tay cầm một bó hoa hướng dương – loài hoa mà Linh từng nói cô rất thích vì nó luôn hướng về phía mặt trời. Tim anh đập nhanh hơn cả khi anh đang trong một tình huống 1 đấu 5 nghẹt thở trên game.
Anh lo lắng. Liệu ngoài đời cô có thất vọng về anh không? Liệu những cảm xúc qua màn hình có phải là một ảo giác?
"Quân?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Quân quay lại. Trước mặt anh là một cô gái nhỏ nhắn trong chiếc váy trắng, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tinh nghịch nhưng cũng đầy bẽn lẽn. Cô trông giống hệt những gì anh hình dung, nhưng sống động và rạng rỡ hơn nhiều.
Linh nhìn anh, rồi nhìn bó hoa, bất ngờ thốt lên: "Sao cậu nhìn... hiền hơn trên game thế?"
Quân gãi đầu, cười ngượng nghịu: "Còn cậu thì nhìn... thực tế hơn cả giấc mơ của tớ."
Họ đi dạo phố, cùng ăn những món ngon mà trước đó chỉ được mô tả qua lời nói. Không có bàn phím, không có chuột, chỉ có những ngón tay thỉnh thoảng chạm nhẹ vào nhau đầy vụng về.
Khi ngồi trên băng ghế đá công viên, Linh tựa đầu vào vai Quân. Cô thì thầm:
"Cảm ơn cậu vì đã luôn 'hồi máu' cho tớ, không chỉ trong game mà cả trong cuộc sống nữa."
Quân nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, mỉm cười: "Nhiệm vụ của Sage mà. Nhưng từ giờ, tớ sẽ bảo vệ cậu bằng chính đôi tay này, không cần dùng kỹ năng của nhân vật nào hết."
Phần kết
Tình yêu qua game thường bị người đời coi là "ảo". Nhưng thực ra, game chỉ là cái cớ, là nhịp cầu. Điều chân thật nhất chính là những đêm thức trắng cùng nhau, là sự thấu hiểu khi đối phương gặp khó khăn, và là lòng can đảm để bước ra khỏi màn hình, nắm lấy tay nhau giữa đời thực.
Quân và Linh vẫn chơi game cùng nhau, nhưng giờ đây, hai chiếc máy tính được đặt cạnh nhau trong một căn phòng nhỏ thơm mùi tinh dầu. Và thi thoảng, người ta vẫn thấy "Mây Mùa Hạ" lao lên phía trước, vì cô biết chắc chắn rằng, luôn có một chàng trai đứng sau lưng, sẵn sàng bảo vệ cô trước mọi giông bão.