Trong căn phòng làm việc nồng mùi cà phê và tiếng bàn phím lạch cạch, An là một "nốt trầm" lặng lẽ. Cô là kế toán tổng hợp của một công ty xuất nhập khẩu, lúc nào cũng chìm nghỉm sau những chồng hóa đơn và bảng tính Excel dài dằng dặc.
Sếp của cô, Nhật Nam, lại là một thái cực hoàn toàn khác. Anh trẻ, quyết đoán và có vẻ ngoài lạnh lùng đến mức nhân viên hay đùa rằng máy điều hòa trong phòng anh là thứ thừa thãi nhất công ty.
Những "Sự Cố" Ngẫu Nhiên
Mọi chuyện bắt đầu từ những thay đổi nhỏ mà chỉ mình An nhận ra:
• Tờ note màu vàng: Thay vì gọi điện gắt gỏng đòi báo cáo thuế, trên bàn An bỗng xuất hiện những tờ note viết tay bằng nét chữ cứng cáp: "Đừng thức khuya quá, con số không chạy mất đâu."
• Ly trà sữa "đặt nhầm": Một buổi chiều nóng nực, anh thư ký mang sang bàn cô một ly trà sữa đúng vị cô thích, kèm lời nhắn: "Sếp đặt dư, cô uống hộ." An nhìn sang phòng kính, chỉ thấy Nam đang tập trung vào màn hình, nhưng góc môi anh dường như hơi nhếch lên.
Đêm Tăng Ca Định Mệnh
Đỉnh điểm là kỳ quyết toán năm. 10 giờ đêm, văn phòng chỉ còn lại ánh đèn le lói nơi bàn làm việc của An. Tiếng bước chân trầm ổn vang lên, rồi một bóng cao lớn đổ xuống mặt bàn.
"Vẫn chưa xong sao?" Nam tháo cà vạt, ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.
An lúng túng: "Dạ, còn vài danh mục vật tư chưa khớp, em muốn xong luôn để mai gửi sếp."
Nam không nói gì, anh kéo chiếc laptop của mình lại gần, thản nhiên mở file dữ liệu mà An vừa gửi. Suốt hai tiếng sau đó, thay vì là quan hệ sếp - nhân viên, họ trở thành "đồng đội". Anh kiểm tra logic, cô đối soát con số. Trong không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng quạt gió của máy tính và mùi hương trầm nhẹ nhàng từ áo vest của anh quẩn quanh.
Lời Thú Nhận Dưới Ánh Đèn Đường
Khi con số cuối cùng khớp nhau, An thở phào nhẹ nhõm. Lúc tiễn cô ra bãi xe, Nam bất ngờ giữ cửa xe cho cô và hỏi một câu không liên quan gì đến kế toán:
"An này, em có biết tại sao tôi hay bắt em làm báo cáo trực tiếp thay vì gửi qua mail không?"
An ngơ ngác lắc đầu. Nam nhìn sâu vào mắt cô, vẻ lạnh lùng thường ngày biến mất, thay vào đó là một chút bối rối rất thực:
"Vì các con số thì vô hồn, nhưng cách em tập trung bảo vệ từng đồng tiền của công ty lại khiến tôi thấy... rất đáng yêu. Tôi không cần một máy tính biết đi, tôi cần một người đồng hành."
An đứng hình, tim đập nhanh hơn cả nhịp gõ bàn phím lúc vội. Hóa ra, sự tồn tại lặng lẽ của cô bấy lâu nay lại là tâm điểm trong tầm mắt của một người.
Thế là sau đêm tăng ca định mệnh đó, mối quan hệ của họ chuyển sang một chương mới – tinh tế hơn nhưng cũng đầy những khoảnh khắc "đau tim" ngay tại văn phòng.
Những Màn "Thả Thính" Công Sở
Nam không còn giữ vẻ lạnh lùng tuyệt đối nữa, nhưng anh chọn cách quan tâm khiến An vừa thẹn vừa chẳng thể bắt bẻ vào đâu được:
• Cuộc họp giao ban: Khi An đang lúng túng vì bị các trưởng phòng khác chất vấn về ngân sách, Nam chỉ gõ nhẹ cây bút máy xuống bàn, cắt ngang: "Mọi người đừng làm khó kế toán của tôi. Những con số này tôi đã duyệt, ai thắc mắc cứ lên phòng tôi." Chữ "của tôi" nhẹ hẫng nhưng đủ làm cả phòng họp im bặt, còn tai An thì đỏ bừng.
• Chiếc áo khoác da: Một lần máy lạnh trung tâm bị hỏng và phả hơi lạnh trực tiếp xuống chỗ An, Nam đi ngang qua, thản nhiên cởi áo vest vắt lên ghế của cô kèm một câu ngắn gọn: "Mặc vào, em ốm thì ai lo bảng lương tháng này?"
Buổi Hẹn Đầu Tiên: Không Có Con Số Nào Cả
Nam hẹn An đi ăn tối vào tối thứ Bảy. Khác với vẻ đạo mạo thường ngày, anh xuất hiện với áo thun polo đơn giản và lái một chiếc xe khác – không phải chiếc xe đen sang trọng hay chở đối tác.
Họ không đến nhà hàng năm sao. Nam đưa cô đến một quán nhỏ nằm sâu trong hẻm, nơi có những bản nhạc Jazz cổ điển.
"Sếp... à anh Nam, sao anh biết chỗ này?" An tò mò hỏi khi thấy anh gọi món mà không cần nhìn menu.
Nam rót cho cô chút vang đỏ, mỉm cười:
"Ở công ty, anh là con số 1 – luôn phải dẫn đầu và cứng nhắc. Nhưng ở đây, anh chỉ muốn là một người đàn ông bình thường đang cố gắng gây ấn tượng với cô gái mình thích. Ở đây không có sếp, cũng không có kế toán, được không?"
Đêm đó, họ không nói về hóa đơn hay thuế. Nam kể cho cô nghe về ước mơ hồi nhỏ muốn làm kiến trúc sư, còn An kể anh nghe về việc cô từng "thù" môn Toán thế nào trước khi trở thành kế toán.
Cái Kết Ngọt Ngào
Khi đưa An về đến cổng nhà, không gian giữa hai người bỗng trở nên đặc quánh sự ngần ngại. An định mở cửa xe bước xuống thì Nam giữ tay cô lại. Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc kẹp cà vạt bằng bạc nhưng được thiết kế tinh xảo theo hình... một dấu cộng (+).
"Anh tặng em cái này làm gì? Em đâu có dùng cà vạt?" An bật cười.
Nam nhìn cô, ánh mắt sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường:
"Nó là biểu tượng của phép tính. Anh hy vọng từ nay về sau, cuộc đời em dù có cộng, trừ, nhân hay chia, thì kết quả cuối cùng vẫn luôn là... có anh bên cạnh."
An cúi đầu, nụ cười hạnh phúc nở trên môi. Có lẽ đây là "phép tính" chính xác nhất mà cô từng thực hiện trong đời.