Tôi, Phạm Khôi Vũ, thực tập sinh của công ty giải trí top 500 thế giới. Tưởng vậy là sẽ nhanh giàu, nào ngờ đời bạc hơn tưởng tượng.
Số lương ít ỏi chỉ vừa đủ cho tôi, sinh viên mới ra trường, còn bỡ ngỡ đủ sống. Căn phòng trọ nhỏ, vài bộ quần áo và ước mơ lớn lao đã đủ để tôi hạnh phúc.
Tôi debut rồi, bài hát đầu tiên - "SAIROI". Đây là một cú nổ lớn, khắp mạng xã hội là nhạc tôi, mặt tôi, fan hâm mộ của tôi. Rất nhanh, các sự kiện lớn dần dần khiến bài hát không còn được yêu thích, mọi người đổ sô xem một chương trình truyền hình thực tế.
Công ty cho tôi lên làm nghệ sĩ chính thức dưới chướng, xin cho tôi vào làm khách mời của chương trình.
Chị quản lý vỗ vai tôi:
- Vũ, em nhớ phải giữ hình tượng trước ống kính đó nha.
- Vâng ạ, em biết rồi, em sẽ cố.
__________
Ngày hôm đó, tôi đến địa điểm chương trình báo trước. Giới thiệu bản thân trước ống kính, chơi mini game, trả key,..
Ngày công chiếu, tôi có thêm nhiều người hâm mộ, có thêm các đoạn ghi hình do fan chỉnh sửa. Công ty rất mong chờ cậu sinh viên này, đối tác cũng kéo đến mời tôi quảng bá sản phẩm
Càng về sau, sức hút của tôi không chỉ không giảm mà còn tăng thêm. Tôi ra mắt EP đầu tay, kết quả vượt ngoài mong đợi.
__________
Tại chương trình âm nhạc khác, tôi giới thiệu bản thân như thường lệ, có rất nhiều nghệ sĩ đình đám ở đó.
Tập 1 vừa công chiếu, tôi đã lên top tìm kiếm thịnh hành.
- Vũ!! Em nổi tiếng rồi nè.
Tôi mỉm cười, chị quản lý ra ngoài phòng khách. Tôi đã chuyển đến một khu chung cư cao tầng để tiện live stream.
___________
Nhưng rồi, cú sốc lớn ập đến. Hàng loạt bài đăng tố tôi ké fame idol đời đầu - Bùi Duy Ngọc.
Địa chỉ nhà bị rò rỉ, cả núi người đến tạt sơn, hò hét, kích động đám đông chửi bới, đơm đặt sự việc lên cao.
Ekip của anh ta đến làm việc với tôi, họ thản nhiên nói.
- Dù sao thì nhà tôi cũng không bị ảnh hưởng, anh vẫn còn khỏe mạnh như vậy mà, cứ mặc kệ đi.
____________
Hàng trăm tin nhắn, cuộc gọi tiêu cực đồng loại xuất hiện. Trên mạng đầy rẫy video chỉ trích tôi, áp lực mạng khiến tôi suy sụp.
Bùi Duy Ngọc tìm đến lần nữa.
- Cậu có ké fame không, tôi là người rõ nhất. Đừng có ngụy biện nữa, tin đó là tôi đăng lên đấy.
____________
Ngày đầu, tôi chỉ hơi hoảng loạng.
Ngày hai, tôi bắt đầu sợ.
Ngày ba, bốn, năm, sáu,.. tôi mong mọi thứ sẽ kết thúc.
Nhưng ngày thứ 30 rồi, họ vẫn không có dấu hiệu dừng lại.
- Vũ, em cố lên, chị ở bên em mà, rồi họ sẽ phải dừng lại thôi.
Bài đăng minh oan công ty đăng bị vùi dập trong hàng tá bài đăng tiêu cực, bị trôn vùi dưới các mác "làm sai phải nhận"
Hôm đó, tôi lên sân thượng hóng gió, chị quản lý đi mua đồ ăn sáng. Sóng mũi cay cay, nước mắt tự trào ra.
___________
Tôi bật máy lên live stream, nhìn về phía camera.
- Cảm ơn mọi người, cảm ơn đã dập tắt niềm hy vọng cuối cùng của tôi.
- Cảm ơn và xin lỗi những ai đã ở lại..
Cư dân mạng vẫn cứ toxic, họ nói tôi thảo mai, nói tôi giả dối, nói tôi đạo nhạc, thậm chí là miệt thị ngoại hình.
Tôi đứng trên bục của sân thượng, chọn cách tàn nhẫn và dứt khoát nhất, nhảy xuống thành phố mà tôi từng cho là đẹp nhất.
Họ cứ nghĩ tôi đùa, nhưng lại thấy chị quản lý chạy đến trước màn hình, hét to.
- Chúng mày thấy chưa, chửi nữa đi, chửi đến mức thằng Vũ nó đi chet rồi kìa!
Tiếng còi cứu thương, tiếng xe cảnh sát, tiếng gào khóc bi oan.
___________
Sau tất cả, chẳng ai đứng lên xin lỗi và bù đắp, chỉ có những lời bàn tán.
"Nó chet cũng đáng, chừa cái tội ké fame, thảo mai."
___________
Nội dung không có thật, chỉ là tưởng tưởng.
Tập truyện ngắn này nhằm nói lên áp lực mạng đáng sợ như nào, mỗi người vài lời đã đủ khiến người ta tuyệt vọng đi đến cái chet.
Vì vậy, trước khi lên tiếng chỉ trích ai đó, xin tìm hiểu rõ ràng ngọn ngành câu chuyện.