[ Sal × Lar ]
a short fic about game Sally Face.
part 1
...
Mùi gỗ táo cháy xém thoang thoảng trong gian phòng vốn là gác xếp đồ cũ.
Căn phòng với bốn bức tường như chiếc hộp giấy nhàu nát, lúc người ta mê say ngắm nghía tạo vật đẹp đẽ bên trong, và quăng xó nó vào góc hay thùng rác, chỉ còn sót khoảng tối lạnh và nỗi cô đơn miên man.
Dưới ánh nến trắng phập phồng cháy rủa - nguồn sáng duy nhất sưởi ấm gian phòng lạnh lẽo. Sát vách giường chật chội kê dính tường, dáng dấp người nhỏ nhắn in bóng xuống mặt sàn sẫm, hắt biến dạng dài ngoằn lên vòm gỗ hừng sắc nâu mục nát.
Bóng đen nhỏ khẽ nghiêng đầu, áp mái tóc luộm thuộm ngang vai lên bậc cửa sổ cũ bạc màu, đang run bần bật do va đập mãnh liệt với nhành cây khô khốc ngoài hiên.
Khung cửa sổ hoen rỉ vết tích thời gian. Ô kính ngả vàng, lấm tấm những hàng lệ trong suốt dọc chảy xuống từ bầu trời đêm không trăng, đặc quạnh mây đen.
Hơi sương bủa vây mặt gương thủy tinh, khuất giấu cảnh vật đương run rẩy bởi tiết trời buốt giá bên ngoài. Sau lớp nước ẩm ướt mờ nhòe, ẩn hiện nhân diện với đôi mắt xanh tựa hồ đại dương biếc, nhưng đồng tử sâu thẳm như hố đen, ngốn những ánh sao vùi chôn trong nét u buồn phảng phất qua từng ánh nhìn đối diện chung quanh.
“Một ngày nào đó, tên tớ sẽ biến mất khỏi thế giới - Sally”
Dưới bục cửa kính gỗ là dòng chữ phông nghiêng, được khắc méo mó bằng dao hay đục đẽo một cách thô bạo.
Bàn tay trắng toát thò ra từ miệng áo khoác đen dày cộm, khẽ chạm nhẹ nhàng lên bề mặt gỗ cứng. Cậu cảm nhận mồn một sự sần sùi tỏa ra khắp góc cạnh con chữ - chúng lạnh lẽo, trơ trụi và gào thét sự tác tạo xấu xí.
Sal thoáng cau mày, lia ánh nhìn sang chậu hoa hồng đặt sau tấm rèm xám, đang phấp phơi theo làn gió xuyên qua khe cửa.
Sắc đỏ đã nhường vị trí đứng, vốn là rực rỡ trong lòng người mê sắc đẹp về cho màu đen phai tàn. Thân hoa mềm oặt rũ xuống, những gai góc cũng xuôi theo số phận - chẳng có kì tích mạnh mẽ nơi khắc nghiệt. Lá héo mòn, cánh hoa chia phôi đài hoa trong nỗi biệt ly đau xót.
Cậu luôn muốn trồng cây hoặc hoa, hoặc bất cứ cái gì có thể lấp đầy mảnh sân vườn cằn cõi, và cả cho tâm hồn cậu. Dẫu Sal chẳng thể đếm ngày chúng lớn lên hay chăm sóc đúng trách nhiệm, vì cậu đang bận đếm những ngày còn vương vấn chút hơi tàn bản thân.
Thanh âm “Tích tắc” đếm nhịp đều đặn phát ra từ chiếc đồng hồ con lắc màu nâu trầm, treo lủng lẳng phía bức tường mốc meo xanh, là thứ dịu xoa sự vắng lặng bao trùm không gian ngột ngạt.
Văng vẳng trong màng nhĩ Sally là tiếng thở gấp gáp của thời gian.
Kim giây hì hục chạy trong vòng tròn biệt lập vô tận. Nó ước gì, mình có thể bước đi từ tốn như kim phút, hay chí ít là thoải mái lười biếng như kim giờ.
Nhưng nhiệm vụ, đúng hơn là sứ mệnh, buộc nó phải cướp mất niềm hạnh phúc ngắn ngủi của con người trong dương gian.